Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 33: Quá kinh khủng

Hân còn giữ rất nhiều thứ lặt vặt từ những năm trước. Chiếc cặp sách được bà ngoại tặng vào dịp sinh nhật, nó đã theo từng bước chân cô ở những ngày học cấp hai. Tuy mẹ đã mua một chiếc cặp khác cho, nhưng cô vẫn luôn đeo chiếc cặp đã cũ vì nó là món quà sinh nhật ý nghĩa của bà. Hân có bao nhiêu kỉ niệm về thời cấp hai thì chiếc cặp sách cũng có bấy nhiêu hoài niệm.

Trong cặp đã không còn đựng sách vở như trước nữa, Hân mở từng ngăn kiểm tra thì chẳng còn sót lại thứ gì. Một ngăn cặp nho nhỏ bình thường rất ít khi mở ra, cô nghĩ thầm nếu những ngăn kia không có gì thì ngăn này cũng thế. Một dãy số được viết bởi mực xanh in vào cặp, ngay bên cạnh còn có một tờ giấy. Thì ra mảnh giấy này chính là thủ phạm khiến dãy số mờ nhòe kia in lên cặp. 

Cô nhìn chằm chằm vào tờ giấy, lúc bấy giờ mới sực nhớ ra vào ngày 30 tháng Tư Duy đã từng rủ cô chơi game. Vì ngày hôm ấy nhà trường không cho nghỉ học rồi bận rộn ôn thi Hân đã quên béng mất.

Bỗng nhiên trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ muốn tải lại game. Nếu may mắn cô sẽ tìm được Duy, vì cô có rất nhiều điều muốn hỏi cậu ấy. Liệu rằng cậu có nhớ về lớp không? Tại sao trước khi nghỉ học lại chẳng nói năng điều gì rồi đột ngột một ngày nghe thông báo từ cô chủ nhiệm như sét đánh ngang tai.

Đang dọn dẹp dở thì Hân bỏ giữa chừng. Chờ khoảng mười lăm phút sau game hiện lên trên màn hình chính, cô thực hiện các bước đăng nhập theo hướng dẫn. Đã lâu không chơi nên nhìn cái gì cũng rất lạ lẫm, mày mò một lúc cô cũng tìm ra được phần thêm bạn bè. Những con số trên giấy đang dần phai mờ theo thời gian nên khi nhìn có phần khó khăn, mất một lúc cô mới nhập đủ tám con số lên phần tìm kiếm. Tay thì bấm điện thoại, đồng thời não đang suy nghĩ đến vô số câu hỏi sẽ hỏi người ấy. Bất giác trái tim cô đập nhanh đến lạ, lòng bàn tay cũng túa một tầng mồ hôi lạnh.

Trên màn hình hiện ra một tài khoản game có tên: Mặt trời nhỏ. Tài khoản đã hoạt động cách đây 30 ngày trước. Phần tiểu sử tiểu sử của trang cá nhân để một dòng chữ ngắn, ẩn chứa vô vàn ý nghĩa. 

Bio: Ở một góc tối ít ai để ý lại có một ánh dương rực rỡ chiếu vào!

Hẳn là Duy cũng đã nghỉ game từ rất lâu rồi, có lẽ thời gian của cậu chỉ dùng vào việc học. Nếu đã học ở Lương Văn Tụy thì sức cạnh tranh càng lớn hơn gấp hàng trăm lần, vì vậy người như cậu sẽ chỉ cắm đầu vào sách vở. Thời gian trôi qua đã quá nửa năm, những hồi ức tươi đẹp trước kia phải ở lại với quá khứ.

Giữa vô vàn biển người mênh sáng, ánh sáng cũng có vô vàn. Tuy nhiên chỉ có một vệt sáng không bao giờ phai mờ trong lòng một người. Đường dài xa cách, vậy mà sâu thẳm đâu đó vẫn không tài nào xóa nhòa đi hình bóng năm ấy.

Cảm xúc con người được che giấu rất giỏi, nhưng vào một thời điểm nào đó nó lại là thứ đầu tiên phản bội ta. Chẳng ai có thể giấu nhẹm cảm xúc của bản thân rồi mang nó đến cuối đời được.

Thùng carton nằm im trong góc phòng nhiều tháng qua đã bám đầy bụi. Kể từ ngày cô xếp gọn chúng vào một góc phòng thì không còn chạm đến nó nữa. Cô kéo lê chiếc thùng ra giữa phòng, trên mặt thùng đã phủ một lớp bụi màu trắng tinh. Hân đưa tay phủi vài cái rồi cắt lớp băng dính trong suốt của miệng thùng, vô vàn những món đồ nhỏ cùng với một hộp quà còn chưa bóc.

Cô còn nhớ rõ như in hộp quà này Duy đã tặng cô vào dịp Ngày Quốc tế Phụ nữ, lời nói của cậu ấy còn văng vẳng trong đầu Hân: “Thi xong cấp ba mới được mở ra đấy.” Thế mà bây giờ đã sang giữa học kỳ II cô mới nhớ tới sự hiện diện của nó. Liệu Hân có bỏ lỡ điều gì trong món quà được định sẵn thời gian mở nó ra không?

