Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 28: Kỷ yếu vắng bóng cậu

Biết rằng tỏ tình vào thời điểm này không hợp lý, nhưng chính cậu cũng không ngờ Hân sẽ từ chối một cách vội vàng như thế. Chẳng lẽ thời gian qua tiếp xúc nhiều cô không nảy sinh chút tình cảm nào sao? Đêm hôm qua cậu đã suy nghĩ rất nhiều và phát hiện ra chuyện cá cược có thể đã bị cô nghe thấy.

Đúng thật là những ngày đầu tiên tiếp xúc cậu đã có suy nghĩ cược sẽ tán đổ cô, nhưng đến khi càng thân thiết hơn cậu đã gạt bỏ suy nghĩ ấu trĩ đó, chôn vùi nó xuống khoảng không vô tận. Từng thấy bản thân thật điên rồ khi từng có ý định xấu xa. Những lời mà cậu nói với Minh ngày hôm qua đều là dối lòng, cậu đã khó khăn lắm mới mở miệng được.

Cậu đã lấy hết can đảm của bản thân để thẳng thắn bày tỏ, nhưng bị từ chối không suy nghĩ. Đây là cảm giác khi bị người mình thích từ chối sao? Duy thừa nhận chỉ khi ở bên Hân cậu mới có cảm giác yêu thích một người là như thế nào.

“Khẩn trương vào lớp đi em, vào lớp từ bao giờ rồi mà giờ mới vào lớp vậy.”

“Em xin lỗi cô.” Duy chân thành xin lỗi giáo viên, sải bước đi về chỗ ngồi. Đầu ngẩng cao, lưng thẳng tắp, ở cậu có dáng vẻ của sự cao ngạo trong từng bước đi.

Vào lớp được gần mười phút thì Duy mới vào lớp, đây là lần đầu cậu vào lớp muộn. Giáo viên bộ môn này khá dễ tính nên không trách phạt, chỉ nhắc nhở nhẹ. Tuy bề ngoài cao ngạo, nhưng Hân lại cảm thấy sự cô đơn của cậu và ánh mắt nhìn thì có vẻ bình thường nhưng đang man mác buồn. Từ nay trừ những lúc ngồi chung một bàn họ đã không còn là bạn bè, chính miệng Duy đã phủi bỏ tất cả quan hệ.

Lý do gì mà làm bạn cũng không được hay cậu chưa từng coi trọng tình bạn này? Mục đích ban đầu của Duy là gì, tại sao khiến cậu phải tốn công tốn sức làm đủ thứ từ những điều nhỏ nhặt đến những điều to lớn?

Hân khẽ liếc mắt sang bên cạnh, đôi mắt cậu chỉ nhìn lên bảng không chớp mắt lấy một cái. Cậu giống y chang một pho tượng được người thợ đẽo gọt tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhất trên khuôn mặt. Đôi mắt một mí, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi không dày không mỏng thi thoảng mím lại, kiểu tóc mullet càng làm tôn lên gương mặt đào hoa của cậu. Bộ quần áo đồng phục trường được thiết kế giống hệt nhau, vậy mà khi Duy mặc trên người lại có một khí chất riêng hoàn toàn.

“Học đi, nhìn gì vậy?” Giọng cậu nhàn nhạt, bất chợt vang lên.

Không chịu nổi ánh mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc sang từ Hân, khiến cậu mất tập trung bèn quay sang nhắc nhở. Lúc nãy còn mạnh miệng từ chối tình cảm người ta, nhưng bây giờ lại sợ người ta buồn nên cứ chốc chốc lại liếc sang xem phản ứng của Duy như thế nào. Nếu còn lo lắng đến vậy thì tại sao lúc nãy không đồng ý? Cậu không cần sự thương hại từ Hân, cô càng làm vậy lại càng khiến trái tim cậu như vỡ vụn.

