Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 27: Không còn gặp lại

 

 

 

“Cô ơi cho em xin đổi chỗ được không ạ?” Mười giờ đêm Hân nhắn tin cho cô giáo chủ nhiệm, muốn xin đổi chỗ ngồi.

“Không em, sắp hết năm rồi, nếu đổi sẽ ảnh hưởng tới các bạn khác. Cô thấy em ngồi cạnh Duy rất tốt mà, điểm Toán của em đã cải thiện vượt bậc rồi.”

“Vâng, em cảm ơn cô.” Hân thở dài, đặt điện thoại xuống. Trước khi nhắn tin cô đã đoán được phần nào kết quả.

Sáng hôm sau cô mất một lúc đấu tranh tâm lý rồi mới đến trường được, cô đã canh giờ phù hợp nhất để đến trường chạm mặt Duy càng ít càng tốt. Biết Duy hay đến sớm nên cô đợi đến khi còn 15 phút vào lớp thì cô mới đến. Ai mà ngờ được lại có sự trùng hợp đến lạ kỳ. Vừa lăn bánh xe đến cổng trường cô đã thấy thấp thoáng bóng dáng của Duy đang đi về phía lán xe, Hân đi chậm lại rồi đi ngược lại hướng của cậu, trong đầu nghĩ chắc rằng Duy đã vào lớp. Càng tránh thì càng gặp phải, Duy cũng nhìn thấy Hân nên đứng ở lán xe chờ cô vào lớp cùng. 

Hân đưa mắt nhìn quanh vì ngại ngùng, dù gì hôm qua cô đã chặn tin nhắn của cậu. Hôm nay nhìn thấy nhau từ xa đã thấy vô cùng khó xử.

“Hôm qua sao không trả lời tin nhắn của tôi?”

“Hả, tin nhắn nào? Hôm qua tôi không vào messenger nên không biết gì hết.” Hân đổ mồ hôi hột khi biện bạch cho lời nói dối gian của mình, cô chưa bao giờ nói dối nên chẳng có tí kinh nghiệm nào.

Vừa nghe đã biết đó là lời nói dối trắng trợn, Duy đâu có ngốc như vậy?

“Vậy sao, thế thì trưa nay về đọc tin nhắn đi nhé.” Cậu vui vẻ gật đầu, cùng sánh vai với Hân bước vào lớp. Hân thì cố bước đi cho thật nhanh, nhưng chân Duy rất dài, chỉ cần bước một bước đã theo kịp cô.

Cậu không hề bóc trần cô.

“Này, hôm trước thấy cậu bảo thích cái này. Trùng hợp tôi cũng có nên mang cho cậu.” 

Duy lấy ra một tệp giấy màu cùng một lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy ắp những ngôi sao và một vài con hạc giấy. Những món quà nhỏ nhắn của Duy cô từng nghĩ cậu đã rất tâm huyết bỏ tâm sức ra để tặng. Rõ ràng cậu đã cố ý mua món đồ này, tại sao lại nói trùng hợp có?

“Nghe nói gấp 1000 ngôi sao sẽ có một điều ước, tôi gấp giúp cậu 250 rồi. Khi nào thi xong cấp ba thì cậu bắt đầu gấp nhé.”

Dù chỉ là lời đồn nhưng biết đâu nó sẽ thành hiện thực thì sao? Cái gì cũng phải thử cho dù kết quả có như mong muốn hay không. 

“Thôi tôi mới mua rồi, cậu cứ giữ lấy đi.” Hân chối đây đẩy rồi đặt lại lọ thuỷ tinh và giấy màu trả về chỗ của Duy. Đó chỉ là lời nói dối của cô, vì không muốn nhận thêm bất cứ món quà nào từ cậu ấy nữa.

“Không sao, tôi gấp xong thì tặng lại cho cậu điều ước ấy.” Ánh mắt cậu trầm lắng suy tư, chưa từng thấy Hân từ chối cậu bao giờ. Dù cho đã có hay chưa có Hân luôn nhận với vẻ mặt rất hào hứng, mỗi lần như vậy cũng đủ để cậu thấy vui lây. Vì lý do gì mà từ hôm qua đến nay cô luôn lạnh nhạt với cậu?

Càng về trưa nhiệt độ càng tăng cao, vì lượng điện trong trường quá tải nên cầu giao điện bị ngắt. Toàn bộ hệ thống điện trong trường bị dừng đột ngột. Trên chiếc bảng đen giáo viên vẫn say sưa truyền đạt kiến thức cho học sinh, còn học sinh bên dưới mắt và tai chăm chú nghe giảng, mồ hôi túa đầy trên trán. Người nào người nấy cầm sách vở quạt phành phạch. 

