Chương 34: Sao cậu còn ở đây?
“Sinh nhật vui vẻ nhé, tao tặng với danh nghĩa là bạn bè thôi nên đừng có từ chối. Tao cũng không còn thích mày nữa đâu, đừng ảo tưởng đấy.”
Một người đã lâu không gặp dù học chung trường như Huy, bỗng dưng đúng vào ngày sinh nhật của cô cậu ta lại tìm đến trước cửa lớp. Điều cô chẳng ngờ tới Huy chìa ra hai hộp quà từ sau lưng đến trước mặt cô. Hai món quà ấy khiến Hân sững sờ tại chỗ, Huy thì cứ đưa mắt nhìn đi đâu đó.
Huy và cô học chung trường, nhưng cậu ta học ban tự nhiên nên học trên tầng. Vậy nên cả nửa năm qua không gặp nhau cũng là chuyện quá bình thường, đến cô và Linh chẳng mấy khi gặp được nhau. Hiển nhiên xác suất để cả hai người gặp nhau ở trường là 0,01%.
Từ cuối năm lớp 9 cả cô và Huy đã không còn giữ trong lòng chuyện của ngày đầu năm nữa, họ nói chuyện giống như chưa có chuyện gì xảy ra trước đó.
“Cảm ơn nhé, nhưng sao lại tặng tận hai món quà thế?” Quà đã cầm trên tay, nhưng cô không hiểu tại sao lại tặng tần hai hộp quà?
Hân vui vẻ nhận lấy với tư cách là bạn bè, chuyện của trước kia cô còn chẳng nhớ rõ diễn biến như nào chứ nói gì là để trong bụng. Cô cũng không còn lạ gì tính cách của Huy cho lắm, cứ vài ngày cậu ta lại thích một người, trời mưa cũng thích, trời nắng cũng thích. Vậy nên Hân cũng chỉ là một trong vô số cô gái lọt vào tầm mắt của Huy, cậu ta nay thích một cô gái này thì hôm sau đã chuyển qua yêu một cô gái khác, đúng là chẳng biết đường nào mà lần.
Mọi người vẫn hay truyền miệng bảo nhau rằng Huy thay người yêu như thay áo. Với ngoại hình nổi bật và tính cách phóng khoáng nên cậu ta luôn nhận được sự mến mộ của cả bạn nam lẫn bạn nữ.
“Tặng rồi thì nhận đi, còn dùng hay không thì tao không quan tâm đâu.”
Vừa nói xong thì năm phút ra chơi cũng kết thúc, Huy vội vàng chào tạm biệt cô rồi ba chân bốn cẳng vắt lên cổ mà chạy lên bay lên từng bậc thang về lớp. Ở trường này chỉ cần vào muộn một phút thì sẽ bị giáo viên ghi vào sổ đầu bài, cứ tích điểm dần lên đến cuối tuần ai có nhiều khuyết nhất sẽ bị đứng trước toàn trường phê bình.
Cô nhận quà rồi ôm lấy sự thắc mắc không bao giờ có câu trả lời. Tại sao Huy lại nhớ đến ngày sinh nhật của cô, rồi tặng tận hai món quà nghĩa là gì? Cô đã gặng hỏi cậu ta nhiều lần, nhưng đáp lại chỉ là tiếng ậm ừ cho qua chuyện của Huy.
Về đến nhà cô đặt hai hộp quà lên bàn, hôm nay cô đã nhận được vô số lời chúc mừng sinh nhật đến từ tất cả mọi người. Ngày này năm ngoái vì bận ôn thi mà quên luôn mất ngày sinh nhật của bản thân, ấy thế mà Duy và Linh đã lẳng lặng cho cô được hưởng trọn ngày sinh nhật vừa bất ngờ vừa khó quên trong đời học sinh.
