Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 32: Trong lòng nghĩ gì?

“Có chuyện này tao giữ trong lòng rất lâu rồi. Tao mà không nói ra thì chắc đến cuối đời tao không ngủ ngon nổi luôn quá.”

“Mày lại nói linh tinh gì đấy?” Một buổi chiều nhà trường cho nghỉ phân kỳ từ kỳ I sang kỳ II vì thế cô cùng Linh hẹn nhau đến nhà cùng học bài.

Làm bài được mười lăm phút, Linh như nhớ ra gì đó rồi đôi mắt buồn rười rượi: “Mày có còn nhớ quyển sổ Lý, Hóa đợt cuối năm lớp 9 tao đưa cho mày không?”

“Nhớ chứ.” Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời, chính quyển sổ ấy đã giúp cô thi cuối kỳ một cách thuận lợi. Cô vẫn còn ngờ ngợ nhớ ra một số đề bài và công thức trong quyển sổ ấy, thời gian trôi qua chưa đến một năm thôi, sao mà cô quên được vị cứu tinh lúc cô nguy cấp.

“Cuốn sổ đó… thật ra là… nó không phải của tao đâu.”

Linh ngập ngừng mãi rồi nhắm chặt hai mắt, coi trời ngoài kia đang có giông bão lớn thế nào cũng không ảnh hưởng đến lời nói sắp tới của mình: “Của thằng Duy nhờ tao đưa cho mày đấy. Nhưng nó nhất quyết bắt tao thề sống thề chết không được nói cho mày biết sổ này là của nó.”

“Vậy sao, bảo sao nhìn nét chữ cứ ngờ ngợ.” Nét bút trong cuốn sổ ấy đã được người viết cố viết sang một dạng chữ khác, ban đầu cô cũng cho rằng nó là của Duy. Nhưng rồi cô sợ mình lại ôm nhiều mộng tưởng, thời gian ấy bận thi cử triền miên nên cô liền gạt bỏ hết suy nghĩ hão huyền ra khỏi tâm trí.

“Đúng vậy, giờ chẳng ai biết tin tức gì về thằng Duy nhỉ? Mà trước khi nó rời đi giữa bọn mày đang có xích mích, tao không muốn thấy chúng mày cứ mãi trốn trong hiểu lầm thế này cả đời đâu.”

“Với kinh nghiệm và lịch sử tình trường của tao thì tao thấy thằng này nó thích mày là thật lòng đấy.”

Linh đã nói dối chính cô bạn thân mình để giúp người kia giấu diếm, chẳng biết điều này là tốt hay xấu nữa. Khi nói ra hết sự thật Linh mới cảm thấy bản mình như giảm được mười cân mỡ trong bụng. Là bạn thân của Hân nên Linh hiểu rất rõ chuyện của hai người. Nếu đứng ở phương diện là người ngoài cuộc, Linh lại cảm thấy từ lâu trong mắt Duy đã chỉ chứa đủ một mình Hân.

Trong lớp hẳn ai cũng nhìn ra từng sự thay đổi rõ rệt trong từng lời nói và hành động của Duy, những cử chỉ ấm áp ấy luôn là đặc quyền dành cho Hân. Vậy mà giữa họ lại có một hiểu lầm chưa kịp giải quyết rõ ràng, giờ đây mỗi người đã mỗi nơi. Bề ngoài của Duy không giống với kiểu con trai tồi tệ như những gì mà Hân nghe thấy. Nhưng quyết định của Hân thế nào thì Linh vẫn luôn đứng về phía cô, bởi vì họ chính là bạn thân.

“Chuyện ấy tao đã chẳng để bụng từ lâu rồi. Còn chuyện Duy thích tao hay không tao cũng không dám chắc tại vì ở tuổi này ai cũng có sự rung động nhất thời mà.” Hân khẽ cười tiếp tục đặt bút làm bài tập. 

Kể từ ngày nghe cô giáo nói Duy sẽ không đến trường, cho đến nay cả hai vẫn chưa từng gặp lại nhau lần nào. Sống chung một thành phố, nhưng sự tồn tại của họ quá mờ nhạt trong cuộc sống đối phương. Được trải nghiệm ở môi trường mới, gặp gỡ nhiều bạn bè hơn nên Hân chẳng mấy để tâm đến chuyện cũ. Sút soát 7 tháng trôi qua, tất cả bạn cùng lớp trước kia mỗi người một nơi, nhưng ít nhất thỉnh thoảng vẫn liên lạc hỏi thăm nhau đôi điều. Về Duy, ngoại trừ việc cô biết cậu học ở Lương Văn Tụy ra, không còn bất cứ thông tin nào về cậu.

