Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 36: Ngón áp út

 

 

 

Cuối tháng mười hai năm 2020, khi tiết trời mùa đông đang lạnh đến thấu xương. Mới sáng sớm, từng tầng sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ tầm nhìn xung quanh. Hân đã lên lớp 12, thời kì chỉ biết vùi đầu vào học hành mà không có thời gian để tâm đến những chuyện khác. Trong thời điểm của năm 2020 đã bị ảnh hưởng bởi một dịch bệnh đáng sợ mang tên Covid - 19.

Từ khi đại dịch bùng lên đến thời điểm hiện tại, việc học hành và một số công việc khác của mọi người đều bị gián đoạn.

Vừa phải chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi Văn cấp Quốc gia, vừa phải ôn luyện thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Mười hai năm học lặng lẽ trôi qua nhanh như giấc ngủ trưa, chẳng mấy chốc khi tóc mai còn đen chuyển thành tầng mây trắng bồng bềnh.

Một kì thi lớn vô cùng quan trọng đối với Hân, ba năm ôn luyện và trải qua nhiều cuộc thi các cấp trong tỉnh. Địa điểm thi tại trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội, bố mẹ Hân cùng xin nghỉ làm để đưa cô đi thi. Kỳ thi diễn ra vào ngày 25 tháng mười Hai, cả nhà ba người lên từ ngày 24 để nghỉ ngơi.

“Cố gắng giữ bình tĩnh để làm bài thi thật tốt nhé, bố mẹ tin con sẽ làm được.”

Nhận được sự động viên từ bố mẹ, thầy cô và bạn bè quen biết nên trạng thái của Hân cũng bớt căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô được bước chân đến một thành phố rộng lớn thế này, một nơi tấp nập không giống ở quê hương cô.

“Vâng ạ, con sẽ cố hết sức mình.”

Trước giờ thi vài giờ, mẹ cô đã đặc biệt chuẩn bị vài món dụng cụ học tập mà đỏ để ngày thi diễn ra may mắn và suôn sẻ. Cuộc thi lần này không chỉ thể hiện tài năng của cô mà nó còn giúp ích phần nào khi trong tương lai khi học đại học. 

Ở độ tuổi 17 Hân còn ấp ủ rất nhiều hoài bão. Sinh nhật năm năm cô cũng ước nguyện dưới những ánh nến mong ngày gặp lại chàng trai ấy, dù chỉ một lần.

Bước vào phòng thi, cô tìm chỗ ngồi theo số báo danh của mình. Chờ đợi đến giờ giám khảo phát đề, cắm cúi làm bài cho đến khi hết giờ chiếc đầu nhỏ mới ngẩng lên, đóng nắp bút xong thì đặt xuống bàn. Cô ngồi im tại chỗ chờ giám thị tới thu để, trong lúc đó còn tranh thủ soát lại xem còn lỗi nào trong bài.

“Số báo danh 1391, Lê Ngọc Gia Hân.”

“Có ạ.” Cô giơ tay để giám thị nhìn rõ.

Sau khi đã đếm đủ số lượng bài thi trong phòng thì cả phòng mới được ra về. Trong khuôn viên ở ngôi trường đại học đông đúc, học sinh đến để dự thi, và phụ huynh đứng bên ngoài cổ vũ cho các con thi tốt. Hân không xem lại đề thi nữa, cô đi đến điểm ban đầu đã hẹn với bố mẹ. Cô không thấy vui cũng chẳng thấy buồn, điều cuối cùng Hân cần phải làm là chờ đợi kết quả thi vào cuối tháng Một năm sau.

“Xong rồi hả con, để bố mẹ đưa đi ăn uống một bữa hoành tráng rồi đi chơi cho tinh thần sảng khoái nhé.” Bố mẹ cô không bao giờ hỏi lại đến bài thi có làm tốt hay không, họ luôn biết cách chữa lành tâm hồn của con gái họ. 

Sau ba ngày ở nơi thành thị xa hoa, cả nhà ba người cùng trở về Ninh Bình thân quen. Kết thúc kỳ thi học sinh giỏi quốc gia là đến kỳ thi cuối học kỳ I, các môn phụ Hân học chậm kiến thức hơn so với các bạn trong lớp vì dồn hầu hết thời gian vào ôn thi học sinh giỏi. Có lẽ thời điểm này, học sinh lớp 12 gần như đã chọn cho mình một ngành học phù hợp với bản thân hay một ngôi trường mình yêu thích. Nhưng riêng Hân, cô vẫn chưa biết định hướng của mình nằm ở đâu.

Cô không có sự lựa chọn nào cho riêng mình, từ trước đến nay luôn nghĩ chỉ cần học giỏi thì làm mọi việc đều dễ dàng. Khi đã ngộ nhận ra, Hân mới biết mình thiếu sót quá nhiều thứ, mải miết ôn luyện đội tuyển mà bỏ lại nhiều thứ. Thời gian chẳng còn là bao nhiêu, cảm giác bản thân như đang lạc lõng vô định giữa cuộc sống xô bồ, tấp nập ngoài kia.

Quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp đời học sinh đang dần khép lại, khoảng thời gian vui nhất, nhưng cũng là giai đoạn buồn nhất. Khi không còn được khoác lên mình chiếc áo đồng phục học sinh cũng là lúc nhận ra bản thân phải trưởng thành, để rời xa gia đình và tự lo cho bản thân mình. Những đứa trẻ nằm trọn trong vòng tay bố mẹ bây giờ phải học cách trở thành những chú rùa chui ra khỏi lớp mai vững chắc.

