Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 29: Anh trai

 

 

 

“Chiều nay còn phải chụp kỷ yếu nên các bạn nhanh nhanh rồi chúng ta về nhà sớm nghỉ ngơi chiều mới có sức.”

Dù cô giáo ra sức nhắc nhở là thế, nhưng chẳng một ai nghe lời, tất cả học sinh khối 9 lũ lượt ùa ra. Không biết họ đã dày công chuẩn bị bóng nước từ khi nào, trên tay mỗi người cầm ba, bốn quả bóng nước ném liên tiếp vào người nhau. Trong chốc lát sân trường đã ướt như trời vừa mưa một trận lớn, tiếng cười ròn rã của học sinh khối 9 khiến các em khối dưới mắt long lanh ao ước được chơi trò ném bóng nước này.

Mặc sự nhắc nhở, răn đe của cô giáo chủ nhiệm và ban giám hiệu nhà trường, họ vẫn cầm bóng ném nhau ướt hết người. Quần áo đồng phục trên người đã ướt sạch nhưng tiếng cười lại ngày một lớn hơn. Năm nào cũng thế, trò chơi ném bóng nước như một phong trào, cứ đến cuối năm đám học sinh lại thi nhau cầm bóng nước ném nhau.

Bỗng đám mây đen lớn giăng kín bầu trời, một cơn mưa rào đổ xuống như trút nước. Cùng lúc ấy trên loa của nhà trường vang lên bài hát “Mình cùng nhau đóng băng” (Do Tiên Cookies sáng tác, thể hiện bởi Thùy Chi) , lời bài hát vang lên trong đầu học sinh, cả loạt đồng thanh đứng dưới trời mưa hát lớn.

Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại
Mình phải trải qua
Bạn đừng khóc mà
Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới

Có lẽ không ai nhận ra học sinh khối 9 đã òa khóc dưới cơn mưa rào ấy, vì khóc dưới mưa sẽ không phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt. Mùa hạ sẽ lại đến,  nhưng mùa hạ ấy không còn đông đủ như hôm nay. Mùa hè năm sau, các năm sau nữa  rồi mỗi người một ngả, đến một lần gặp mặt cũng rất khó. Thế nhưng cuộc đời là thế, gặp gỡ rồi xa cách là là lẽ thường tình. Như vậy mới chứng minh được cô, cậu bé non nớt ngày nào bây giờ đang trưởng thành lên từng ngày.

Khi bài nhạc kết thúc, học sinh mới lần lượt bước vào lớp, trên người là bộ quần áo ướt sũng. Họ chẳng quan tâm bản thân đang nhếch nhác nhường nào, tất cả đang cố gắng tạo thêm nhiều kỷ niệm với bạn bè và trường lớp. Buổi chiều khối 9 còn phải chụp kỷ yếu nên họ mới về nhà chuẩn bị, nếu không thì phải đợi cơn mưa tạnh tẽo họ mới chịu bỏ cuộc.

Sau cơn mưa buổi sáng, đến chiều trời nắng chói chang, sự thay đổi này khiến nhiều người tưởng như một giấc mơ trưa. Cả lớp đã có mặt đông đủ, nhưng bóng lưng cao ngạo quen thuộc lại chẳng thấy đâu. Sáng nay là ngày tổng kết mà cậu cũng không đến, cô còn mơ mộng kiểu gì chụp kỷ yếu Duy sẽ đến. Có phải cậu quá tuyệt tình không? Chẳng lẽ kỷ niệm bốn năm qua ở lớp không khiến lòng cậu gợn sóng sao, ít ra cũng phải xuất hiện chứ? Cô muốn nói lời tạm biệt và cũng muốn nhận được lời chia tay từ chính miệng cậu.

“Mày ngóng thằng Duy đấy hả, nó lên Hà Nội rồi, không đến đâu.” Cậu bạn thân nhất của Duy thấy Hân cứ ngó nghiêng mãi chỗ cổng trường, nếu suy đoán của cậu ta không sai thì cô đang đợi Duy. Nhưng thằng bạn thân của cậu ta biến mất tăm cũng chẳng nói với cậu ta lời nào. Minh chỉ được nghe loáng thoáng tin tức từ mẹ, vậy nên dập tắt hy vọng của Hân.

Hy vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều.

“Duy không thi ở đây hay sao mà lại lên Hà Nội?” Một cú sốc nữa lại khiến Hân không ngờ được, không phải là cậu thi Lương Văn Tụy sao?