Hân như kẻ trộm bị bắt tại trận vội lắc đầu phủ nhận, cô vội vơ lấy chiếc bút trên bàn viết linh tinh vào giấy để che giấu sự bối rối. Mối quan hệ hiện tại của họ chẳng khác đầu năm là bao, có khi còn lạnh nhạt hơn thế nữa. Lời từ chối ấy liệu là điều tốt hay chỉ là lầm lỡ? 

Ngày thi học kỳ cuối cùng cũng kết thúc, lần này Hân cảm thấy tự tin về môn Toán hơn cả môn tủ của mình. Không những thế môn Lý, Hóa trước kia rất tự ti nhưng lần này cô tính mình sẽ được 8 điểm. Điểm thi của học kỳ này sẽ thông báo qua hệ thống, giáo viên sẽ không đọc trên lớp như những lần trước nữa.

“Nhờ mày đưa cho tao quyển sổ về dạng bài môn Lý, Hóa mà tao mới được 8,25 điểm. Đúng là chỉ có mày mới tốt với tao thôi.” Hân nhõng nhẽo ôm lấy cánh tay Linh, miệng thì nói những lời nịnh nọt ngọt như đường.

“Ờ, từ nay có còn nói tao tồi nữa không?” Linh gãi mặt rồi khoanh tay lại ra vẻ tự cao, hất cằm về phía trước với phong thái tự tin.

“Không ạ.”

“À, mà Toán lần này mày cao nhất khối rồi còn gì nữa, lạ thật mày mà cũng vượt qua được cậu học sinh vượt trội kia. Haizz, chắc trời vài ngày tới sẽ có bão đổ bộ rồi.” Linh vừa thử dài vừa ví von nói đùa.

Lần thi này Duy chỉ được 9 điểm còn Hân lại được 9,5. Chỉ chênh nhau 0,5 điểm, nhưng tổng điểm Duy vẫn xếp đầu. Lần này không môn nào cậu được điểm tối đa, một số môn có thể do đề khó nhưng đâu thể hạ gục được Duy? Giáo viên cũng bắt đầu để mắt đến cậu hơn, vì từ ngày thi cuối học kì xong cậu không còn đến lớp thường xuyên mà ngày đi ngày nghỉ không rõ lý do.

“Thằng Duy hôm nay vẫn nghỉ à, ngồi một mình không buồn hả?”

“Buồn gì chứ, bình thường ngồi bên nhau cũng có nói gì đâu.” Hân gật đầu rồi nói, kể từ ngày bị gọi ra một góc để tỏ tình thì họ đã không nói được câu nào tử tế với nhau nữa. Ngồi cùng một bàn, nhưng một người nép cạnh tường, người còn lại ngồi một phần tư góc bàn, để lại khoảng trống lớn ở giữa, thêm một người ngồi cạnh vẫn còn rất rộng rãi. 

“Mới ngày nào mải nói chuyện với nhau còn bị giáo viên nhắc nhở. Tao thấy hai đứa mày hợp nhau mà, yêu nhau cũng có mất miếng thịt nào đâu.” Linh tìm ra đủ lý do để chứng tỏ cho Hân thấy cô và Duy hợp nhau như thế nào. Linh thao thao bất tuyệt còn Hân thì chẳng buồn nghe lấy một chữ. Những gì liên quan đến Duy, cô không muốn nhắc đến thêm bất cứ điều gì, họ chẳng còn bất cứ quan hệ nào.

Ngày hôm ấy chính miệng Duy đã đoạn tuyệt quan hệ, nếu Hân cứ bám riết lấy cậu mãi chẳng phải là đang rất phiền đến cuộc sống cậu sao? Như hiện tại cũng rất tốt, cứ coi nhau như người xa lạ ngồi chung bàn, hết năm tiết thì đi về. Vốn dĩ cuộc sống là thế, có bắt đầu cũng có kết thúc.

“Thông báo với lớp một việc, tất cả về chỗ ngồi của mình đi.” 

