Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 30: Tôi nuôi cậu

Ngày 2 tháng 6, môn thi cuối cùng là môn Toán. Bài thi viết gần hết ba mặt giấy được đặt ngay ngắn trước mặt Hân, buông bút xuống khỏi tay Hân khẽ vươn vai thả lỏng sắc mặt lại. Môn thi của ngày cuối cùng đã kết thúc, kết quả sẽ được công bố vào mười ngày tới. Bốn năm vỏn vẹn kết thúc trong hai ngày thi, gánh nặng trong lòng như vơi đi phần lớn.

Kết quả có ra sao thì chúng ta đã làm hết sức mình.

Vừa bước ra khỏi cổng trường, cơn mưa lớn từ trên trời đổ xuống làm dịu đi không khí nóng nực của bao ngày qua. Hân vội đưa tay che đầu tìm kiếm bố của mình trong đám đông. 

Cơn mưa đến quá bất chợt khiến bao người chưa kịp chuẩn bị, người nào người nấy ướt như chuột lột. Những sợi tóc mái bị mưa làm ướt nhẹp dính lấy gương mặt nhỏ nhắn của Hân.

Hương đất và mùi nắng từ dưới đất bốc lên tạo cảm giác khó chịu nơi khoang mũi, trước kia Hân rất ghét những ngày mưa. Nhưng giờ đây cô không còn thấy ghét như trước, có cái nhìn hoàn toàn khác về nó. Lần đầu tiên cô thích mưa vì có sự xuất hiện của Duy, lần thứ hai là cơn mưa rào trong ngày tổng kết, cuối cùng là cơn mưa của ngày kết thúc kỳ thi vào cấp ba. Những giọt nước mưa của ngày hôm nay rơi xuống trần gian để gột rửa toàn bộ âu lo trong tâm trí, sẵn sàng chuẩn bị một tinh thần sảng khoái đón nhận kết quả thi cùng với tương lai rực rỡ phía trước.

“Làm bài được không con, muốn ăn gì thì hôm nay bố mẹ đãi một bữa hoành tráng luôn.”

“Nhiều thứ lắm bố ạ, con chỉ sợ bố mẹ sạt nghiệp thôi.” Hân đội mũ bảo hiểm lên đầu, miệng vừa cười vừa nói.

Cơn mưa vẫn tầm tã trên bầu trời, dường như không muốn tạnh.

Có rất nhiều người sau khi ra khỏi phòng thi đã bật khóc vì đề khó, hoặc không kịp thời gian làm bài. Cũng có thể là chuỗi ngày ôn thi mệt nhoài đã kết thúc, đúng là lúc ôn rất mệt đến nỗi Hân đã sụt mất hai ki - lô - gam, nhưng đó vẫn là những ngày đáng nhớ nhất của thời thanh xuân. Mỗi năm trôi qua, tuổi tác theo đó mà tăng dần, cuộc sống có thêm nhiều điều mới mẻ hơn. Tuy nhiên, những kỷ niệm thời thanh xuân rực rỡ ấy mãi trường tồn trong tiềm thức mỗi người.

Về đến nhà, mẹ Hân đã ở trong bếp nấu cơm sẵn để chờ hai bố con về, trên bàn bày đầy những món ngon mà Hân thích ăn nhất. Mùi thơm thức ăn xộc thẳng vào mũi kích thích cảm giác thèm ăn, cô đưa tay nhón một miếng tôm chiên trên đĩa bỏ vào miệng. Một cái đánh nhẹ vào tay cô, miệng nhai thức ăn nhưng cô vẫn cười hì hì bào chữa.

“Con ăn vụng có một miếng mà mẹ nỡ lòng nào.”

“Con bé này, vào trong thay quần áo đi không bị cảm bây giờ. Người ướt nhẹp như chuột lột mà chạy lăng quăng ở đây thế hả? Lên thay đồ còn xuống ăn cơm.” Mẹ cô ngồi bên cạnh đang gọt hoa quả. Thấy con gái bị dính nước mưa mà không chịu thay quần áo đã ăn vụng tôm trên đĩa, sợ Hân bị cảm lạnh nên bà đánh vào tay Hân một cái nhẹ như lời nhắc nhở.

