Chương 31: Khó hiểu
Một mình cô thong thả sắp xếp hết đồ không cần thiết trong nhà mang bỏ đi, cẩn thận lau từng vệt bụi từ tầng một lên tầng hai. Tiếng nhạc du dương phát ra từ tivi, cô ngân nga hát theo điệu nhạc. Cô tủm tỉm cười, tự nhiên hứng thú với việc mình sẽ trở thành cô sĩ tương lai dù biết giọng mình chẳng mấy trong trẻo. Cô tự nhủ bản thân rằng người hát hay không bằng hay hát, bởi vì đâu ai đánh thuế giấc mơ? Khi còn trẻ thì hãy cứ mơ ước đi, biết đâu trong vô số giấc mơ ấy sẽ có một cái thành sự thật.
“Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm.”
Hân lau giọt mồ hôi cuối cùng trên trán, cô nhìn quanh căn nhà một vòng rồi thở phào một hơi. Ngôi nhà sau khi dọn dẹp xong như thể sáng bừng lên, thỉnh thoảng vài chỗ được những ánh nắng xuyên vào qua khe cửa phản chiếu cả bóng coi hình cô trên mặt sàn. Bên ngoài sân còn có vài cây hoa lan mà bố cô trồng đang đúng mùa nở rộ, chúng thi nhau khoe sắc đẹp dưới ánh nắng mặt trời mà không sợ nắng gắt làm úa tàn.
Hân là con một trong nhà, những lúc bố mẹ đi vắng thì căn nhà lúc nào cũng đóng cửa yên ắng. Cô thì hầu như thời gian ở lớp còn nhiều hơn ở nhà, toàn bộ công việc dọn dẹp đều do bố mẹ làm. Công nhận dù mệt thì có mệt nhưng vui nhiều hơn, dọn dẹp say sưa mà nhìn lên đồng hồ treo tường đã một giờ, Hân quên luôn cả việc ăn bữa trưa.
Làm việc mệt nên lúc ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn hẳn. Hôm trước bị sốt li bì ba ngày liền nên không những không tăng cân mà còn bị sút thêm một cân nữa.
Đúng năm giờ chiều bố mẹ đồng thời đi làm về cùng một lúc: “Hân ơi, tra điểm đi có rồi đấy con.”
“Vâng ạ.”
Hân lật đật chạy lên phòng lấy điện thoại, tự nhiên tim đập chân run. Cảm giác còn hồi hộp hơn cả lúc đi thi, cô hít mấy hơi thật sâu rồi bắt đầu thao tác.
Trang web hiện lên dòng chữ lớn ‘Sở giáo dục và đào tạo tỉnh Ninh Bình’ được trưng bày theo kiểu infographic vô cùng bắt mắt, ngay bên dưới là nơi điền số báo danh để tra điểm. Lòng bàn tay cô hơi đổ mồ hôi, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đang sáng rồi nhập vào sáu chữ số. Bước cuối cùng còn một ô màu xanh ghi chữ tra điểm, cô do dự không dám ấn vào.
“Để bố.” Bố cô nói rồi chạm vào màn hình, có lẽ cả tỉnh đều đang tra điểm nên màn hình hiện lên vòng xoay tròn, càng làm Hân hồi hộp hơn.
Khoảng một phút sau, điểm thi của ba môn dần dần hiện lên sắp xếp theo thứ tự Toán, Văn, Anh. Hân há hốc miệng nhìn bảng điểm trước mắt, vì vui hay vì xúc động mà cô lại không thốt ra thành lời.
“Đỗ rồi con ơi.”
Bố mẹ Hân vui mừng reo lên, Toán: 8; Văn: 9,75; Tiếng Anh: 6,75. Tổng điểm ba môn là 24,5.
Số điểm này cũng có thể coi như tạm ổn, muốn vào lớp chọn của khối tự nhiên thì hơi khó nhưng vào lớp chọn của khối xã hội thì được. Nhưng Hân không thể hành hạ bản thân thêm được nữa, với một người học lệch trầm trọng như cô thì vào lớp xã hội sẽ tốt hơn. Ngày ngày không còn phải nhức đầu vì những bài tập hiển hách.