“Nóng không?” Duy vừa nói vừa lấy quyển sách giáo khoa quạt cho Hân, những lọn tóc bị mồ hôi dính lên trán nhờ cơn gió từ Duy mà bay bay trước mắt.

Cậu đổi hết tay phải rồi lại đến tay trái quạt cho cô, chỉ sợ ngơi ra một giây thì cô sẽ ngất vì nóng. Lực quạt rất mạnh, nhờ thế mồ hôi trên trán đều khô lại, trong khi đó Hân nhìn quanh lớp thấy các bạn đều đổ mồ hôi như trút.

“Cậu tự quạt cho mình đi, tôi tự quạt được mà.”

Thấy cậu chỉ mải ngồi quạt cho cô khiến cô rất khó xử, cậu càng quan tâm những điều nhỏ bé này càng làm cô hiểu lầm hơn. Nếu không phải chính tai nghe được những lời Duy nói hôm trước, có lẽ cô đã rung động bởi hành động dịu dàng đến từ cậu.

Hân chẳng thể nặng lời hay trách móc cậu vì những gì cậu đã làm. Sự quyết định đồng ý hay không đồng ý thuộc về bản thân cô, nhưng trong tim vẫn len lỏi nỗi thất vọng. Hy vọng được làm bạn lâu dài đều đã dập tắt, có lẽ quan hệ giữa họ nên trở về điểm xuất phát ban đầu. 

Hai đường thẳng song song, ở cạnh nhau rất gần. 
Nhưng vĩnh viễn không có một điểm chạm.  

“Ừ, môn Lý cậu học không tốt thì cố mà nghe giảng đi đừng để bị phân tâm.”

Duy biết Hân học yếu những môn nào, luôn kèm cặp cho cô học hành đến nơi đến chốn. Trước kia dù cô có đi học thêm bao nhiêu giáo viên bên ngoài thì điểm số cũng không cải thiện được, bắt đầu từ ngày đầu tiên cùng Duy học, cô đã thấy kiến thức không khó như cô vẫn nghĩ.

Giữa muôn vàn cơn sóng vỗ vào bờ, duyên kiếp đã xô đẩy một cơn sóng lớn dạt đến cạnh chân của cô gái vừa tròn 15 tuổi. Cơn sóng không tiến tới một cách dồn dập mà từng bước tiếp cận, để rồi khi biển lặng, cơn sóng ấy lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt.

“Cậu cho tôi mượn vở Tiếng Anh với, khi nãy cô đọc nhanh quá không viết kịp.”

“Để Linh nó mượn xong thì tôi đưa cho cậu nha, tại nó mượn trước rồi ý.” Cô do dự rồi nhờ người ngồi gần đó chuyển quyển vở cho Linh. 

Linh bây giờ là bia đỡ đạn duy nhất để cô bày ra đủ lý do, từ chối mọi thứ từ Duy. Trước khi đưa vở cho Linh, cô đã vội ghi vào phần giấy trắng dòng chữ “Cầm giúp tao quyển vở, giả vờ là mày mượn của tao nhé”. Làm gì có chuyện không viết kịp, chẳng qua cậu đang tìm vô vàn cái cớ để lân la hỏi chuyện, một người tinh tế như cậu hẳn đã nhận ra sự khác thường trong từng lời nói và hành động của Hân.

“Không sao, hết tiết này đi ra ngoài với tôi lát nhé. Đừng vội từ chối, không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu.” Cậu vội nói thêm để không cho Hân từ chối, cậu đã lường trước sau câu hẹn vừa rồi với cô nên đã lót thêm đường đi cho chính mình.

Bút chì bị Hân siết chặt đến nỗi đỏ ửng cả tay, mong cho tiết học này trôi qua càng chậm càng tốt.

Trống vừa đánh Duy nói điểm hẹn rồi đi ra trước, nơi đó là căn cứ bí mật của Duy. Địa điểm ấy cũng là lần đầu cô chủ động đi tìm Duy và thấy cậu ngồi một mình học bài. Khu đó ngay đằng sau phòng họp của giáo viên, một nơi mà ít ai đi qua, rất yên tĩnh. Xung quanh còn có những cây sưa già thỉnh thoảng đung đưa theo gió.

