Chương 25: Ánh sáng bị che khuất
Đinh Nguyễn Bảo Duy nhận ra một bí mật cậu luôn tự đè nó vào sâu trong tâm trí của bản thân, một người vô tâm vô cảm như cậu nửa năm trước đã có những suy nghĩ quá trẻ con. Chính cậu cũng thấy rất thất vọng về bản thân mình, chẳng phải cứ sống lặng lẽ như ngày trước không phải tốt hơn sao?
Một người trong mắt trước nay chỉ có học hành và tương lai, bây giờ lại xuất hiện một loại cảm xúc mịt mờ chẳng rõ. Từ bao giờ cậu lại cảm thấy tự ti và hèn nhát khi đứng trước mặt cô gái ấy, những hành động cậu làm với cô là vì điều gì cơ? Và rồi những cảm xúc ấy khiến cậu trở thành một con người chuyên lo chuyện bao đồng, chỉ cần nhìn thấy cô ấy buồn, cậu liều mình suy tính tìm cách làm cho cô ấy cười.
“Ê, nghĩ gì vậy mày? Trời hết nắng rồi, ra sân làm trận bóng chứ nhỉ người anh em? Mặt đần thối ra người ngoài nhìn vào tưởng mày đi vệ sinh không đúng chỗ đấy.”
Thấy Duy ngồi thẫn thờ như cá nằm trên thớt, ánh mắt bị phân tâm không hề chú tâm. Minh ngồi bạn cạnh cậu lúc nào cũng chẳng hay, mãi cho đến khi nghe thấy giọng nói vang lên bên tai, Duy mới sực tỉnh.
“Chơi bời cái gì, mày muốn trượt cấp ba hả?”
Cậu hất tay Minh ra, trở về trạng thái ban đầu để học bài. Tờ đề trước mặt mặc cho gió quạt trần bay phấp phới mép giấy, cậu chỉ đè một tay lên cho gió không cuốn đề đi mất. Còn việc giải đề chỉ là cái cớ để từ chối lời rủ rê của cậu bạn thân, một khi cậu đã mất tập trung thì làm việc gì cũng không nên hồn.
Duy cần thời gian để nghe thấu lý trí mình
Tâm trí ngổn ngang quấn lấy cậu, cảm xúc của cậu bị chi phối hay do chỉ là sự nhất thời và nông nổi của tuổi trẻ?
“Đề cậu rơi xuống dưới đất nè.” Hân đi từ ngoài sân vào cúi người nhặt tờ đề rơi trên nền đất, thế mà chủ nhân của nó lại chẳng mảy may nhớ đến sự tồn tại của nó. Lần đầu tiên cô thấy Duy làm rơi ‘vợ’ xuống đất mà không thèm nhặt lên.
“Cảm ơn.”
Duy nhận lấy tờ đề từ trong tay Hân, cùng lúc ấy trống vào lớp vang lên. Cậu sắp xếp lại sách và đống đề lộn xộn trên bàn. Trước kia cậu chưa bao giờ khiến bàn bị lộn xộn dù chỉ một phút. Tác động nào đã khiến cậu thay đổi?
“Ờ, mười lăm ngày nữa đến 30 tháng Tư cậu có định đi du lịch hay gì không? Nghĩ đến hôm ấy được nghỉ tận bốn ngày, háo hức quá trời luôn.”
Một năm có tổng 365 ngày, đối với học sinh những ngày đi học là những ngày tận thế, còn các dịp như Lễ, Tết là những ngày đầy niềm hân hoan và háo hức. Họ mong ngóng trước cả tháng trời, có thể nhìn lịch đếm từng ngày rồi cười tủm tỉm từ sáng tới tối. Người thì dành thời gian cùng gia đình đoàn tụ, bạn bè, người thân đi du lịch hoặc ở nhà nằm dài từ sáng tới tối.
“Ở nhà học bài, cậu thì sao?”
Cậu đáp hiển nhiên như chẳng có gì khác lạ, hoạt động này năm nào cậu cũng lặp đi lặp lại. Càng những dịp Lễ thì bố mẹ cậu càng bận, chưa bao giờ cậu hy vọng sẽ được ăn cùng bố mẹ một bữa cơm chứ nói gì đi du lịch khắp nơi giống những gia đình khác.
“Không khác cậu là mấy, nếu như mọi năm thì đi chơi rồi đó. Mà năm nay sắp thi rồi nên thôi.” Hân thì khác với cậu, cô tỏ rõ vẻ chán chường vì háo hức được nghỉ nhưng bị những kỳ thi phía trước cản đường.
“Vậy khi nào không học thì chơi game với tôi.”
“Game gì.”
“Free fire, để tôi đưa id game cho cậu rồi về cậu tải, chúng ta kết bạn chơi.” Cậu xé một tờ giấy nháp nho nhỏ viết một dãy số thẳng hàng tăm tắp rồi đưa cho Hân.