Cô lần lượt mở giấy gói quà, hộp quà đầu tiên là những mảnh ghép xếp hình, hộp còn lại có một con lật đật nằm bên cạnh mô hình quyển sách. Bên trong mô hình là một chiếc vòng cổ, có dòng chữ nổi tên Gia Hân. Mỗi món quà đều mang một tầng ý nghĩa riêng. Bộ xếp hình tạo cho cô tính kiên nhẫn, con lật đật mang tới thông điều dù có thử thách có khó khăn đến đâu cũng không bao giờ khiến ta vấp ngã. Còn chiếc vòng cổ có lẽ trên đời sẽ không còn cái thứ hai, nó là độc nhất vô nhị.
Mọi thứ đều rất đặc biệt đối với cô.
“Cảm ơn quà sinh nhật hôm nay nhé.” Tin nhắn cuối cùng của cô và Huy đã dừng lại từ ngày cuối cùng của lớp 9. Từ ngày hôm ấy đến nay Hân là người chủ động nhắn tin cảm ơn vì món quà sinh nhật.
“Không có gì.”
Mùa hè năm lớp 10 cứ thế mà trôi qua một cách lặng lẽ, lớp 11 cũng đã trôi qua được nửa chặng đường. Thời gian chẳng chờ đợi bất cứ một ai, nhắm mắt một cái chẳng còn nhiều thời gian nữa kỳ thi tốt nghiệp năm lớp 12 sẽ đến. Đó cũng là lần cuối cùng được khoác trên vai chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm thơm mùi xà phòng.
Một ngày không nắng cũng chẳng mưa, hôm nay đối với Hân là ngày có thời tiết thích hợp để làm bài thi được thuận lợi. Cô là một trong số ít học sinh nằm trong đội tuyển Văn được chọn đi thi cấp tỉnh, thời gian ôn cô tự tin vào bản thân mình đã đủ kỹ năng và kiến thức để mang thành tích tốt về cho lớp cũng như cho toàn trường.
“Thi tốt nhé, có giải tao tặng cho mày mấy quyển sách của tao luôn.”
“Có mấy quyển sách thì tao cũng cho nó được nhé, đừng có lấy mấy cái giải ra tạo áp lực.” Linh lập tức phản bác lời của Hiếu rồi lại quay sang nhẹ giọng nói với Hân: “Cứ làm bài hết sức mình, không có giải cũng không sao hết.”
“Được rồi, cảm ơn chúng mày nhé. Tôi sẽ không phụ lòng hai anh chị đâu.”
“Mày thì biết cái gì, đấy chỉ là rào trước thôi, nó có giải hay không thì tao vẫn cho nó mượn sách mà. Ai như mày chỉ được cái miệng nói suông, đâu có bao giờ thực hiện được đâu.”
Linh và Hiếu quen nhau qua Hân, chẳng biết hai người này có mối thù thâm sâu với nhau từ kiếp trước hay gì mà cứ hễ gặp nhau lại như kẻ thù. Chỉ cần người này mở miệng nói một câu người kia liền trực chờ mỉa mai lại. Chạm mặt nhau ở đâu thì nơi ấy biến thành chiếc trường để họ đấu đá.
“Mày bảo ai chỉ nói suông? Có muốn đọ xem ai đã chơi với Hân lâu nhất không?” Linh không chịu thua mà tiếp tục khiêu chiến, chẳng ai chịu nhường ai.
Ngay dưới tán cây bàng rộng lớn, Hân như một con bù nhìn đứng xem cảnh tượng quá đỗi quen thuộc. Cô đã nhiều lần cố gắng hòa giải, nhưng nhất định một trong hai phải có người thắng thì lúc ấy cuộc chiến mới dừng lại. Sân trường vốn nhiều người qua kẻ lại, nghe thấy tiếng ồn nên chốc chốc lại có người ngoảnh đầu lại nhìn khiến Hân không biết giấu mặt đi đâu cho đỡ ngại.
