Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 26: Hụt hẫng

 

 

 

Nếu có ai hỏi cô có bao nhiêu món quà nhận từ Duy, cô phải bó tay vì không đếm xuể. Cô nhận rất nhiều quà từ cậu, không nhân dịp lễ gì hết, chỉ vì Duy nói ‘thích thì tặng’. Với cô những món quà ấy mang giá trị vô giá, đó là thứ giúp Duy thể hiện tâm tư khó thổ lộ bằng lời. Quà mà cậu tặng Hân đều trang trí quanh phòng, cô chưa từng để bất cứ hạt bụi nào xuất hiện trên chúng. 

Giờ cô mới hiểu ra lý do khi cô nói muốn thuê Duy làm gia sư, cậu từ chối vì trong người cậu chẳng bao giờ thiếu tiền. Tiền tiêu vặt một tháng của Hân chỉ bằng một bữa ăn sáng của Duy, vài đồng bạc lẻ của cô đối với cậu chẳng đáng là bao. Vậy mà trong gia đình giàu có ấy là sự cô độc của một thiên tài. Hân phải làm thế nào để san sẻ bớt tình yêu của bố mẹ cho Duy đây? Việc gì cô có thể sẽ giúp được, riêng chuyện này cô chỉ còn cách xoa dịu nỗi cô đơn trong lòng.

Chẳng biết Duy cần thứ gì, vậy nên hôm nay cô chọn được bộ lego hình con sói và thỏ con tặng cho cậu. Cô hí hửng chắc mẩm kiểu gì Duy cũng rất bất ngờ cho mà xem, bởi vì hình con sói nhìn rất giống với Duy. Qua cái dáng vẻ lưu manh vô liêm sỉ ấy vừa nhìn thấy cô liền nghĩ đến cậu, bị Duy trêu đùa lâu ngày Hân cũng hóa thân thành con thỏ nhỏ vô tội. Mô hình không to cũng chẳng nhỏ, lắp xong vừa để giải trí lại trang trí được trong phòng. Với cái tính tỉ mẩn của Duy, món đồ chơi này rất thích hợp với cậu.

Cô đến trường, ngay từ lúc đứng ở lán xe đã lấy hộp mô hình trong cặp ra cầm trên tay rồi giấu ra sau lưng. Cô định tạo bất ngờ cho Duy, rất muốn xem phản ứng của cậu ấy sẽ như thế nào.

Những bước chân từ lán xe vào lớp trở nên xa hơn thường ngày, vì cô đang mong ngóng được gặp người ấy.

“Mày thích Hân à?”

“Rõ ràng thế sao?” 

Duy vừa đến lớp được một lúc thì Minh cũng đến, cậu ta còn chưa về chỗ cất cặp mà đã chạy sang chỗ của Duy. Câu này cậu ta đã giấu trong lòng đã lâu, hôm nay lấy hết can đảm mới dám hỏi, người ngu ngốc như Minh cũng thấy dạo này Duy hay thẫn thờ như đang trên mây.

Minh cười nhăn nhở rồi vỗ vai Duy: “Ai nhìn vào chẳng biết, cái lớp mình nó cũng đồn ầm hết cả lên rồi kìa. Vậy mà hai nhân vật chính không chịu động tĩnh gì hết thế?”

“Cá cược thôi, tao không nghĩ tao sẽ không tán đổ được Hân. Đừng đồn linh tinh nữa, ảnh hưởng đến kết quả học tập của người ta.”

Duy đẩy tay cậu ta ra khỏi vai mình, mang sách vở ra học bài. Cậu coi điều đó như thể nhẹ tựa lông vũ, nếu trời không sập thì chẳng làm ảnh hưởng gì tới cậu hết. Cậu từng trải qua mấy mối tình nên cậu hiểu, chẳng có tình yêu nào ở độ tuổi này là bền lâu và thật lòng hết. Trước sau gì cũng chia tay, hãy đặt những gì quan trọng nhất lên hàng đầu tiên, cậu không muốn lãng phí sự ưu tiên cho một thứ không rõ ràng.

“Thằng này não mày bị úng nước hả? Bạn cùng lớp với nhau mà mày làm như vậy, liệu sau này có nhìn mặt nhau được nữa không?” Minh như không tin được vào tai mình, lần đầu tiên cậu ta nghi ngờ thính lực mình có vấn đề. Cậu ta hoảng hốt bật dậy, mặt mũi nhăn nhó như khỉ rồi cố tìm bằng chứng cho câu nói của cậu bạn thân mang danh học sinh giỏi.