“Mày đi ra ngoài với tao được không?”

“Chuyện thằng Duy ấy hả, giờ tao đi cũng có giải quyết được gì đâu. Chi bằng bây giờ ra ngoài thẳng thắn đối mặt với nhau luôn đi, tao tin mày làm được.” Linh không còn cách nào ngoài an ủi Hân. Cô ấy là người hiểu rõ Hân, những lúc rơi vào tình huống khó xử, Hân lại như con rùa rụt cổ chỉ biết trốn trong chiếc mai cứng.

Sau một hồi Linh đánh tư tưởng, cô quyết định ra điểm hẹn.

Từng bước chân chậm chạp của Hân bước đến nơi đã hẹn với Duy. Từ xa cô đã nhìn thấy cậu đứng dựa lưng vào tường, ánh nắng xen qua kẽ lá chiếu lên một góc khuôn mặt của cậu. Chỉ có ánh sáng mới đi bên cạnh ánh sáng, chẳng có ánh sáng nào lại dấn thân mình vào bóng tối, để rồi bị bóng tối nuốt chửng. Khi ấy muốn thoát ra cũng không có cách nào để thoát.

“Có… có chuyện gì mà ở trong lớp không nói được thế.”

Duy chầm chậm bước từng bước về phía Hân, gió mùa hạ thổi bay mấy sợi tóc loà xoà trên trán cậu.

“Hân này…”

“Ờ.” Hân lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách nhất định với cậu.

“Chắc hẳn mấy ngày qua cậu cũng biết tin đồn trong lớp rồi đúng không? Kể cả chuyện kia cậu cũng đã nhìn ra phần nào, nhưng tôi vẫn muốn thẳng thắn nói với cậu. Tôi đối với cậu luôn là thật lòng.”

“Suy nghĩ kia là lúc nhất thời, nhưng tôi đã gạt nó khỏi đầu từ rất lâu rồi.” 

“Cùng nhau vào trường B rồi làm bạn gái tôi được không?”

Cậu nói một tràng dài, những điều này cậu đã muốn bày tỏ từ lâu lắm rồi, nhưng rồi lại phải cất kín sâu trong tim vì nghĩ bản thân chưa đủ chín chắn để gánh chịu hành vi của mình. Vốn định sau khi thi xong cấp ba, rủ cô đi chơi một buổi rồi bày tỏ nhưng, chỉ mới chưa đầy hai ngày cậu đã không chịu nổi sự lạnh nhạt của Hân.

Đôi mắt cậu ánh lên sự mong chờ, Duy không thúc giục cô phải trả lời ngay lập tức. Một cơn gió lớn cuốn bay vạt áo đồng phục trắng của hai người, họ đứng đối diện nhau, nhìn thẳng vào mắt của đối phương. Khi mắt đối mắt thế này, chẳng ai có thể nói ra lời giả dối được. 

“Xin lỗi, chúng ta làm bạn như trước chẳng phải tốt hơn sao?” Hân siết chặt vạt áo để nó không bay nữa, trong đôi mắt là sự chần chờ còn nhiều điều không dám nói.

“Đừng từ chối vội như thế chứ.”

Giọng nói của Hân hơi run, nhưng lại kiên định vô cùng: “Không, tôi vốn không muốn yêu cùng lớp. Dù trả lời sớm hay muộn thì đều thế, tôi không muốn gieo hy vọng cho cậu.” 

“Nếu cậu từ chối vậy thì làm bạn cũng không cần thiết nữa.”

Trong đôi mắt của chàng trai chứa đầy sự thất vọng và hụt hẫng. Cậu tiến lại gần đặt hai bàn tay to lớn lên vai của Hân, xoay người cô quay lại với mình, nhẹ tay đẩy lưng cô về phía trước. Toàn thân cô như bức tượng nặng không thể di chuyển, đến khi Duy nhỏ giọng nhắc nhở cô mới sức tỉnh, ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào lớp.

“Trống vào lớp rồi, nếu muốn bị phạt thì cứ đứng ở đây.”

Chờ đến khi trong tầm mắt của mình đã thấy Hân chạy vào lớp trước khi giáo viên vào, lúc ấy cậu mới thong thả đút tay vào túi quần đi vào lớp. Dáng vẻ của cậu vẫn là chàng thiếu niên cao ngạo, ngông cuồng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Duy không còn cảm thấy nóng nực bởi ánh nắng gay gắt nữa, thay vào đó trong lòng lại lạnh ngắt như một khối băng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px