“Đồ trẻ con, cái trò trẻ trâu thế mà cũng đòi tao chơi à?” Hiếu vốn là người rất điềm tĩnh, không bao giờ to tiếng với bất cứ ai. Vậy mà chỉ cần Linh có mặt ở đây thì Hiếu sẽ không còn là chính cậu nữa.
“Ngứa đòn hả?”
Cả hai đều đứng ở tư thế sẵn sàng khiêu chiến bất cứ lúc nào
“Thôi đừng cãi nhau nữa tao hiểu thành ý của bọn mày mà, tao sẽ cố hết sức mình.” Thấy tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, Hân bật dậy đẩy Hiếu và Linh ra rồi tìm đủ lời hoà giải. Lúc bấy giờ cả hai bên mới dịu xuống một chút, nhưng ánh mắt nhìn nhau vẫn như nước với lửa.
Không phụ sự kỳ vọng của tất cả mọi người, Hân một lần nữa đạt giải nhất Văn cấp tỉnh. Cảm giác đứng trên bục cao nhận giải vẫn là cảm giác như lần đầu, tự hào vì chính bản thân mình đã không bao giờ từ bỏ trong những lần gặp đề khó đến bật khóc. Nhiều lần muốn từ bỏ nhưng rồi lại vùng dậy đi tiếp.
“Chúc mừng em Lê Ngọc Gia Hân xuất sắc hoàn thành tốt kỳ thi chọn học sinh giỏi Văn cấp tỉnh.” Tiếng loa từ mic của thầy hiệu trưởng vang lên, vừa uy nghiêm vừa giòn giã.
Khi nhắc đến tên cô ánh mắt mọi người chuyển hướng, đổ xô đi tìm cô gái có cái tên ấy. Tất cả ánh mắt ấy là sự ngưỡng mộ, năm lớp 9 cũng là lần đầu tiên cái tên Lê Ngọc Gia Hân được vang vọng khắp sân trường, ánh mắt của mọi người khi ấy chẳng khác bây giờ là mấy. Thế nhưng cảm giác vẫn giống như lần đầu tiên, cái ngày cô đứng thẳng lưng trước sự chứng kiến của toàn trường nhận lấy tấm bằng khen rồi nở nụ cười rạng rỡ tựa ngày đầu xuân.
Lớp 12 cô muốn cho bản thân mình ở một cơ hội đối đầu với thử thách lớn hơn, khi nào lên lớp 12 sẽ đủ điều kiện tham gia cuộc thi học sinh giỏi Quốc gia. Dù biết đó là một thử thách khó nhưng chưa vào biển lửa thì không biết lửa bén nhường nào. Kết quả sẽ được chứng minh qua những nỗ lực và tinh thần không chịu khuất phục.
#CfsĐTH5289: Thứ 6 tuần trước có bạn nào nhìn thấy bạn nam này không? Ai có info bạn ấy thì cho mình xin với, mình rung động với cái bóng lưng này mất rồi <3. [Ảnh]
Ở bên dưới confession còn đăng kèm một tấm ảnh, trong hình là cậu con trai mặc áo đồng phục có in logo trường Lương Văn Tụy bên tay trái của áo. Cả bức hình chỉ có duy nhất một bóng lưng mà không thấy mặt mũi, đầu của người đó đội mũ lưỡi trai đang đứng lạc lõng giữa sân trường. Gần tám giờ tối, trang confession đăng một bài viết gây chấn động toàn thể học sinh trong trường.
Linh đã chia sẻ bài viết này cho cô xem, vừa nhấn vào cô đã sững người.
Chàng trai có hình dáng cao ráo, dù chưa biết mặt mũi thế nào nhưng ai cũng phải thốt lên câu cảm khái rằng thần thái của chàng trai ấy rất đỉnh. Hàng trăm like, lượt share và những comment truy lùng về facebook của chàng trai ấy. Riêng Hân vừa nhìn đã thấy bóng lưng cô đơn ấy, tâm trí cô nghĩ ngay đến một người đã rất lâu không gặp lại.