Chưa thấy trống vào lớp nhưng giáo viên chủ nhiệm đã lên lớp, chắc phải có chuyện gì quan trọng lắm. Cả lớp ổn định chỗ ngồi xong thì cô giáo bắt đầu nói, trong lời nói có phần xúc động. 

“Từ nay bạn Duy sẽ không đến trường nữa, bố mẹ bạn ấy vừa đến xin phép rồi. Bạn ấy phải đi gấp nên chưa kịp nói lời tạm biệt với lớp.”

Hân còn đang nhìn về chỗ trống bên cạnh, một câu nói không nhanh không chậm của cô giáo như thể tảng đá nặng rơi xuống làm rúng động một vùng. Đống sách vở xếp gọn gàng trên bàn đột nhiên bị tay Hân sượt qua, rơi bừa bãi trên nền đất. Nhưng trong lớp lúc này chẳng ai còn có tâm trí để quan tâm tới đống sách rơi lả tả trên đất nữa.

“Cô ơi sắp thi đến nơi rồi sao bạn ấy không đi học nữa ạ.” Thịnh là một trong số những người đầu tiên lên tiếng.

“Cô cũng không rõ lý do lắm, nhưng có vẻ thành tích lần này của bạn cũng có sự đi xuống. Bố mẹ bạn đã thuê gia sư riêng đã kèm cặp cho đến ngày thi luôn. Cô thấy dạo này Duy phân tâm chuyện gì đó, trong lớp có ai biết không?” 

Cả lớp gồm 39 học sinh, nhưng chẳng ai biết lý do là gì. Làm sao mà biết được, thứ Duy giỏi nhất là che giấu, nếu không phải do chính miệng cậu kể thì chẳng ai đoán được tâm tư của cậu. 

Một số bạn trong lớp nhìn về phía Hân, họ biết cô và Duy khá thân thiết nên ít nhiều cũng biết gì đó. Họ đang mong chờ câu trả lời từ Hân, nhưng trong số họ không ai hay biết hai người ấy chẳng còn là gì của nhau nữa rồi.

Thành tích cuối kỳ của Duy tuy xuống dốc, nhưng vị trí thứ nhất vẫn là của cậu. Còn trong mắt bố mẹ Duy, cậu chẳng khác nào học sinh kém đứng ở hạng cuối cùng. Có lẽ vì lý do này mà cậu phải nghỉ học không một lời từ biệt. 

Liệu rằng ngày tổng kết cô có được gặp lại Duy không? Dù thế nào đi chăng nữa cô vẫn muốn nói một lời tạm biệt rõ ràng, còn chưa kịp cảm ơn Duy đàng hoàng vì những buổi dạy kèm. Không còn là bạn bè cũng không còn gặp lại, cậu ấy rời đi quá vội vã, đến nỗi còn chưa kịp nói lời tạm biệt.

Không biết tương lai có còn duyên gặp lại nữa không?

Hân rất muốn hỏi tại sao cậu lại nghỉ học, nhưng nhớ lại hôm trước đã chặn liên lạc và xóa cuộc trò chuyện nên không thể tìm thấy tài khoản Facebook của Duy. Tại sao con người chỉ cảm thấy hối tiếc khi thứ gì đó thân thuộc bên cạnh mất đi?

Thời tiết hôm nay mát mẻ đến lạ, dưới sân trường hàng trăm học sinh ngồi trên ghế đỏ xếp hàng thẳng tắp. Trên sân khấu treo cao tấm bảng Lễ tổng kết năm học 2017 - 2018. Thế là một năm học đã kết thúc trong biết bao cảm xúc vui buồn đan xen, sự hào hứng của các em khối dưới vì sắp được nghỉ hè, cùng với đó là những tiếng thở dài của học sinh cuối cấp vì phải thi một cuộc thi quan trọng và sắp phải xa mái trường thân quen. 