Từng lớp giấy gói quà màu hồng phấn được bóc ra, một cái gối ôm hình mặt trời đang mỉm cười nằm gọn lỏn. Nó còn có hai chân, hai tay và các tia nắng xung quanh, hình thù này khá đồng bộ với tên game của Duy. Cô vô tình chạm tay vào một tia nắng của mặt trời, đột nhiên từ trong nó phát ra một bài hát ‘We got love’ rất nổi tiếng vào một năm nay của ca sĩ Jessica Mauboy.

“So when the walls are caving in
(Lúc mọi thứ như sụp đổ)
The world keeps turning
(Thì trái đất vẫn tiếp tục quay)
We got the love
(Ta tìm thấy tình yêu của đời mình)
We got to love
(Và ta thấy được tình yêu ấy)
No, I will never let you go
(Không, tôi sẽ không để bạn rời đi)
All the walls won’t make me fold
(Chẳng điều gì có thể cản bước tôi tới bên bạn)
It is never easy
(Đây không phải việc dễ dàng)
I follow you, Apollo
(Tôi vẫn luôn dõi theo bạn, thần Apollo).”

Ngay tại giây phút bài hát từ từ ngừng lại, tưởng chừng đoạn băng đã dừng lại ở đó thì một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên: “Tôi, Đinh Nguyễn Bảo Duy đã lỡ trao trái tim cho cô gái ấy lâu lắm rồi, không biết rõ là từ khi nào. Nhưng chỉ muốn nói với cậu một câu rằng đồng ý làm bạn gái tôi nhé. Nếu cậu đồng ý thì hãy cho tôi lời hồi đáp nhé.”

Cô chẳng nghe rõ nguyên văn trong bản thu âm chứa trong người con gối ôm này. Chỉ biết trong đầu lúc này như có tiếng vang lớn, giống một chiếc ly rơi từ trên cao xuống đất vỡ tan tành. Một lần hiểu lầm nghĩa là cả đời bỏ lỡ, vì một cái tôi quá cao và vô số những lời nói bồng bột năm 14, 15 tuổi đã tự làm tổn thương chính bản thân mình và đối phương. Định mệnh sắp xếp họ gặp nhau vào thời điểm vẫn còn những suy nghĩ ngây ngô về tình yêu đôi lứa.

Và chính bản thân cũng không nhận thức được trái tim mình đang đập vì điều gì.

“Duy với mày ở gần nhà nhau đúng không?”

Đã một khoảng thời gian cô và Minh không liên lạc với nhau, đến hôm nay khi tìm thấy những vết tích của Duy trong phòng nên lại tham lam muốn biết về cuộc sống của cậu.

“Cũng có thể coi là vậy đi, nhưng đó là trước kia rồi. Bây giờ cả nhà nó chuyển đi nơi khác ở nên nhà cũ khóa cửa suốt.”

“Trước khi đi nó đã xin lỗi mày chưa Hân?”

“Sao lại xin lỗi?”

 Minh đột nhiên đổi chủ đề cuộc trò chuyện, cậu ta nhắn không đầu không đuôi khiến Hân khó hiểu vô cùng.

“Thì cái chuyện mày vô tình nghe thấy lúc bọn tao nói chuyện với nhau ấy. Hình như hồi cuối năm thì phải. Nội dung đại loại thằng Duy bảo mày chỉ là trò cá cược của nó thôi ấy.”

“Tao không giận Duy vì chuyện đó.”

Ký ức lại như lũ ùa về, nhưng Hân từ lâu đã không còn nặng lòng về chuyện không đáng nhớ này nữa rồi. Dù sao nó cũng để lại vết cắt trong lòng của cả hai, nhắc lại chỉ thấy đau xót thêm.

Đó là toàn bộ tin nhắn của Hân và cậu bạn tên Minh, cuộc hội thoại chỉ diễn ra trọn vẹn trong năm phút. Đây là lần đầu tiên cô chủ động hỏi về tin tức của Duy, sau ngày Duy rời đi không lý do thì cô thỉnh thoảng mới được nghe tin tức về Duy qua lời kể của những người bạn cấp hai. Nhưng những lời kể ấy rất mông lung, bởi vì những thông tin được nghe ngóng trên mạng xã hội. 

Có lẽ ở trường mới Duy khá nổi tiếng, nên thường xuyên xuất hiện trên các trang confession. Biết cậu vẫn được rất nhiều bạn yêu thích, Hân cũng yên tâm về phần nào cuộc sống của cậu. Trước kia hay bây giờ vẫn thế, dù cách xa trắc trở, cô vẫn mong người ấy có cuộc sống suôn sẻ. 

Hy vọng khoảng cách địa lý sẽ khiến cả hai quên đi nhau, nhưng luôn dành cho nhau sự tôn trọng.

