Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 38: Ghét bỏ

Do ảnh hưởng của Covid - 19, Bộ Giáo Dục và Đào tạo lùi lại lịch thi. Theo dự kiến vào ngày 26 - 28 tháng Sáu, nhưng đã chuyển sang ngày 6 - 8 tháng 7. Bây giờ đã là giữa tháng 4, chẳng mấy chốc đến kỳ thi định đoạt tương lai của mình. 

Ấy vậy mà Hân vẫn chưa thể tìm được cho mình con đường phù hợp, cô chỉ biết học và học. Mặc dù đã được nghe các thầy cô giáo trên trường và bố mẹ phổ biến về các ngành nghề, nhưng sự lựa chọn của Hân chẳng mấy kiên định.

“Cậu biết mình muốn thi ngành nào chưa?”

“Rồi, tôi muốn trở thành nhà thiết kế thời trang. Muốn tự tay tạo ra chiếc váy xứng tầm với người con gái tôi yêu.”

Những người mà Hân quen biết đều đã tìm ra cho mình một lý tưởng riêng và có ý nghĩa, đôi khi cô rất ghen tị với họ. Giá như bản thân cô có thể xác định được hướng đi cho mình thì tốt biết bao.

“Cậu đỉnh thật, chắc hẳn cô gái ấy sẽ rất hạnh phúc. Chúc cậu và cô ấy thành một cặp đôi hạnh phúc nhất trần đời.”

“Còn cậu thì sao?”

“Tớ chưa biết, sắp thi tới nơi rồi mà chưa có nguyện vọng nào hết. Trước nay chỉ nghĩ học thật giỏi là xong, ai ngờ đến bây giờ mới ngộ ra một cách muộn màng.” Cô chẳng hề giấu diếm, trong lòng chứa đựng muộn phiền gì đều kể cho bạn  nghe. Hân không phải là người giỏi che giấu cảm xúc, những gì có thể tâm sự thì sẽ nói ra cho nhẹ lòng.

“Không bao giờ là muộn cả, cậu biết một trong số những lý do Chí Phèo lại chọn tự kết liễu đời mình không?”

“Để lấy lại sự trong sạch và đòi quyền làm người.”

“Câu trả lời của cậu chỉ đúng một phần. Sau cái duyên gặp được Thị Nở và ăn bát cháo hành do Thị nấu, Chí Phèo mới ngộ nhận ra rồi muốn trở lại làm người lương thiện. Có một câu nói rất hay: Trên đời này anh chỉ thích hai thứ, bát cháo hành và em. Một thứ là vì em, một thứ chính là em.”

“Thế nhưng đối với xã hội ngày ấy đã quá khắc nghiệt với con người, Chí chọn cách rời xa thế gian để giữ lại chút lòng tự trọng còn sót lại.”

Không giải thích nhiều, chỉ có vài dòng tin nhắn, nhưng lại ẩn chứa vô số ý nghĩa mà Shadow Soul đã nhắc tới.

Trong đầu Hân bỗng lóe lên một quyết định, cô biết mình nên làm gì rồi. Nhờ điều ấy mà cô từ một đứa nhút nhát, ngại giao tiếp và trở thành người hoạt bát như hiện, gặp ai cũng có thể trò chuyện như bạn bè lâu ngày gặp lại. Quyết định có hơi đường đột, nhưng đó là con đường mà Hân muốn hướng tới nhiều nhất, ba năm cấp ba đã được tiếp xúc qua truyền thông ở Câu lạc bộ trường.

“Truyền thông đa phương tiện, tớ sẽ học ngành này.”

“Vậy cùng nhau thi đỗ nhé, cuối tháng Tám này tôi chờ tin tốt từ cậu. Hết dịch chúng ta hẹn nhau đi chơi.” 

Không hỏi lý do tại sao cô lại chọn ngành học này cho mình, vậy mà Shadow Soul lại nói một câu chắc nịch mà không hề lo sợ một trong hai có khả năng sẽ thi trượt.

Quen nhau được một thời gian, không hề biết mặt mũi nhau ra sao. Nhưng Hân khi có tâm sự trong lòng cô đều trải hết với đối phương, quả thật nói ra xong rất nhẹ lòng. Không hiểu sao cô đã quen nghe nhiều về ước mơ của mọi người chẳng hề có chút lay động nào, đến khi cùng trò chuyện với bạn qua mạng và được nghe những câu nói vu vơ của cậu đã khiến Hân như thức tỉnh khỏi giấc ngủ mê man.

Cảm giác an tâm này thật quen thuộc, dù cho ký ức bị xóa khỏi tâm trí cũng chẳng tài nào quên được.

Mỗi ngày cảm tưởng thời gian cứ trôi chậm mãi, dịch bệnh thì vẫn chưa yên ổn mà ngày càng bùng mạnh mẽ hơn. Cả ngày chỉ luẩn quẩn với bốn bức tường, nhớ những ngày tháng chưa có dịch bệnh, đường xá ồn ào tấp nập, còn bây giờ đường sá tiêu điều hiu quạnh. Tất cả công việc và sinh hoạt thường ngày đều bị hoãn, cửa nhà người nào người nấy lúc nào cũng đóng kín mít. Chỉ sợ ra đường một bước thôi thì ngày hôm sau sẽ trở thành F0 ngay lập tức.