“Mày bị ma nhập à, hay để hồn ở nhà rồi?”

“Thật lòng, mỗi mày biết thôi nên đừng có đi đồn đại ra ngoài. Tao không thích điều ấy đâu.” Duy lạnh lùng, ánh mắt đen sì. Dường như đang mất dần sự kiên nhẫn khi nhận vô số câu hỏi dồn dập từ Minh, đến mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái khiến hốc mắt trở nên khô khốc.

Chỉ là Minh không tin được, tại sao một người nhìn vẻ ngoài thì rất tử tế nhưng lại lôi trò cá cược để làm thỏa mãn sự vui đùa của mình. Sau lần Hân bị gán ghép với Huy, gần như ai trong lớp 9B4 này đều biết, thứ Hân ghét nhất chính là yêu cùng lớp. Bây giờ cũng sắp kết thúc năm học mà Duy còn định bày ra trò quỷ gì vậy? Lắm lúc Minh quậy phá long trời lở đất, nhưng thấy chuyện này của Duy không thể chấp nhận được. Duy nói không được đồn đại ra ngoài sợ ảnh hưởng tới chuyện học tập của Hân, nhưng chính cậu mới là nguyên nhân trực tiếp gây ảnh hưởng.

Những cử chỉ, hành động dịu dàng của Duy dành cho Hân chỉ là sự giả dối của một chàng trai đang ở độ tuổi niên thiếu.

“Tùy mày.”

Minh không còn lời lẽ nào để nói thêm, càng nói thêm đầu cậu ta càng trở nên lú lẫn. Những suy đoán của cả lớp đều hoàn toàn sai, ngày hôm nay Minh đã được nghe lời khẳng định từ chính chủ. Hân là tác động duy nhất khiến tính cách trầm lặng của cậu thay đổi, nhưng Duy lại tự tay phá hủy tất cả. Tính cách cứng nhắc của cậu ai cũng biết nhờ Hân mà mới trở nên hoạt bát và không còn lạnh lùng xa cách với các bạn học. 

Biết rằng Minh và Duy chơi thân từ ngày nhỏ, nhưng chẳng bằng mối quan hệ của cô và Duy trong một năm vừa qua. Có phải đang ở trong độ tuổi nông nổi nên cậu có suy nghĩ khác người, chẳng ai có thể phán đoán được con người cậu.

Những lời nói khó nghe truyền đến tai cô như sét đánh ngang tai. 

Hân bước những bước chân nặng nề ra ghế đá, hộp mô hình trên tay đã bị nhét vội vào cặp. Cả người cô như nặng trĩu, cô sợ phải gặp người ấy, người mà vài phút trước chỉ muốn đến lớp để được nhìn thấy. Cuộc trò chuyện giữa hai người họ, cô đã nghe thấy hết, từng câu từng chữ gọn lỏn lọt vào tai. Ban đầu cô chỉ nghe thấy câu hỏi của Minh, cô biết nghe lén là điều xấu, nhưng rất muốn chính tai mình nghe được Duy nhận xét gì về bản thân mình.

Chẳng biết nên vui hay nên buồn khi nghe được cuộc trò chuyện ấy.

Những lời nói lạnh lùng như muối xát vào trái tim thiếu nữ, cô coi cậu là bạn thân mà cậu lại nhẫn tâm đối xử với cô như vậy. Tất cả những gì Duy làm cho cô gần một năm qua là một phần trong kế hoạch khiến cô tin buông lỏng cảnh giác khi ở cạnh cậu.

Dạy kèm, vẽ tranh, đi chơi, quà tặng, những lời hỏi han. Cô cho rằng Duy cũng coi cô là bạn, nhưng giờ phải thay đổi suy nghĩ rồi. Hân đã làm gì đắc tội với Duy sao? Trước mặt thì đóng vai một người tốt, sau lưng lại coi đó chỉ là trò cá cược để thỏa mãn thú vui trong lòng.

Cô phải đối mặt với cậu như thế nào?

Trống vào lớp, cô lê chân về lớp. Cặp trên lưng hôm nay rõ ràng rất ít sách, nhưng cảm giác thân thể cô đang bị đè nặng bởi một tấn đá. 

Thấy tiếng động bên cạnh, Duy rời mắt khỏi đống sách vở: “Hôm nay đến muộn vậy, lại ngủ quên à?”