“Vâng ạ.” Hân cố nhón thêm một miếng thịt bỏ vào miệng, vừa cười vừa chạy về phòng. 

Mẹ cô nhìn chỉ biết bất lực, cười rồi khẽ lắc đầu. Vẫn là cô bé ngày nào còn đỏ hỏn trên tay bà, nay đã trở thành cô thiếu nữ xinh đẹp. Chẳng mấy chốc cô lên đại học, phải xa nhà. Không biết người làm mẹ như bà phải giấu nỗi nhớ ấy đi đâu?

Đã sinh nhật tuổi 15 rồi mà vẫn còn trẻ con như ngày nào. Trong mắt người làm cha làm mẹ thì 15 cũng chỉ là con số, còn tính cách của Hân thì vẫn thế. Cô vẫn luôn là một đứa trẻ nhỏ bé dễ vỡ, rất cần cần vòng tay lớn che chở của người thân.

Hôm nay ăn cơm Hân có cảm giác rất ngon miệng, cô ăn tận hai bát vẫn còn thấy đói. Ăn xong cô giúp mẹ dọn dẹp rồi lên giường, vừa đặt lưng xuống đã chìm sâu vào giấc ngủ. Bên ngoài trời mưa tầm tã, vừa bật quạt vừa đắp chăn luôn là cảm giác tuyệt vời nhất. Đến lúc tỉnh dậy đã sáu giờ chiều, cơn mưa ngoài trời chỉ còn lất phất, đầu cô đau như búa bổ, cổ thì khát khô như đang ở giữa sa mạc mênh mông.

Vào nhà vệ sinh, nhìn trong gương khuôn mặt cô nhợt nhạt như không chút huyết sắc. Cô dùng hai tay vỗ nước lên mặt cho tỉnh táo, người run rẩy vì lạnh. Đưa tay sờ lên trán thấy trán nóng ran như lửa đốt. Có thể do sáng nay dính nước mưa và những ngày tháng thức đêm dậy sớm ôn thi nên sức đề kháng bị vi - rút tấn công.

“Dậy rồi thì ăn cháo xong thì uống thuốc đi con.” 

Hân vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì cùng lúc ấy mẹ cô bưng bát cháo lên đến phòng. Bà còn không quên sắp sẵn thuốc và nước để bên cạnh bát cháo để Hân không quên uống.

“Lúc nãy mẹ lên định gọi dậy mà sờ thấy trán con nóng quá. Đang định mang khăn ấm lên chườm cho con.”

Hân hắt xì liên tục, kể từ năm học lớp bốn đến bây giờ cô mới bị sốt lại lần nữa. Trước kia nếu bị cảm uống mấy ngày thuốc sẽ khỏi, lần này có lẽ do sức đề kháng quá yếu. Miệng cô nhạt chẳng muốn động đũa ăn nữa, chỉ mới buổi trưa cô còn ăn rất nhiều, mà bây giờ có cho thêm tiền cũng không thể nuốt thứ gì vào bụng.

“Mẹ cứ để đó lát nữa con ăn ạ.” Cô kéo chăn đắp quanh người chỉ chừa mỗi mắt và miệng.

“Mẹ ở đây chờ con ăn xong.” Bà ngồi xuống cạnh Hân, cầm bát cháo nóng hổi còn đang bốc khói nghi ngút đặt vào tay Hân.

Nếu như bà đi xuống thì chắc hẳn cô sẽ để nguyên bát cháo mà không ăn thìa nào. Hân luôn có một nỗi sợ khi bị bệnh, mỗi lần bị ôm cô đều trốn uống thuốc. Có lần cô đã giấu bố mẹ gói cẩn thận từng viên thuốc vào trong một tờ giấy trắng rồi vứt vào thùng rác, hoặc là giấu thuốc vào một góc nào khó tìm, thuốc với cô như kẻ thù không đội trời chung.