Nếu đặt giả thuyết người đó là Duy thì cậu ấy đến trường của cô để làm gì? Cậu ấy có người quen ở trường này sao, hay là cậu ấy muốn chuyển trường về đây để học? Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu cô, nhưng chẳng có ai có thể đưa ra đáp án chính xác.
Mấy ngày trôi đi nhưng các thám tử tài ba của trường không ai tìm ra được facebook của chàng trai trong ảnh. Trong mấy hôm ấy cũng có một vài tin đồn rộ lên sẽ có người cùng khoá với Hân từ trường chuyên chuyển về. Nghe mọi người truyền tai nhau rằng thành tích của bạn ấy rất nổi trội, nếu chuyển về trường này có lẽ từ nay vị trí số một sẽ chẳng ai giành được nữa.
“Tao chấm cái người sắp chuyển về trường mình rồi đấy, giá như nó thành đôi với mày nhờ.”
“Nói nhăng nói cuội gì vậy, còn chưa biết mặt mũi người ta thế nào mà đã đẩy thuyền cho tao rồi.” Hân nhéo tai Hiếu một cái đau điếng khiến cậu ta kêu la vang vọng khắp sân trường.
“Nó còn nhỏ thế này yêu cái gì mà yêu?”
Linh thấy bất bình nên thay Hân xử lý Hiếu, thế là chỉ vì một câu nói trêu đùa nên cậu ta đã bị hai cô gái mỗi người nắm một bên tai. Hiếu nghi ngờ thính lực của mình sau lần này sẽ không sử dụng được nữa, thiết nghĩ xem có cách nào để có tiền nhanh nhất mua trợ thính.
“Mày thì biết cái gì, tuổi này thì nhỏ gì nữa? Định đến 50 tuổi mới đủ tuổi để yêu đương hả. Mày có nuôi nó đến cuối đời được không?”
Vừa yên bình được mấy phút trận chiến giữa Hiếu và Linh lại diễn ra. Không lần nào gặp mặt nhau mà hai người này có thể cư xử như những người bạn bình thường. Hiếu thì giống lửa, Linh thì giống nước không ai chịu nhường nhịn ai. Linh đối xử với ai đều rất tốt và thật lòng, từ con trai hay con gái Hiếu cũng cư xử rất chừng mực. Thế nhưng khi lửa và nước gặp nhau sẽ có một trận chiến căng thẳng xảy ra, hôm nào không có chiến tranh thì hôm ấy mới là ngày có vấn đề.
“Lại cãi nhau nữa rồi. Tao bảo hai đứa mày này, ghét của nào trời trao của ấy đấy. Chúng mà cứ liệu hồn, sau này mà về chung một nhà chắc tao cười vỡ bụng mất thôi.”
Rút kinh nghiệm sau những lần họ đánh chửi nhau, người ngoài cuộc như Hân rất dễ bị cuốn vào trong vòng xoáy. Nhìn hai người ấy cà khịa nhau nên Hân cũng không nhịn được mà kích đểu.
“Nó không phải gu của tao, ngoài việc cao trên một mét sáu thì chẳng có gì tốt.”
“Có cho thêm tiền tao cũng không yêu nó đâu.”
Cả hai đồng thời lên tiếng để phản bác ngay lời khẳng định của Hân. Họ mà về chung một nhà thì một ngày cãi nhau mười lần, một người về nội, một người về ngoại. Không thể nào chung sống yên bình thì sẽ phải ly hôn, ly hôn sẽ ảnh hưởng tới gia đình, cuộc sống và thanh xuân của một đời người.
Thà bỏ lỡ nhau chứ không thể gây tổn thương cho đối phương, khi cả hai vốn dĩ đã không có duyên số thì có lập luận nào cũng không bao giờ đúng. Nước và lửa vốn dĩ sống ở hai thái cực khác nhau, muốn dung hòa cũng chẳng có cách nào.