“Dạo này con vẫn khỏe chứ? Nhớ phải ăn uống đầy đủ, đừng thức quá khuya để học bài nhé.”

Hễ tranh thủ được thời gian nghỉ ngơi, mẹ hoặc bố của cô sẽ điện về hỏi thăm tình hình sức khỏe con gái. Nhìn qua màn hình điện thoại, Hân thấy lòng mình quặn thắt từng cơn, bố mẹ cô đã gầy đi rất nhiều. Từ ngày bố mẹ xung phong đi chống dịch ở giữa vùng đại dịch bùng nổ, đến bữa cơm cũng cũng phải ăn vội, dù buồn ngủ nhưng luôn giữ trong mình trạng thái tỉnh táo nhất.

“Con biết rồi ạ, bố mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe đấy.”

Hân cũng chỉ biết nhắc bố mẹ giữ gìn sức khỏe mà chẳng thể làm gì hơn, nuốt lại lời nói vào trong cổ họng. Chỉ mới sáng nay khi tỉnh dậy, Hân thấy trong người có biểu hiện lạ, người lại ngây ngấy sốt. Lật đật đi lấy que test Covid thì hiện ra hai vạch đỏ. Mới đầu là hoảng sợ, đến khi bình tĩnh lại cô chỉ thở dài một cái rồi lấy thuốc mà mẹ đã chuẩn bị phòng ngừa khi bị bệnh ra uống.

Cô không ra ngoài, duy chỉ tiếp xúc với bác hàng xóm cách đây hai ngày trước. Vì vội vàng ra mở cửa nên quên béng mất việc phải đeo khẩu trang, cộng thêm việc tiếp xúc ở khoảng cách gần nên có lẽ đã lây bệnh từ bác ấy.

Bây giờ bố mẹ đang công tác ở một nơi xa và nguy hiểm như vậy, nếu Hân nói mình cũng mắc bệnh chắc chắn sẽ càng khiến họ lo thêm. Một phần cũng rất may mắn khi Hân đã được tiêm vắc-xin mấy tuần trước do trường tổ chức tiêm miễn phí cho toàn thể học sinh, chính vì thế bệnh cũng nhẹ hơn so với những người chưa được tiêm.

Toàn thân cô đau nhức, kết thúc cuộc gọi với mẹ cô đi vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ sớm. Đang là mùa hè nhưng toàn thân cô rét run, phải trùm chăn kín qua mặt mới đỡ hơn chút. Lúc tối cũng chỉ ăn được vài thìa cháo, cảm tưởng ăn gì cũng chỉ có vị nhạt nhẽo không tài nào nuốt trôi. Hân cũng tự ý thức được mức độ nguy hiểm của con quái vật vi-rút này nên gắng gượng ăn vài thìa để còn uống thuốc.

Với mức độ người mắc bệnh quá tải, tất cả các bệnh viện không tài nào chứa đủ người. Vì thế chỉ những ca quá nặng mới được đưa vào bệnh viện và do bác sĩ điều trị, còn những người may mắn bị nhẹ hơn cố gắng uống thuốc và dùng que test kiểm tra thường xuyên.

Một giấc mơ kỳ quái đánh thức Hân vào lúc hơn một giờ đêm, người cô đổ đầy mồ hôi lạnh. Ngoài cửa sổ chỉ toàn màu đen tối thui đang bị bao phủ bởi màn đêm, người cô nóng ran như lửa đốt, lục phủ ngũ tạng như đang xào nấu trên bếp lửa cháy bùng bùng.

Đo nhiệt độ đã sốt lên đến 40 độ, uống thuốc hạ sốt xong Hân lại lên giường nằm, nhưng cô không còn buồn ngủ nữa. Hân đưa tâm trí bay đến giấc mơ đánh thức cô khi nãy, giấc mơ không hề đáng sợ nhưng lại man mác buồn. Đó là một ngày mưa tầm tã, cô và Duy đều đã trưởng thành, cả hai cùng đứng chung trong một chiếc ô bên dưới hàng cây xanh rì.

Không ai nói với nhau câu nào, cứ đứng mãi cạnh nhau cho đến khi trời hửng nắng. Duy đưa tay thu lại chiếc ô, cậu quay sang cười tươi với cô rồi không nói năng một lời nào mà dần đi xa khuất. Cô rất muốn đuổi theo nhưng đôi chân nặng như trì, mãi mà không nhấc chân nổi. Hân cứ gọi lớn tên cậu, vậy mà cậu chẳng hề quay đầu lại, cho đến khi khàn cả giọng không gọi tiếp được nữa thì cô choàng tỉnh dậy.

Giấc mộng đã bị thực tại xâm chiếm, người bên cạnh đã không còn ở cạnh.

Bóng chiều dần dần biến mất dưới chân núi. Đó cũng là lúc không còn hai ta, vốn dĩ trên đời này không có hai chữ duyên phận. Đó chỉ là cách an ủi lòng người còn nặng trĩu khi cứ mãi vương vấn bởi một bóng hình. 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px