“Ừ.” Cố nén tổn thương trong lòng, cô đáp lại câu hỏi từ cậu.

Cậu chưa nhận ra sự khác thường của cô.

Từ ngày biết sự thật, Hân chỉ muốn tránh mặt Duy lúc nào hay lúc ấy,  nhưng họ ngồi chung một bàn nói tránh cũng không tránh nổi. Một ngày tồi tệ trôi qua dài đằng đẵng, Hân về nhà tìm một hộp carton lấy hết đồ liên quan đến Duy bỏ gọn vào thùng. Những món đồ này đều vô tội, nhưng cô không muốn giữ chúng lại nữa. Vì cô và chủ nhân của chúng đã không còn là bạn bè nữa.

Dọn xong cũng mất hai tiếng, nhìn thùng giấy dưới đất đã bị chất đầy những món đồ nhỏ chỉ có riêng hai bức tranh lớn nhất. Cô dùng băng dính dán kín mép thùng lại, xếp gọn vào một góc phòng, chôn giấu nó vào quá khứ.

“Nay thấy cậu ít nói thế, không khỏe trong người à?”

Tin nhắn đã gửi đến cách đây ba mươi phút, người nhắn là Duy. Cậu vẫn là chàng trai tinh tế và nhạy bén, cả sáng ở lớp Hân đã cố tỏ ra bình thường nhất có thể để cậu ấy không phát hiện ra điều khác thường từ cô. Vậy mà vẫn không thể che mắt cậu.

“Tôi không sao.”

Vừa gửi tin nhắn đi vài giây cô đã nhận thêm một tin nhắn khác từ Duy, như thể đối phương đã nhắn sẵn, chỉ chờ cô phản hồi xong thì gửi tin nhắn ngay lập tức. 

“Dạo này trong lớp có chuyện gì không nhỉ? Cậu có biết không?”

Ý cậu là những tin đồn về chuyện cô và cậu có thể đang yêu nhau sao? Mới đầu Hân cũng chẳng quan tâm cho lắm, vì cô tin giữa hai người chỉ dừng lại ở mức bạn thân, không thể tiến xa hơn nữa. Hân tự hỏi cậu đã lần nào thật lòng với cô hay chưa, hay tất cả những việc mà cậu làm với cô chỉ là dốc sức làm cho trò tình cảm cá cược mà cậu tự cá với chính mình nó trở nên hoàn hảo hơn? Bởi vì cô đã từng tâm sự với cậu rằng, dù có thế nào cô cũng không bao giờ yêu bạn cùng lớp.

Không phải cô sợ yêu sớm ảnh hưởng đến học tập, bởi vì cô đã chứng kiến mấy đôi yêu nhau trong lớp rồi chia tay còn chẳng thể tiếp tục làm bạn, thỉnh thoảng vô tình chạm mắt cũng phải quay đầu đi chỗ khác ngay lập tức. Vì thế thứ cô sợ nhất là đánh mất đi tình bạn thuần khiết của tuổi học trò, chuyện rung động chỉ là nhất thời, không bao giờ có chuyện bền lâu.

Cô ấn giữ vào khung trò chuyện, chọn nút tắt thông báo, kéo ảnh đại diện quen thuộc  sang bên trái, tiếp tục ấn vào phần lưu trữ. Lượng thông tin của cả ngày hôm nay đã khiến cô đủ mệt mỏi, cơm cũng chỉ ăn để qua mắt bố mẹ rồi lao lên giường ngủ một giấc thật dài. Buổi chiều các thầy cô giáo bận họp để chuẩn bị công tác cho ngày thi cuối kỳ và ngày tổng kết cuối năm nên không phải đi học, đến khi tỉnh giấc đã chập tối.

Lâu lắm rồi cô mới có một giấc ngủ dài như thế này. Bố mẹ biết cô mệt nên kệ cô ngủ một giấc thật đã đời, ngủ quá giấc đến nỗi hai mí mắt của cô sưng mọng. Ăn uống, vệ sinh cá nhân xong thì cô ngồi vào bàn học lúc 9 giờ kém, một thời gian bỏ bê Lý, Hóa bây giờ cũng phải ôn lại để tuần sau thi cuối học kỳ II. Hai môn này cô yếu cũng chẳng kém cạnh gì Toán, may mà hai môn này không có trong danh sách các môn thi vào cấp ba.

“Có bận không?”