Bất lực trước sự kiên định của mẹ, cô đành xúc từng thừa cháo nhỏ bỏ vào miệng, cố gắng lắm chỉ ăn được một nửa. Từng viên thuốc đắng và có mùi khó chịu nằm trong miệng khiến mặt mũi Hân nhăn như quả táo tàu. Thao tác khi uống thuốc là nín thở, bỏ từng viên thuốc một vào miệng rồi uống thật nhiều nước để không cảm nhận được mùi vị của thuốc. Xong xuôi mẹ Hân mới yên tâm đóng cửa phòng cho cô nghỉ ngơi, trước khi đi bà còn kẹp nhiệt độ cho cô. Nhiệt độ là 39 độ 5, ít nhất cũng phải mất một tiếng thì thuốc mới có hiệu lực.

Hân nằm trên giường quấn chặt chăn quanh người, đôi mắt dừng lại ở hộp đựng đồ nằm trong góc phòng. Tất cả đống đồ ấy đều là đồ handmade do chính tay cậu bạn cùng bàn làm rồi tặng nó cho cô, không biết từ khi nào nó đã nhiều đến nỗi một chiếc thùng lớn cũng không chứa đủ. Còn cô thì chưa từng tặng món quà nào cho cậu ấy cả.

Trước khi tỉnh dậy, Hân đã mơ thấy một bóng dáng đứng từ xa nhìn cô chụp ảnh kỷ yếu. Không nhớ rõ gương mặt người ấy là ai, nhưng bóng lưng khi cậu quay lại rất giống Duy. Thế nhưng khi cô đuổi theo, khi đã gần chạm đến cổ tay cậu ấy thì bóng hình ấy lại tan biến thành những quả bong bóng xà phòng mong manh bay lơ lửng trên bầu trời.

Giấc mơ ấy cũng có phần giống với hiện tại, Duy đã biến mất như chưa từng hiện diện trên thế giới này.

Ở nơi Hà Thành rộng lớn ấy, liệu cậu có nhớ đến sự tồn tại của cô thiếu nữ ngồi cùng bàn không?

Mới sáng sớm, ánh nắng mặt trời từ bên ngoài chiếu xuyên qua tấm rèm cửa lọt vào trong căn phòng rộng lớn. Hân khẽ nheo mắt rồi quơ tay tìm điện thoại trên tủ đầu giường bên cạnh.

Ngày hôm nay là 13 tháng 6, toàn tỉnh sẽ công bố điểm thi cấp ba vào hôm nay. Vừa thức dậy một cái Hân đã mở cổng tra điểm thi trực tuyến để xem điểm. 

Những ngày nghỉ hè vừa qua cô toàn ngủ đến tám, chín giờ sáng. Mẹ cô phải lên đánh thức nhiều lần mới chịu dậy, nhưng hôm nay mới hơn sáu giờ sáng Hân đã tự thức giấc. Nhưng cổng tra điểm thi chưa mở khoá, có lẽ điểm vẫn chưa được công bố. Hân tắt điện thoại định nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng một khi đã tỉnh giấc thì không thể ngủ thêm được nữa.

Dậy sớm cũng chẳng có việc gì để làm. Lúc đi học thì chỉ muốn được nghỉ hè, giờ được nghỉ rồi thì chỉ muốn hàng ngày được khoác cặp đến trường nghe thầy cô giáo giảng bài và được gặp bạn bè, nhớ cảm giác cùng nhau nói chuyện hay thảo luận bài tập, những ngày tháng giải bài tập khó đến òa khóc. 

“Đi chơi không Linh?”

Ở nhà cả ngày mãi cũng chán, cô nhắn tin rủ bạn thân đi chơi. Từ ngày thi xong cả hai chẳng mấy khi nhắn tin trò chuyện, vì mỗi người mỗi nếp sinh hoạt khác nhau. Thấy biểu tượng màu xanh hiện bên cạnh tên của Linh, Hân đoán hôm nay Linh cũng dậy sớm để chờ điểm như cô.

“Ok, đợi tao qua nhà đón mày.”