Vừa có điểm thi xong các trường cũng lần lượt công bố điểm sàn. Trường Trung học Phổ Thông Đinh Tiên Hoàng lấy số điểm là 17,75. Hân may mắn trở thành thủ khoa môn Văn của năm nay và cả tỉnh có bốn người đồng hạng, vượt qua sự mong đợi của cô. Những tin nhắn chúc mừng từ thầy cô và bạn bè lần lượt gửi tới Hân. Trong sự chúc mừng của rất nhiều người, nhưng lại vắng bóng một người.
Đến thời điểm hiện tại, cả lớp chẳng còn ai có thể liên lạc được với cậu ấy. Đến cả giáo viên cũng không nắm rõ Duy sẽ thi vào trường nào. Nhưng chắc chắn một điều rằng Duy sẽ không thi vào trường Đinh như cả hai đã từng hứa hẹn.
“Tao vừa thấy mấy cái tên thủ khoa chuyên năm nay ở Lương Văn Tụy. Thấy có người giống tên thằng Duy, chúng mày vào xem thế nào.”
Một bạn nữ nhắn tin vào trong nhóm chung của lớp. Cả lớp đang sôi nổi thảo luận về điểm của nhau, nhận được tin nhắn ấy đột nhiên tất cả đều im lặng. Mọi người nửa tin nửa ngờ không biết người đó có phải Duy hay không, chỉ yên ắng vài phút thì tin nhắn trong nhóm lớp tiếp tục sôi nổi, cả lớp chuyển từ chủ đề điểm thi chuyển sang bàn tán về Duy. Người thì khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột thủ khoa đầu vào chuyên Toán năm nay là Duy, người thì lại phủ nhận không phải cậu ấy.
Trong lúc mọi người còn đang tranh luận, chỉ một file gửi từ ứng zalo của giáo viên chủ nhiệm đã dập tan tin đồn. Thủ khoa chuyên Toán của Lương Văn Tụy chính xác là Duy, cậu ấy quá xuất sắc. Cái ngày Minh nói cậu ấy lên Hà Nội ai trong lớp cũng cho rằng Duy sẽ thi luôn trường trên đó và sẽ không về quê nữa. Cứ ngỡ bữa liên hoan chia tay sắp tới của cả lớp cậu ấy sẽ vắng mặt.
Rất nhiều người nhận được thông báo trúng tuyển, số ít chưa được may mắn cho lắm, họ chỉ thiếu một chút nữa. Nhưng một bài viết dài đăng trên blog trường Trung học cơ sở Lê Hồng Phong, từng dòng chữ chứa đầy thông điệp vô cùng ý nghĩa.
Gửi những người bạn thi trượt!
- Khi chúng ta đã nỗ lực hết mình với mong ước, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Hẳn ai trong chúng ta đều cảm thấy rất thất vọng và tự trách bản thân mình, ta tự đặt ra câu hỏi: Tại sao khi ấy không chịu nỗ lực hơn một chút nữa? Các bạn hãy nhớ rằng đây là Thử Thách Đầu Đời của các bạn, các bạn cần phải vượt qua trong chặng đường đầu tiên của tuổi trưởng thành.
- Trong cuộc đời của các bạn sẽ còn gặp rất nhiều thử thách khác lớn lao hơn, cũng có thể nhận thất bại nặng nề hơn. Nhưng mỗi khi vượt qua nó thì các bạn sẽ càng trưởng thành hơn.
- Khi cánh cửa này khép lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra, có rất nhiều con đường bước vào tương lai mà chúng ta có thể đạt tới thành công, miễn là ta luôn nỗ lực.
- Hãy tin vào bản thân mình, tương lai phía trước đang đợi bạn tới chinh phục. Nhất định vào một thời điểm nào đó, bạn sẽ thành công!
Nỗ lực này sẽ được bù đắp vào một thành công khác, tuyệt đối không được bỏ lỡ, mệt thì nghỉ rồi đi tiếp. Đừng để những nỗ lực trước đó uổng phí!
Đọc được những dòng trên, nước mắt Hân cứ rơi mãi không thôi.