“Tao đang học, có chuyện gì sao?” Bình thường giờ này Linh mới bắt đầu ăn cơm xong, lạ thay hôm nay lại có thời gian rảnh nhắn tin cho cô, chắc hẳn có việc gì đó rất gấp gáp chăng?

“Thằng Duy nhắn tin hỏi tao sao nó nhắn cho mày từ chiều tới giờ mà mày không trả lời, nó sợ mày bị làm sao đấy.” Linh nhận được tin nhắn, trả lời lại Hân ngay lập tức.

“Tao biết rồi.” 

Cô vừa thấy Linh nhắc đến Duy thì cảm xúc lại một lần nữa tụt dốc, việc gì phải nhắn tin làm phiền Linh? Chẳng lẽ cô phải nói thẳng với cậu rằng hôm nay cô đã nghe thấy hết những gì Duy và Minh nói với nhau sao? Hay cô phải tiếp tục giả vờ thân thiết làm bạn cùng bàn với cậu, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cho đến hết cuối năm.

Facebook hiện mười thông báo mới nhất, mở vào chỉ thấy những tài khoản facebook mới được tạo gửi kết bạn cho cô. Gửi kết bạn đã là chuyện quá bình thường nhưng điều đáng nói ở đây là những tài khoản ấy được đặt những cái tên rất kỳ quái.

- “Sao vậy” đã gửi lời mời kết bạn. - 20 phút trước.
- “Giận hả ” đã gửi lời mời kết bạn. - 17 phút trước.
- “Có sao không” đã gửi lời mời kết bạn. - 14 phút trước
- “Tôi có lỗi gì sao” đã gửi lời mời kết bạn. - 13 phút trước.
- “Xin lỗi” đã gửi lời mời kết bạn. - 11 phút trước.
- “Gỡ block” đã gửi lời mời kết bạn. - 10 phút trước.
- “Ăn cơm chưa” đã gửi lời mời kết bạn. - 9 phút trước.
- “Có bài khó không” đã gửi lời mời kết bạn. - 6 phút trước.
- “Muộn rồi” đã gửi lời mời kết bạn. - 3 phút trước.
- “Ngủ ngon” đã gửi lời mời kết bạn. - Vừa xong.

Nhìn thôi cũng biết người đứng sau là ai, cô nhấn nút xóa hết tất cả rồi tắt điện thoại.

Cô nghĩ đầu năm cô đã nói với Duy rằng cô rất sợ yêu cùng lớp, vậy mà cậu ấy vẫn hành động theo cảm xúc của cậu. Cô cứ mãi ngây thơ cho rằng Duy vì cô mà dần thay đổi, hóa ra cậu ấy chưa từng thay đổi, chẳng qua cậu chỉ đeo cho mình một lớp mặt nạ để dễ dàng qua mắt Hân. Nếu như hôm nay cô không nghe thấy trò chuyện ấy thì vẫn ôm mộng tưởng rằng Duy cũng coi cô là bạn.

Bảo sao cậu lại dễ dàng nhận lời dạy kèm cho Hân, mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Tất cả những chuyện Duy làm với cô, liệu đã lần nào là thật lòng hay chưa? Cô phải tìm ra bằng chứng nào để tự an ủi bản thân về những lời nói xát muối kia chỉ là giả? Không nghĩ rằng Duy tốn công tốn sức bằng ấy thời gian để đạt được một mục đích, nhưng xui rủi thay Hân đã nghe thấy tất cả.

Kế hoạch của cậu đã thất bại.

Duy hẳn chưa biết rằng cô đã nghe thấy những gì cậu nói, nên vẫn tiếp tục hành động để hoàn thành mục đích.

Duy vốn dĩ là ánh nắng mặt trời chói lòa, làm sao có thể ở bên cạnh một góc nhỏ trong bóng tối như cô? Hân vốn là người rất tự ti, ít nói, nhưng từ khi tiếp xúc gần với Duy thì cô lại nói nhiều vô kể. Kể cả những điều vặt vãnh tẻ nhạt cô đều kể cho cậu nghe, tuy không có lần nào Duy đáp lại, nhưng cậu luôn kiên nhẫn chống cằm lắng nghe từ đầu tới cuối. Ở bên cạnh Duy, cô thấy được sự yên bình, nhưng ánh sáng sưởi ấm cuộc sống cô hóa ra lại bị ảnh hưởng bởi một cơn mưa rất lớn, mặt trời ấy đã bị một đám mây đen che lấp. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px