Hân bật dậy vệ sinh cá nhân xong xuôi, lấy hộp sữa trong tủ lạnh uống tạm. Bố mẹ cô đã đi làm từ sớm, sợ con ở nhà không chịu ăn uống đúng bữa nên đã chuẩn bị sẵn thức ăn ở trong tủ lạnh.

Khoảng mười lăm phút sau Linh đứng dưới cổng gọi to: “Hân ơi.”

“Ơi, tao ra ngay đây.”

Vẫn là một ngày nắng nóng đến cháy da cháy thịt. Cả hai bịt kín như bưng chỉ để hở mỗi hai con mắt để nhìn đường. 

“Chắc chiều nay mới có điểm ha, tao đã nghĩ xong sau khi có điểm tao sẽ đi đâu rồi đó.” Linh thở dài thườn thượt.

“Đi đâu?” Một hạt trân châu màu đen nằm gọn trong miệng Hân, hạt trân châu dai dai ngọt ngọt từ ly trà sữa mát lạnh. Trời nóng thế này được một ly trà sữa mát lạnh thì còn gì bằng, cuộc sống là để hưởng thụ những lúc như thế này.

“Đi ra đầu chợ hoặc đứng ở đầu đường, cầm theo cái mũ rách. Đảm bảo từ sáng tới tối sẽ có tiền cho mày tiêu mãi thoải.” Linh thẳng thắn giải thích cho cô hiểu.

Đôi mắt Hân long lanh, như thể chưa trải sự đời bao giờ.

“Mày sợ trượt cấp ba đó hả, mày mà trượt thì tao làm sao?” Cô ngẫm nghĩ một lúc, lúc bấy giờ mới chợt hiểu ra phần nào ý tứ trong những lời nói bông đùa của Linh.

Tưởng cô ấy nghĩ được cách nào hay lắm, hoá ra là đi ăn xin.

“Mày được học sinh hạng nhất kèm cặp một năm trời mà đòi phụ lòng người ta không đỗ nổi à? Tao cá là mày cầm chắc thủ khoa trong tay.”

Linh khẳng định chắc nịch, ai cũng biết từ khi được Duy dạy kèm môn Toán, điểm số của Hân đã cải thiện ở mức không tưởng tượng nổi, thầy cô giáo và bạn bè đều không thể tin nổi vào kỳ tích ấy. Bằng ấy năm học cấp hai, điểm số môn Toán của Hân quá đỗi mờ nhạt, nhiều khi chỉ đủ điểm trung bình. 

Ai cũng sợ rằng môn Toán sẽ kéo trượt khả năng đỗ cấp ba của Hân, tuy nhiên sau một thời gian học chung với Duy mọi người đều trầm trồ và ngạc nhiên. Hân nghe hai chữ thủ khoa từ miệng Linh khiến cô bật cười thành tiếng, cô cười ngặt nghẽo đến nỗi đau cả bụng rồi chảy nước mắt.

“Tao chọc trứng công tắc cười của mày à?”

“Mày nghĩ tao là Duy hay sao mà đòi lấy thủ khoa? Tao không trượt là may lắm rồi đó.” Mãi mới ngừng cười, Hân thong thả trả lời.

Ngồi nói chuyện được một lúc thì thời gian đã trôi đến hơn mười giờ, Hân về nhà một cái liền nằm ườn lên giường. Càng về trưa thì nhiệt độ càng cao lên, năm nay thời tiết rất thất thường. Mùa đông thì tới rất chậm và đi rất nhanh, còn mùa hè thì tới sớm nhiệt độ cũng cao hơn so với mọi năm.

Chỉ cần rời khỏi quạt và điều hòa một lúc thì người đã đầm đìa mồ hôi như người mới đi tắm bước vào. Thời tiết gay gắt khó chịu khiến toàn cơ thể đều mệt mỏi ngại làm việc, không biết dưới cái nắng này bố mẹ đã phải chịu cực khổ như thế nào để kiếm từng đồng tiền bươn trải cuộc sống. Hân bật dậy khỏi giường, đi dọn dẹp lại nhà cửa phụ giúp bố mẹ.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px