“Ồ game này trước tôi cũng chơi mà xóa lâu lắm rồi, để về tải lại tôi sẽ nhắn cho cậu.”
“Không ngờ nha, cậu mà cũng chơi cái game bắn súng này á? Còn bao nhiêu tài cán gì cậu che giấu không đấy hả? Cậu cứ như vậy tôi còn nghi ngờ cậu từ thế giới thần kỳ nào đến đấy.”
Hân bất ngờ vì Duy cũng chơi game, trong suy nghĩ của cô, người như Duy nếu chơi game thì sẽ chơi mấy game hack não giải đố gì cơ. Cô vừa nghi ngờ vừa gấp tờ giấy nhỏ làm bốn rồi nhét vào ngăn cặp trống, nơi cô ít sử dụng nhất. Nói nhảm nãy giờ quên mất họ đang trong giờ học, tiết Tiếng Anh được phát đề rồi tự làm nên cô bị lơ đãng.
“Tại sao lại không chơi, hôm nào để đại ca gánh cậu cho cậu lác mắt.” Duy quẹt ngón tay cái lên mũi ra vẻ, cậu hếch cằm nói nhỏ. “Hè này cho cậu thử mùi rank thách đấu.”
“Đa tạ, đại ca xin nhận của em một lạy.”
Cô gật gật đầu, đột nhiên rất muốn thi xong cấp ba thật nhanh để còn được chơi game cùng với Duy. Thử xem cậu có giữ đúng lời hứa hay không, chứ cô còn chưa bao giờ nếm mùi rank kim cương bao giờ. Thách đấu là bậc rank cao nhất, cần người chơi giỏi và có kinh nghiệm thì mới lên được.
Quay đi trở lại, kỷ niệm vẫn còn đó.
“Ngày 30 tháng Tư, mùng 1 tháng Năm riêng khối 9 sẽ phải đi học. Đây là quyết định riêng của nhà trường, ai có ý định đi chơi thì hoãn ngay còn kịp nhé.”
Thời gian thi đã gần đến, nếu để học sinh khối 9 nghỉ mấy ngày liền, e rằng khi đi học lại chữ thầy lại trả thầy. Vì thế riêng những học sinh cuối cấp như họ phải đi học vào ngày lễ.
“Vô lý thật đó, học hành là chuyện cả đời cơ mà.” Đứa nào đứa nấy than ngắn thở dài, bao nhiêu hứa hẹn rồi sắp xếp đi du lịch cùng gia đình đều vỡ mộng cả rồi. Lời thông báo ngang với sét đánh ngang tai giữa cái nóng như đổ lửa lên đến những 39 độ, không những thế nhiệt độ trong lớp học có khi còn cao hơn vì những thắc mắc của đám học sinh.
Thời gian thi ấn định vào ngày mùng 1 tháng Sáu, còn một tuần rưỡi nữa sẽ thi cuối học kỳ và 28 tháng Năm sẽ tổng kết năm học. Thời gian rất gấp rút, không thể để từng giây từng phút ngơi nghỉ. Kể cả chủ nhật cũng phải đi học đầy đủ, ai nghỉ học không có lý do chính đáng sẽ trừ điểm hạnh kiểm gấp hai lần.
Tất cả như con rùa rụt cổ không dám hó hé thêm nửa lời, lặng lẽ nuốt nước mắt vào thời gian này để đổi lại nụ cười chiến thắng vào giữa tháng Sáu. Không chơi năm nay thì để năm sau chơi bù, bọn họ chỉ mới đi một phần bốn cuộc đời, sau này còn rất nhiều thời gian để cống hiến cho những gì họ yêu thích.
“May nhờ, từ đầu không ôm hy vọng đi chơi nên giờ cũng không thất vọng lắm.”
Hân ngồi bàn cuối cùng nên quan sát hết được những biểu cảm ủ rũ, buồn bã khác nhau của các bạn cùng lớp. Cũng có một số người có biểu cảm dửng dưng như Hân và Duy. Cả lớp nhốn nháo cả lên, một cái gõ thước vào mặt bàn của cô giáo chủ nhiệm khiến cả lớp bỗng chốc rơi vào im ắng. Ai làm việc người ấy, lặng lẽ lấy sách vở đặt lên mặt bàn chờ cô giáo giảng bài.
Cuối tháng Tư, Hân càng rơi vào giai đoạn lo lắng. Học hành làm cho cô quên béng mất ngày hôm nay là 25, là ngày sinh nhật cô. Vẫn như vòng lặp, cô khoác cặp đến trường với tâm thế chẳng khác gì những ngày thường.
“Đến sớm thế?”