Khoảng một tuần sau khi biết điểm thi, trường cấp ba cho triệu tập toàn bộ học sinh trúng tuyển và tổ chức một buổi họp phụ huynh. Mục đích để phổ cập về những môn học giúp con em định hướng cho tương lai ngay từ bây giờ.
Cả khối 10 có tất cả 420 học sinh, hiện tại lớp học được sắp xếp từ cao tới thấp tạm thời theo điểm số, Hân được phân vào lớp 10A3. Tất cả học sinh và phụ huynh ngồi dưới lắng nghe phổ biến và quy chế của các môn học từ giáo viên hướng dẫn.
Trước khi ra về mỗi học sinh được phát một tờ giấy đăng ký tổ hợp môn.
Thoáng một cái như vừa chớp mắt rồi đến khi mở mắt ra thời gian đã trôi đến ngày nhận lớp. Ngày 29 tháng 8 trường đăng danh sách các lớp học, đúng như dự đoán Hân được xếp vào lớp chọn của ban xã hội. Ở một môi trường hoàn toàn mới, những cái mà cô chưa từng được thấy ở trường cấp hai, nay đã hiện ngay trước mắt như một giấc mơ giữa buổi trưa hè nóng nực. Cuối tháng tám nhưng thời tiết vẫn chưa có dấu hiệu giảm nhiệt, nắng mưa rất thất thường. Đôi khi ra đường phải luôn mang áo mưa bên người, vì bất cứ lúc nào trời cũng đổ cơn mưa bất chợt.
Nhờ vào thành tích giải nhất môn Ngữ Văn cấp tỉnh và số điểm Văn cao nhất trường cô được xếp vào lớp 10A7, lớp chọn của ban xã hội. Trong lớp học mọi người đang nhí nhố bắt chuyện làm quen nhau. Khung cảnh trông thật xa lạ, nhưng những hành động ấy lại rất quen thuộc, giống như ngày đầu bước chân vào cấp hai. Tất cả gương mặt khi ấy ai cũng rất non nớt, còn bây giờ thì gần như đã trưởng thành hơn một chút.
Nhìn quanh lớp học chỉ có một bạn nữ duy nhất học chung trường cấp hai với Hân. Cô đến chào hỏi một bạn nữ tên Ngân, dần dần bắt chuyện với những bạn bên cạnh. Những cái lạ lẫm chỉ sau vài câu chào hỏi đã dần thân quen với nhau hơn. Là ban xã hội nên trong tổng số 42 học sinh chỉ có đúng 9 bạn học sinh nam.
Sau vài ngày đi học Hân đã quen được thêm ba người bạn, tiếc rằng Linh đăng ký ban tự nhiên nên cả hai không được học chung lớp. Hai đứa chơi thân với nhau nhưng mỗi đứa lại có một sở trường riêng, nên đã bị tách ra mỗi người một lớp. Lúc có danh sách Linh đã kêu gào đến khản cả cổ, vì đã không học chung lớp lại còn một người tầng trên, một người tầng bên dưới.
Giờ ra chơi thì ít ỏi, có lẽ xác suất gặp được nhau là rất ít.
Hân cứ nghĩ bản thân rất mờ nhạt giống như năm cấp hai, nhưng cô lại được khá nhiều bạn lớp khác biết đến qua điểm môn Văn đầu vào. Hân đã đạt được điểm tuyệt đối ở phần nghị luận của tình yêu thương cha mẹ đối với con cái. Bằng những lời văn tha thiết, gây ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với người chấm bài.
Những ngày cấp ba trôi qua thật yên bình chẳng lấy một cơn sóng vỗ, học đúng với môn học mình đã chọn nên Hân đã thể hiện được thế mạnh của bản thân mình. Toán không còn là ác mộng trong lòng cô nữa, bây giờ cô có thể tự tin giải được những bài toán khó. Được Duy dạy kèm cô đã rút ra được một số kinh nghiệm từ cậu ấy. Làm toán không phải cứ thấy đề bài là phải giải mà cần học từng công thức rồi ngẫm nghĩ rồi mới được đặt bút giải đề.