“Dịch bệnh chán thật đấy, tự nhiên bây giờ trường chia ca để học thế này. Giờ cả tuần trời tao với mày còn chẳng được nhìn mặt nhau.” 

“May là còn chưa phải học trực tuyến đó.”

Đã mấy tuần trôi qua, sự ảnh hưởng của dịch Covid - 19 vẫn là chủ đề nóng của cả nước. Nhà trường thực hiện giãn cách theo chỉ đạo của Nhà nước, trước mắt dịch bệnh vẫn còn kiểm soát được nên chia các khối đi học phải chia theo ca. Gần như ai cũng phải đeo khẩu trang và sát trùng đầy đủ để không một ai bị nhiễm bệnh. 

“Chả biết dịch còn kéo dài đến khi nào nữa nhỉ? Ảnh hưởng từ học tập của bọn mình, rồi còn mấy công ty hay cửa hàng buôn bán bây cũng phải đóng cửa hết.”

“Đau xót thật, nhưng mình chẳng giúp ích được gì cả.” 

Từ ngày thực hiện việc giãn cách xã hội, tối nào đôi bạn thân này cũng gọi video cho nhau, thỉnh thoảng cũng có sự xuất hiện của Hiếu. Chẳng lạ lẫm gì, hai người kia lại đấu đá qua màn hình, xong thì lại nhìn nhau cười đến vỡ bụng. 

Dịch bệnh kiểm soát được một thời gian ngắn thì lại tiếp tục bùng dịch. Nhất là những bệnh viện, một ngày xét nghiệm có đến mấy nghìn người nhiễm bệnh. Đây không phải một loại dịch bệnh bình thường, nó đã lấy đi cả mạng sống của người dân của nước Việt Nam nói riêng và các nước khác nói riêng.

Chỉ mới trôi qua một thời gian ngắn ngủi, nhưng lại lấy đi biết bao sự mất mát và đau thương của bao người thân. Con cái mất cha, vợ mất chồng, chồng trở thành góa phụ, những đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu được sự ra đi của bố mẹ, hiểu được nỗi đau mất đi người thân bên cạnh. 

“Thôi mày ngủ sớm đi rồi mai còn tra kết quả, trưa tao đi học về thì báo kết quả cho tao nữa nhé.”

“Ừ, ngủ ngon nhé.” Kết thúc cuộc gọi giữa Hân và Linh, cô cũng buông bút sách rồi tắt điện đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau chuông báo thức reo inh ỏi, động tác cũng có phần thuần thục hơn. Khi trang web tra điểm cũng có giao diện tương tự với trang web lúc tìm điểm thi vào 10. Cô cũng giống như bao học sinh trên cả nước tham gia cuộc thi đang hồi hộp tra khảo kết quả. Điểm dần hiện lên, bên ngoài trời gió rít chói tai đến lạ thường, rõ ràng trong phòng ngủ rất ấm áp. Vậy mà cô lại có cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ len lỏi sâu trong lòng.

Bấy giờ Hân mới nhận thức được bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời mà cô gặp phải, chỉ thiếu một chút nữa cô đã chạm được đến giải khuyến khích. Đưa mình vào một thử thách khó đúng là chẳng dễ dàng gì. Đôi mắt đã nhoè đi vì ánh lệ lấp lánh, cô cứ nhìn mãi vào màn hình, như thể cứ nhìn thì kết quả sẽ thay đổi.

Nhưng sự thật là sự thật, kỳ thi đã đi qua, kết quả đến hôm nay cũng đã biết. Dù có phép thuật cũng không cách nào thay đổi điểm số. Rất nhiều cái tên đẹp đẽ được vinh danh trên báo đài, họ đã hoàn thành xuất sắc cuộc thi và trở thành tấm gương sáng của mọi người. Tại sao cô không làm tốt hơn một chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa là được giải cơ mà?

Những người xung quanh cô hết lời an ủi và động viên, thế nhưng tâm trạng cô vẫn chẳng nguôi ngoai tẹo nào. Có thể coi đây là cú sốc thứ hai sau lần Duy nghỉ học mà không nói bất cứ lời nào, lần này cảm xúc của cô không thể chôn vùi mãi ở trong lòng. Hễ khi nào ở một mình là nước mắt cô lại bất giác lăn dài trên má rơi xuống.

Những ngày vừa rồi đến mỉm cười nhẹ cũng khó khăn với Hân.

- “Shadow Soul” đã gửi lời mời kết bạn. - Vừa xong.

Vừa nhìn vào cái tên Facebook hiện lên trang chủ, lời mời kết bạn vừa được gửi đến khiến Hân nở nụ cười sau những ngày u sầu. Shadow Soul dịch ra là linh hồn bóng tối, nhưng ảnh đại diện của người đó lại là một bức tranh vẽ tay rực rỡ tràn đầy những tia nắng chiếu xuống hàng cây xanh rì. Có vẻ cái tên và cái ảnh đại diện thực sự rất đấu tranh nhau.

Cô chạm nhẹ tay vào màn hình chấp nhận lời mời kết bạn, ngoài cái tên và ảnh đại diện ra thì dòng thời gian của người ấy chẳng hề đăng bất cứ một thứ gì. Hân ít khi kết bạn với người lạ, nhưng chính trang cá nhân của người này đã thu hút sự chú ý của cô. Chấm tròn màu xanh hiện lên bên cạnh tên của chủ tài khoản, một tin nhắn mới nhảy lên màn hình điện thoại.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px