Cô nói tiếp: “Mà tao cũng có nỗi sợ của riêng mình mà, mày cũng hiểu rồi đấy.” Cô nói tiếp.

“Lại bài văn yêu cùng lớp chứ gì. Mày thấy tao có hiểu rõ mày không?”

Lúc này Linh mới giãn cơ mặt cười đắc ý, Linh mà hiểu Hân số hai thì sẽ chẳng có ai số một cả. Cô ấy còn biết cả những thói quen và những thói xấu của Hân, chỉ cần nghe một nửa cô ấy đã đoán được nội dung đằng sau.

“Ừm, yêu rồi thì không thể làm bạn được nữa. Ai ngờ không yêu cũng không làm bạn nữa luôn.”

Nếu là dấu chấm hết cho duyên phận, thì ngay tại khoảnh khắc đứng trong góc của sân trường, nơi có những câu sưa già và cây bàng sum suê lá che đi những tia nắng gay gắt nhất vào gần trưa. Góc khuất ít người biết đến ấy còn có thể gọi là căn cứ bí mật, nơi ấy Hân đã nghe được những lời bày tỏ vụng về của cậu thiếu niên ấy. Đôi mắt của cậu khi đó chất chứa rất nhiều cảm xúc, có lẽ là hồi hộp, mong chờ hay vì xao động khi nhìn thấy bến bờ ngay trước mắt.

Thế nhưng Duy lại quên mất một điều rằng, khi chưa ra khơi thì chưa thể nhìn rõ biển cả ngoài kia rộng lớn thế nào. Chỉ là bãi đỗ ngay bên cạnh đã vội mở đôi mắt long lanh đôi mắt, cho đó là bến đỗ an toàn và gắn bó nhất. Để gìn giữ tình bạn trong sáng và thuần khiết Hân đã tự mình đánh liều một phen, cô thẳng thắn từ chối mà không nghĩ ngợi gì. 

Đầu năm lớp 9 cô tự trách bản thân mình rất nhiều lần, bởi vì cô không thích Huy nhưng lại không dám đối diện với cậu ta để nói ra lời từ chối. Hân chọn cách im lặng rồi cự tuyệt, lâu dần cô và Huy chẳng còn nói chuyện với nhau nữa.

Và cho đến bây giờ mối quan hệ của Duy và cô còn tồi tệ hơn rất nhiều lần so với ngày trước. Nhớ lại những ngày đầu ngồi cạnh Duy, cảm giác chẳng khác nào ngồi bên cạnh một tảng băng di động. Thế mà cô chưa gì đã lo bò trắng răng, sợ ngồi bên cạnh cậu lâu ngày cô cũng đông đá theo cậu ấy. Tính ra thì họ đã ngồi cạnh nhau trong ba năm, chỉ có một năm lớp 8 không ngồi cạnh. Nhưng đến tận lớp 9 quan hệ của Duy và cô có thể gọi là thân thiết một chút. 

Hiện tại đã trở về quỹ đạo ban đầu.

Từ bức tường thành cao vững trãi, dần có một tia nắng ấm áp len lỏi khiến những bông hoa nở rộ úa tàn bỗng nhiên nở rộ.

“Chàng trai lạnh lùng và cô gái nhút nhát, kịch bản ngôn tình này quá tuyệt. Chắc tao về nhà viết thành tiểu thuyết luôn.” Trong đầu Linh bỗng nảy ra một kịch bản từ câu chuyện của hai người bạn cô. Lần đầu tiên trong đời Linh được chứng kiến chuyện này, cứ nghĩ nó chỉ có trong phim hay trong những cuốn tiểu thuyết mà Hân thường đọc.

“Mày từ khi nào cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình vậy hả? Lại giấu tao đọc rồi lén lút yêu đương sau lưng tao đúng không?” Hân tiếp nối lời trêu đùa của Linh khiến bầu không khí dần trở nên hài hoà hơn.