Đến tận bây giờ, khi trên tay đã cầm gối ôm mà Duy tặng. Cô mới muộn màng nhận ra một điều mà cô chưa từng ngờ tới, hồi năm lớp 9 tin đồn cô và Duy yêu nhau đột nhiên biến mất. Khi ấy Hân thấy rất khó hiểu, nhưng hôm nay cô đã biết sự thật. Tất cả mọi việc đã được Duy dọn sạch đường, câu chuyện cá cược ấy cũng do một tay cậu sắp xếp dàn dựng. Biết Minh sẽ kể chuyện này cho người khác nghe, nên nhân cơ hội này cậu đã nói ra lời dối lòng, biến bản thân mình trở thành kẻ tồi tệ để tin đồn trong lớp không ảnh hưởng đến việc học tập của Hân. 

Nhớ kỹ lại thì nội dung trong cuộc trò chuyện lúc ấy Hân chỉ nghe được một nửa, còn những gì về sau tai cô nghe không còn lọt tai thêm bất cứ từ nào nữa. Hân cứ như vậy mà tự biên tự diễn, tự giận dỗi không thèm hỏi đầu đuôi cho rõ ràng câu chuyện. Nếu theo suy đoán của cô với nội dung cô tự ghép lại ở phần sau cuộc trò chuyện thì nó lại ăn khớp với nhau đến bất ngờ.

Cô từng tự tin cho rằng mình là người hiểu rõ tính cách của Duy nhất. Nhưng chính cô lại là người cuối cùng hiểu ra sự thật trong trò chơi cá cược mà cậu tạo ra. Chỉ vì ngày ấy cái tôi quá lớn, đến mức cô mặc kệ lời giải thích từ Duy. Hân tự nhấn định rằng, ngay từ lần đầu tiên khi Duy mở miệng nói chuyện, chính lúc ấy trò chơi của cậu bắt đầu đi từ điểm xuất phát. 

Hân nhận ra mọi thứ quá muộn màng, chẳng còn gì để cứu vớt được nữa!

Duy luôn nghĩ đến cảm xúc của Hân mà không màng đến danh dự của bản thân cậu. Còn cô thì luôn cho rằng những món quà hay lời an ủi, những lần trêu chọc đều nằm trong kế hoạch của cậu. Đối với Hân, cậu chính là ánh sáng rực rỡ nhất mà cô từng thấy. Duy từng là bí mật trong lòng cô, từ khi trở thành thứ cần che giấu cô không thể để người khác nắm được điểm yếu của mình.

Mà điểm yếu của cô năm ấy, lại là Duy.

Rõ ràng khi Duy kể chuyện về gia đình cậu, người trong cuộc là cậu, nhưng cô lại khóc như mưa chỉ vì thấy đau lòng thay cho cậu. Những lần kể, qua miệng cậu câu chuyện nghe nhẹ tựa lông hồng. Đáng lẽ ra nó có sức sát thương vô cùng lớn, nhưng qua lời kể Duy lại bình thản như không. 

Đã có phút giây nào trong 16 năm qua cậu được là chính mình chưa? Duy đã coi cô là ánh sáng, nhưng chính thứ ánh sáng ấy đã thiêu rụi tất cả hy vọng của chàng trai ấy.

Ngày trước chính tay cô đã xếp tất cả những món đồ mà Duy tặng vào thùng giấy. Ngày hôm nay cô lại tự tay trang trí chúng khắp nơi trong phòng ngủ. Như chưa từng có cuộc chia ly nào giữa hai người họ, mối quan hệ ấy vẫn giống như những ngày lớp 9. Từng món đồ chơi handmade hay những bức tranh vẽ chân dung nằm trong thùng nên không bị dính bất cứ một hạt bụi nào. Chúng như có linh hồn, khi được Hân xếp lên từng kệ, cô đã tượng tượng ra chúng đang mỉm cười với cô.

Còn chiếc gối ôm hình mặt trời được nằm ngay bên cạnh một gia đình gấu bông từ nhỏ đến lớn của cô. Trong thật giống một gia đình hạnh phúc, đôi mắt chúng long lanh trong niềm vui sướng và tự hào khi có thêm một thành viên mới.

Ngày trước Hân gói ghém hết những kỉ niệm của mình cùng với cậu bạn cùng bàn vào trong một chiếc thùng. Muốn minh chứng rằng cô đang dần nhấn chìm kỷ niệm ấy vào thời gian. 

Thế mà chưa đầy một năm, tất cả ký ức đều được Hân bật mở ra. Mặc cho thời gian đang chạy đua, mặc cho tương lai có còn gặp lại hay không, kỷ niệm đẹp vẫn là kỷ niệm nên được nhớ đến. Nếu bây giờ Duy đã học tập ở một môi trường mới, có nhiều bạn bè hơn và không còn nhớ đến những ký ức tươi đẹp thời niên thiếu nữa thì Hân sẽ nhớ thay cả phần của cậu.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px