“Không biết, hôm qua nghe mẹ tao nói thế.” Minh nhún một bên vai, dù nhà cậu ta và Duy gần nhau, nhưng cậu ta cũng chẳng hay biết chuyện gì.

“Tao cũng mất liên lạc với nó luôn rồi, thằng quỷ ấy đi mà cũng không nói với tao một tiếng. Nó có nói gì với mày trước khi đi không?” Sự cợt nhả trong Minh dần biến mất mà thay vào đó là sự bất lực không tài nào diễn tả.

“Không.”

Duy tuyệt tình đến mức không để lại bất cứ dấu vết gì trước khi rời đi, đến cả cậu bạn thân sát vách nhà như Minh cũng không biết cậu đang làm gì, ở đâu. Cảm giác bức bối trong lồng ngực của cô, vì thiếu đi sự xuất hiện của cậu hay bởi vì cảm thấy hối hận vì lần trước đã từ chối lời tỏ tình của cậu quá nhanh?

Ngày hôm ấy chụp rất nhiều ảnh, chụp tập thể lớp ở các góc khác nhau rồi chụp lẻ, chụp nhóm. Hân chụp cùng với tất cả bạn bè trong lớp, mỗi tấm một vài người khác nhau. Người cô mong ngóng nhất lại không đến, cậu như chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của Hân, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới.

Khi đã chụp ảnh xong, mọi người mang áo trắng đồng phục để xin lưu bút, thoáng chốc trên áo của mỗi người viết đầy lời chúc kèm chữ ký tay. Có thể là chúc tương lai rạng rỡ, đỗ cấp ba, hoặc là sức khỏe dồi dào,... Mắt Hân chợt cay cay, sau ngày hôm nay không còn được đông đủ như thế này nữa rồi, những bạn không thi cấp ba từ mai sẽ không đến trường. Đôi khi nghĩ vu vơ lại muốn thế giới này có phép thuật, có thể đóng băng lại thời khắc này.

Nước mắt cô không tự chủ được lăn dài trên má, không ngờ ngày xa nhau lại tới nhanh như vậy. Cô đưa tay lau vội nước mắt, nhưng đều bị mọi người nhìn thấy, đột nhiên mọi người cũng òa khóc như những đứa trẻ mới lên ba. Bây giờ chẳng còn cơn mưa nào để che giấu nổi, những giọt nước mắt đều bị chứng kiến hoàn toàn.

“Cái lớp này bị sao vậy, lớn rồi còn khóc nhè là sao?” Cô giáo chủ nhiệm cũng nghèn nghẹn xúc động.

Dù chỉ gắn bó với lớp một năm, nhưng cô giống như một người mẹ luôn quan tâm và nhắc nhở đàn con thơ. Đôi lúc phải nặng lời nhưng đều muốn tốt cho những đứa con thơ còn non dại, chẳng ai muốn đóng vai phản diện.

“Cô ơi, chúng em… chúng em xin lỗi cô.” 

Cả đám nức nở mãi không thôi, bây giờ họ thực sự trưởng thành rồi. Đã nhận thức được cái đúng, cái sai và biết nói lời xin lỗi với cô giáo. Một năm học đã được cô dẫn dắt và chỉ bảo tận tình, giỏi thì khen, gây ra lỗi thì nhắc nhở và kiểm điểm bản thân mình.

“Sao lại xin lỗi, trách nhiệm của những người lái đò là như thế mà các em. Dù sau này quên đi thầy cô cũng được, chỉ cần các em là người ngay thẳng, đó chính là mong ước của cô.”

Biết trước thời khắc chia tay sẽ đến, lúc được chứng kiến ai cũng không kìm được nước mắt.

Dù Duy không có mặt trong buổi chụp kỷ yếu, nhưng cô chủ nhiệm đã nhờ thợ ảnh ghép thêm cậu vào bức ảnh tập thể. Gắn bó cùng lớp bốn năm chẳng lẽ lại không có bức ảnh nào ra hồn? Thế giới của Hân có sự xuất hiện của Duy, còn dòng lưu bút của cậu lại vắng bóng trên chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm của Hân. 

“Trưa nay các bạn về điền nguyện vọng ngôi trường phù hợp với mình, sau đó thì nộp lệ phí nhé.”

