Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 37: Trẻ con không được nhìn

 

 

 

“Chào bạn, làm quen được không?”

“Hello, đương nhiên là có thể rồi.” Cô còn tưởng tài khoản này của người nước ngoài vì để tên tiếng anh. Hơi bất ngờ vì đây là lần đầu tiên có người lạ nhắn tin cho cô, từ trước đến nay chỉ có những người thân quen mới cùng cô trò chuyện.

“Tên cậu có ý nghĩa gì không? Nghe kì lạ thật ấy nhỉ?”

Để không đưa cuộc trò chuyện vào ngõ cụt, Hân chủ động tìm chủ đề để nói. Và cái đầu tiên cô chú ý đến là cái tên của người ấy nên cô muốn giải đáp thắc mắc, cũng như lấy đó làm chủ đề chung để nói chuyện.

“Tôi đoán trong đầu cậu đang nghĩ gì rồi, cứ cho nó là như thế đi. Giới thiệu về bản thân cậu một chút được không?” 

Thủ tục của những người bạn quen qua mạng là chào hỏi, tiếp đến là giới thiệu về bản thân. Shadow Soul cũng làm đúng quy trình.

“Lê Ngọc Gia Hân, đang học lớp 12, tớ ở Ninh Bình.” Không biết nên bắt đầu giới thiệu từ đâu nên trước hết là giới thiệu tên rồi đến tuổi, sau cùng là nơi cô đang sống.

“Còn cậu?” Hân hỏi ngược lại đối phương.

“Trùng hợp thật, vừa bằng tuổi mà còn cùng quê nữa nhưng chúng ta khác mỗi giới tính. Nếu có dịp hẹn nhau đi chơi.”

“Nghe được đấy nhỉ, chắc là có duyên rồi haha.”

Mải nhắn tin mà quên mất cả thời gian đã trôi qua gần một tiếng đồng hồ. Đây là lần đầu họ trò chuyện với nhau, cũng không biết rõ danh tính của đối phương là gì. Vậy mà Hân cảm thấy khi trò chuyện cùng người này có sự thân thuộc đến bất ngờ, như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu về trước.

“Cậu có thấy ngưỡng mộ mấy người vừa rồi thi học sinh giỏi Quốc gia không? Mấy người ấy đỉnh thật, nếu tôi mà được chọn đi thi thì dù không có giải tôi cũng mãn nguyện.”

“Hừm, giá như tôi cũng một lần được đặt chân đi thi.”

“Cậu nghĩ như vậy thật sao?” Chắc hẳn ai cũng đã nghe qua một vài lần trên các trang mạng xã hội hoặc các bài báo về cuộc thi. Người bạn qua mạng kia cũng là một trong số đó, cô đọc tin nhắn của cậu linh hồn bóng tối và tự mình tưởng tượng ra rằng cậu ta đang đứng đối diện với cô và đưa ra cách rất hồn nhiên. Chưa trực tiếp gặp mặt ngoài đời lần nào, nhưng cô đoán cậu bạn này hẳn là một người hoạt bát và nhí nhảnh. 

“Đúng vậy, để được lọt vào kì thi này chẳng dễ dàng gì. Nếu như trước đó không nỗ lực thì không bao giờ có cơ hội đi thi, không có giải nhưng mình đã có đủ kinh nghiệm và trải nghiệm đã cho bản thân mình đi đến thử thách tiếp theo.” Cậu ta đưa ra một lý do đủ sức thuyết phục, như vừa nói bâng quơ lại vừa nói với cô. 

Sức nặng trong lòng Hân bao ngày qua đột nhiên nhẹ bẫng như mây. Cô vẫn luôn trách bản thân mình, tại sao không làm tốt hơn. nhưng lại không bao giờ tự cười với chính mình khi vấp ngã ở con đường này thì còn có rất nhiều con đường khác đang chờ.

“Cậu nói đúng lắm, thả nghìn like cho cậu.” 

Giờ phút này không còn thời gian để cô u sầu nữa, con đường phía trước còn rất dài, không chỉ vì một lần vấp ngã mà bỏ lỡ ý định ban đầu.

“Cảm ơn nhé, tự nhiên thấy bầu trời hôm nay trong xanh hơn hẳn.” 

Không biết đối phương có hiểu hay không, nhưng trong lòng cô nhờ dòng tin nhắn của đối phương đã được giải phóng cảm xúc tiêu cực bao ngày. Bóng tối bị một linh hồn nuốt chửng, khi ấy ánh mặt trời thay thế nó chiếu sáng chỉ đường rẽ lối để không có bất cứ một ai lạc đường.

Cuộc sống càng ngày càng tẻ nhạt hơn khi dịch bệnh càng ngày càng bùng phát mạnh, số ca người mắc bệnh và người chết không đếm xuể. Tháng Ba đến thì kỳ thi tốt nghiệp càng tiến gần hơn. Nhưng vì dịch bệnh cả trường phải học trực tuyến, những người cuối cấp như Hân không hề thích điều này.