Chẳng mấy chốc đã kết thúc một học kỳ năm lớp 10, lịch học của lớp 10 không dày đặc giống như lớp 9 nữa. Thật ra mà nói khá thư thả, thời gian học và chơi còn dư ra rất nhiều. Hân đã tham gia vào câu lạc bộ Sách và hành động của trường, cô đã không còn nhút nhát giống như ngày trước nữa, hòa đồng và vui vẻ với các bạn. Ở câu lạc bộ, Hân còn được học hỏi những anh chị đi trước những kinh nghiệm và rút ra được rất nhiều điều có ích trong thực tiễn.

Tham gia một thời gian, cô thân nhất với hai người bạn là Hiếu và Hà. Mỗi tuần mọi người trong câu lạc bộ luân phiên nhau đăng tải những thông điệp tích cực và các radio với giọng đọc truyền cảm khiến người nghe cảm nhận được sâu lắng tâm hồn.

“Quyển sách hứa cho mày mượn đây. Lúc nào đọc xong trả tao cũng được, không phải vội nha.” Hiếu là đứa con trai nhưng lại là người ấm áp nhất trong nhóm, cậu đeo kính nửa gọng, khi cười hiện lên lúm đồng tiền lại càng trở nên dịu dàng hơn. Cậu ta luôn biết cách quan tâm đến bạn bè xung quanh nhất là Hân và Hà, hai cô gái được mọi người ghen tị vì được chàng trai có nhan sắc tuyệt đỉnh đối xử tốt.

Cứ vài ba hôm Hiếu lại nhận được một bức thư hoặc một mấy bài confession ẩn danh tỏ tình trên Facebook. Cậu ta chưa bao giờ đồng ý bất cứ lời tỏ tình của ai, nhưng luôn biết cách từ chối khéo léo nên chẳng có một ai ghét Hiếu.

“Ôi rộng lượng thật đấy, nhớ giữ lời hứa đấy nhé.” Hân nhận lấy quyển sách từ tay Hiếu, miệng nở nụ cười tươi rói.

Hiếu có sở thích đọc sách, vậy nên ở trong nhà có rất nhiều sách. Cuối tuần nào cũng như một thủ tục trước khi nghỉ, Hiếu sẽ mang đến một quyển sách cho Hân mượn, rồi Hân sẽ trả lại cho cậu quyển sách tuần trước cô mượn. Cô cũng mang những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà mình có cho Hiếu, coi như món hàng trao đổi. Ban đầu cô thấy rất lạ vì trước nay thấy khá ít con trai đọc truyện tiểu thuyết tình cảm sướt mướt thế này, Hiếu đã phán một câu xanh rờn: “Tao muốn trở thành hình mẫu lý tưởng giống mấy anh nam chính trong truyện.”

Tất cả tinh hoa của nam chính Hiếu đều có hết rồi cần gì phải học theo? những hành động ấm áp của cậu ấy giống hệt với cậu bạn cùng bàn của Hân. Tiếc rằng Duy không học ở trường này nếu không thì có lẽ vị trí mà Hiếu đang đứng trong lòng các bạn nữ bị lung lay vì có sự xuất hiện của Duy.

Một năm nữa lại trôi qua, mới ngày nào còn tất bật dọn nhà chuẩn bị cho cái Tết 2018 thì bây giờ lại tiếp tục tất bật với việc dọn dẹp cho Tết Nguyên Đán năm 2019. Sáng ngày 27 âm lịch, tức ngày 1 tháng Hai dương lịch. Không khí Tết đã tràn ngập khắp nơi, nhà thì đang rục rịch mua cây đào, cây quất, hoa mai, hoa đào, có nhà thì đã chuẩn bị củi khô để nấu bánh chưng.

“Trong nhà còn đồ gì không dùng thì mang ra để mẹ mang vứt đi nhé. Để trong nhà lâu cũng chật chội lắm.” 

Hôm nay là ngày nghỉ Tết đầu tiên của Hân, cô cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa và vứt những đồ không cần thiết trong nhà đi. 

Tuy đống đồ trong phòng Hân ít khi dùng đến, nhưng cũng không nỡ mang đi vứt. Đồ đạc trong nhà đã dọn xong, chỉ còn một số đồ cũ của Hân. Mỗi năm lại mọc ra đâu đó vài món đồ khiến căn phòng cô vô cùng chật chội. 

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px