“Hôm nay cũng là buổi học cuối cùng rồi, ngày mai nghỉ ngơi cho thật tốt để ngày kia tinh thần sảng khoái làm bài mới tốt được. Một lần nữa, thầy chúc các em đạt kết quả cao, nguyện vọng trường nào thì sẽ đỗ trường ấy.” Thầy dạy Toán không phải là một người giỏi ăn nói, nhưng thầy luôn biết cách quan tâm học sinh.

Tiết của thầy là buổi cuối cùng sau bốn năm học cấp hai. Sau ngày hôm nay ngôi trường Trung học cơ sở Lê Hồng Phong không còn bóng dáng của những cô cậu học trò quen thuộc này nữa.

Ngoài trời nóng như thiêu như đốt, sáu cái quạt chạy hết công suất cũng chẳng khiến họ mát mẻ. Mồ hôi trên trán ai cũng lấm tấm, thầy giáo cũng thế, vậy mà thầy lại không thấy mệt mỏi. Thầy cầm viên phấn trắng viết từng tên dụng cụ học tập lên chiếc bảng đen đã cũ để nhắc nhở các bạn học sinh, trước khi vào phòng thi phải chuẩn bị đầy đủ những thứ này. 

Sự tận tâm, tận tụy của một người thầy khiến học sinh ai cũng phải kính trọng. Có lúc rất dễ tính nhưng có lúc lại rất nghiêm khắc, chẳng có học sinh nào không yêu quý và tôn trọng thầy.

“Em thay mặt tập thể lớp, chúc thầy luôn là cột buồm vững chắc trong sự nghiệp lái đò.” Lớp trưởng đứng lên thay mặt cả lớp gửi đến thầy những lời chúc tốt đẹp nhất.

Trưa hôm ấy Hân đăng kí nguyện vọng vào ngôi trường mà cô đã ao ước từ lâu, chính là Trường Trung học Phổ Thông Đinh Tiên Hoàng. Nút ‘Gửi’ hiện trên màn hình làm cô chợt nhớ đến lời hứa với Duy, cả hai đã từng hứa sẽ cùng nhau cố gắng thi vào trường B. Liệu bây giờ Duy có còn nhớ lời hứa này không, liệu cậu có quay về thi ở Ninh Bình, hay sẽ học luôn ở trên Hà Nội?

Một ngày đếm ngược trước khi bước chân vào kỳ thi quan trọng. Bản thân cô nhiều lần tự trấn an chính mình, rằng cô sẽ làm bài tốt. Nhưng cố suy nghĩ tích cực thế nào thì sợi dây thần kinh vẫn căng như dây đàn. Hân dành thời gian ít ỏi còn lại để nghỉ ngơi, càng học thì kiến thức càng bị đảo lộn. Nếu không nghỉ ngơi đầy đủ lỡ đến ngày thi vì học kiệt sức, lúc ấy ngã bệnh thì coi như công sức học cũng đổ sông đổ bể.

Đêm trước ngày thi Hân ngủ từ rất sớm, sáng hôm sau báo thức chưa kịp reo cô đã thức dậy lúc bốn giờ sáng. Messenger đã bị cô tắt thông báo, sau khi vào thì hàng loạt tin nhắn từ người thân, bạn bè gửi đến chúc cô thi tốt. Cô trả lời lần lượt từng người rồi dậy vệ sinh cá nhân. Đọc lại các dạng bài Văn đã được học, cấu trúc Tiếng Anh, một số công thức Toán.

Thoáng chốc đã đến năm giờ rưỡi sáng, mẹ cô gọi vào ăn sáng xong thì cũng là lúc sáu giờ. Địa điểm thi sẽ tùy thuộc vào nguyện vọng trường đăng ký, điểm thi của Hân thi ở trường Trung học Phổ Thông Đinh Tiên Hoàng. Trường cấp ba cách nhà 7km, bố cô đã xin nghỉ làm để chở cô đến trường thi. Không chỉ có mình cô hồi hộp mà bố mẹ cô cũng căng thẳng không kém, vì nỗi lo mà nếp nhăn trên gương mặt họ đã dần rõ nét hơn, trên đỉnh đầu cũng lưa thưa vài cọng tóc bạc.

Buổi sáng đầu tiên thi Văn, cô làm bài rất tốt và còn dư ra tận mười lăm phút để soát lỗi chính tả. Giữ vững tinh thần, buổi chiều cô thi Anh tuy đề rất khó, nhưng có lẽ bài làm không đến nỗi tệ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px