Hàng ngày gặp thầy cô, bạn bè qua một lớp màn hình. Nếu là trước kia đường sá vô cùng nhộn nhịp, chưa bao giờ sự im ắng kéo dài đến mức này. Nếu có tiếng ồn ào thì chỉ nghe thấy tiếng thở dài, tiếng oán than, hay tiếng khóc thương cho số phận nghiệt ngã. Nhiều gia đình mất đi người thân, những đứa bé còn đỏ hỏn mất đi cha mẹ. Hay những công ty đang phát triển mạnh mẽ cũng vì dịch bệnh mà phải đóng cửa.

Bố mẹ Hân vốn là bác sĩ nên khi dịch bệnh bùng phát mạnh, họ đã xung phong đi chống dịch. Hân rất ủng hộ với quyết định của họ, dù biết nguy hiểm, đã ra chiến trường là đánh cược mạng sống. Nhưng với tình hình hiện tại, Hân biết bên ngoài còn rất nhiều bệnh nhân cần bố mẹ cô hơn cô.

Cô vẫn có thể tự lo cho bản thân mình khi bố mẹ không có ở nhà, cô phải dần làm quen với việc ở bên cạnh không có bố mẹ. Buổi tối tranh thủ cũng chỉ được nói chuyện được năm, ba câu qua điện thoại rồi bố mẹ lại bận rộn với công việc của mình.

Khi vừa kết thúc tiết học trực tuyến cuối cùng trong ngày, tiếng gõ cửa dồn dập phát ra từ bên ngoài. Hân vội vàng buông sách vở rồi chạy ra ngoài, tránh người bên ngoài chờ lâu.

“Có chuyện gì không bác?”

“Nhà con còn rau không, cho bác xin một ít với. Mấy ngày nay nhà bác hết sạch rau rồi. Hôm sau bác đi chợ có thì bác gửi lại con sau nhé.” Một người phụ nữ chạc U40 vì nhà hết rau mà chạy khắp nơi hỏi xin, nhà bác ấy ngay gần bên cạnh của nhà Hân.

Vì dịch bệnh mà chợ hay siêu thị đều không bày bán thực phẩm, có lẽ đến bước đường cùng bác ấy mới phải sang hỏi. Thế mới thấy dịch bệnh đã ảnh hưởng tới mức độ nghiệm trọng thế nào đến đời sống của mọi người. Hân cảm thấy bản thân mình thật may mắn, không biết bao nhiêu người ngoài kia đang chật vật do Covid - 19 gây ra, còn cô thì vẫn an toàn vô lo vô nghĩ.

Đồ ăn mẹ đã cẩn thận chuẩn bị cho cô trước khi đi, còn rất nhiều trong tủ lạnh. Vì chỉ sống một mình nên đồ ăn không hết nhiều. 

“Bác đợi con chút, để con chạy vào trong tủ lạnh ù một cái rồi mang cho bác ạ.”

Cô lấy cả hai túi rau và hai túi thịt mang ra cho bác hàng xóm, những lúc như thế này hàng xóm giúp đỡ nhau đều quý cả. Không mong nhận lại được gì, nhưng trong lúc khó khăn giúp đỡ nhau được bao nhiêu thì giúp.

“Nếu hết bác có thể sang tìm con bất cứ lúc nào nhé.”

Hân cẩn thận mang đồ đưa tới tận tay bác hàng xóm đang đứng chờ ngoài cửa. Tình trạng thiếu lương thực diễn ra ở khắp mọi nơi trên đất nước. Nhiều người phải mua nhiều đồ để tích trữ, còn một số lại chẳng có cả gói mì để ăn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, dịch bệnh trở thành sự quen thuộc đối với mọi người.

“Cảm ơn con nhiều.”

Chào bác hàng xóm, Hân đóng cửa cẩn thận rồi cũng vào trong bếp nấu bữa trưa cho mình. Dù ở nhà nghỉ dịch bệnh rất buồn chán, nhưng cô vẫn thường xuyên trò chuyện với bạn bè qua Messenger. Và người bạn qua mạng mới quen ngày nào cũng cùng nhau nói chuyện tới tận khuya.

Cách nhắn tin của cậu ta vừa quen thuộc vừa có sự khác biệt. Cậu bạn này có phần giống với người bạn cũ của Hân cách đây ba năm trước. Đã mấy năm trôi qua, cô vẫn không nắm bắt được thông tin nào từ Duy. Tất cả ký ức về Duy ùa về, cô biết mình chưa từng quên đi người ấy, cậu ấy luôn là một phần trong ký ức của Hân. Cô luôn tự nói với chính mình rằng, dù Duy đang ở bốn phương mọi bể, chỉ cần bình an, vậy là đủ.

Không quan tâm cậu ấy học giỏi, thành tài hay trở thành người chức cao vọng trọng, cậu vẫn mãi là Duy mà cô quen biết thuở ấy. Duy vẫn là cậu bạn cùng bàn, bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp tựa tia nắng sớm mai.  

Một mình trong ngôi nhà rộng lớn mới cảm thấy cô đơn thế nào, cô đã hiểu được cảm giác của Duy từng kể. Thiếu đi hơi ấm gia đình đã mài dũa ra cậu, lạnh lùng, không bao giờ chịu giãi bày tâm sự với người, chỉ khép mình nơi góc tối ít người để ý đến. Trước khi rời đi, cậu và Hân có rất nhiều lời hứa còn dở dang chưa kịp thực hiện, liệu đến giờ này Duy có còn nhớ đến những lần móc ngoéo tay hẹn thề không?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px