Cây phượng đã nở hoa đỏ rực cả một vùng trời, nhờ những ngọn gió nhỏ mùi hương của hoa lan toả dịu nhẹ trong khoang mũi. 

Cô hiệu trưởng đang đứng trên bục phát biểu những hoạt động và thành tích trong năm học vừa qua. Dưới sân trường học sinh đang ngồi im thin thít chăm chú lắng nghe, trên tay mỗi người còn cầm một quả bóng bay.

Hân vinh dự là một trong số ít học sinh đại diện khối 9 lên phát biểu và có đôi lời chia sẻ trong học tập, nhằm truyền đạt cho học sinh khối dưới có thêm động lực. Trong bộ quần áo đồng phục trắng tinh thơm mùi xà phòng, cô nhìn thẳng bước lên phía sân khấu. Dù tim đang đập loạn cả lên nhưng cô lại thấy rất vui, vì cô sẽ trở thành tấm gương cho các thế hệ tương lai. Lần đầu tiên được đứng trên một nơi cao nhìn được bao quát toàn trường với một cương vị là học sinh ưu tú của nhà trường.

“Xin kính chào các quý vị đại biểu, các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh của trường Trung học Cơ Sở Lê Hồng Phong. Em tên là Lê Ngọc Gia Hân, hôm nay rất vinh dự được lên phát biểu và em muốn gửi đôi lời cảm ơn tới các thầy cô giáo trong nhà trường.” Đôi mắt long lanh tràn ngập niềm vui của Hân đều thể hiện lên cả.

“Bốn năm, không ngắn cũng chẳng dài. Liệu bạn liệu có bao giờ tự hỏi chính mình rằng suốt bốn năm qua bạn đã gặt hái được những thành quả gì? Bản thân em từ một người học lệch đến trầm trọng nhưng được sự dìu dắt, giúp đỡ từ thầy cô và bạn bè khiến em hoàn thiện từng ngày.”

“Và em cũng cảm ơn chính bản thân mình vì đã không chịu đầu hàng trước những bài Toán khó. Nếu như chúng ta ai cũng cố gắng một chút, chắc chắn kết quả sẽ không làm bản thân thất vọng.”

Ngoài màn phát biểu của Hân ra còn xen lẫn tiếng ve kêu ồn ào trên cây xanh rì. Ai cũng chăm chú lắng nghe không bỏ sót bất cứ câu nào

“Mái trường sẽ gắn bó với ta bốn năm, thật ra bốn năm ấy trôi qua rất nhanh. Rồi kỷ niệm sẽ mãi ở trong tim của mỗi người, hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn ở cạnh nhau nhé. Em cảm ơn mọi người đã lắng nghe, em xin hết.”

Một bài phát biểu dài của cô khiến trái tim người nghe đập rộn ràng, và kể từ sau hôm nay thì ngày diễn ra kỳ thi quan trọng cũng kéo lại gần. 

Thời gian đếm ngược, vỏn vẹn năm ngày.

Kết thúc buổi tổng kết dưới cờ, học sinh lớp nào sẽ về lớp người nấy để cùng liên hoan và trao giấy khen. Cô hiệu trưởng lấy hơi dài rồi hô lớn, học sinh có vài giây để viết nguyện vọng của mình vào tờ giấy nhỏ, sau đó buộc nó vào bóng bay.

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”

Tất cả học sinh trong trường cùng thả bóng bay trên tay, những quả bóng tự do bay trên bầu trời mang theo những ước mơ, hoài bão của họ bay cao hơn. Không chỉ thế, nó còn tượng trưng cho mỗi người. Những tiếng hô hào hứng, những tràng pháo tay rôm rả từ học sinh và thầy cô giáo, mắt mọi người đều dõi theo hướng bay của những quả bóng ấy. Quả thì bay lẻ loi một mình trên cao, quả thì lại tụm năm tụm bảy với những quả bóng khác.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px