Hân đến sớm hơn mọi ngày, trong lớp chỉ mới lác đác vài học sinh đến để trực nhật. Duy dù không phải trực nhật nhưng luôn đến sớm, và hôm nay còn đến sớm hơn trước. Cậu gật đầu qua loa, mắt thi thoảng lại liếc ra cửa rất mờ ám, nhưng cô không nhận ra sự kỳ lạ của cậu.
“Happy birthday.” Duy và Linh đồng thời hô lên.
Duy bất ngờ đẩy cánh cửa khép hờ bên cạnh cậu ra, cậu đứng dậy đội chiếc mũ sinh nhật lên đầu Hân. Cùng lúc ấy Linh cầm chiếc bánh kem nhỏ hình thỏ con màu hồng nhạt rất dễ thương, nhìn sự đáng yêu ấy khiến Hân không nỡ cắt bánh.
“Làm hết hồn đấy, giờ đầu tao như não cá vàng quên luôn ngày sinh nhật. Xin cảm ơn hai anh chị đã cho tôi cái bất ngờ này.” Hân cười tươi rói trong sự hạnh phúc, hai người bạn mà cô quý trọng nhất đều nhớ tới ngày sinh nhật của cô. Đến chính cô còn chẳng nhớ nổi ngày sinh nhật của mình vào thời gian nào, vậy mà hai người họ vẫn luôn để trong lòng.
Duy cầm bật lửa đốt nến rồi bảo cô chắp tay ước nguyện.
Cô nắm chặt hai tay, mắt nhắm hờ thành khẩn ước nguyện. Nghe nói nếu đặt ra một nguyện vọng vào ngày sinh nhật thì điều ước ấy sẽ rất linh nghiệm. Cô tin điều ấy, ước nguyện xong thì thổi phù một cái cho nến tắt. Bảo sao hôm nay cả Linh và Duy đều đến lớp từ rất sớm. Họ muốn tại cho Hân một cái sinh nhật khó quên vào cuối cấp.
“Quà sinh nhật của chị gái em đây, mau cảm ơn chị đi.” Linh tặng cô một cuốn album chứa đầy những tấm ảnh cô và Linh chụp cùng nhau. Nghe thì rất đơn giản nhưng nó như tua ngược thời gian từ khi bắt đầu quen nhau cho tới nay. Album này nhắc nhở dù sau này có xa nhau, nhưng những kỷ niệm tươi đẹp của đôi bạn thân ấy sẽ không bao giờ phai nhạt.
“Ờ ờ, cảm ơn được chưa.” Miệng Hân cười đến nỗi không ngậm lại được, đây là ngày sinh nhật đầu tiên mà cô cảm thấy ý nghĩa đến vậy.
“Quà của tôi đây, về nhà mới được mở ra đấy.”
Duy trái ngược với Linh, cậu gói món quà vào bên trong một chiếc hộp rồi cẩn thận thắt nơ. Có vẻ cậu rất thích mấy trò bí mật huyền bí, lần nào đưa quà cho Hân cũng bảo về nhà mới được mở ra. Hân vui vẻ gật đầu, bắt đầu cắt bánh sinh nhật chia cho mỗi người một miếng nhỏ.
Kể từ ngày hôm ấy cô bắt đầu chú ý đến lịch, đếm ngược từng ngày đến kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10. Dù ngày 30 tháng 4 không được nghỉ, nhưng ở trường không khí của ngày giải phóng miền Nam tràn ngập. Khắp sân trường được treo cờ đỏ sao vàng nho nhỏ, ở nơi chính toàn trường treo hai lá cờ to. Một là cờ đỏ sao vàng, một là cờ Mặt trận giải phóng miền Nam - bên trên màu đỏ, bên dưới là màu xanh, chính giữa là hình ngôi sao năm cánh. Trích trong bài thơ “Nước non ngàn dặm” của nhà thơ Tố Hữu, có một khổ thơ viết về ý nghĩa của lá cờ này:
“Lá cờ nửa đỏ nửa xanh
Màu đỏ của đất, màu xanh của trời
Ngôi sao, chân lý của đời
Việt Nam, vàng của lòng người hôm nay.
Càng nhìn ta, lại càng say
Biển Đông lồng lộng gió lay ngọn cờ…”
- Trích: “Nước non ngàn dặm” - Tố Hữu
Ông cha ta đã đổ biết bao mồ hôi, công sức thậm chí là cả tính mạng chỉ để giành lấy độc lập cho dân ta. Họ cùng nhau hợp sức lại, tình dân quân và tính đồng chí bền bỉ, dù bị quân địch tra tấn cũng không quay lưng với đất nước, trái tim của họ một lòng với nơi họ đã cất tiếng khóc chào đời. Không chỉ vậy, cái đói nghèo cũng là một trong những trở ngại lớn trong quá trình chiến đấu với kẻ địch, đã có rất nhiều người không chết dưới tay kẻ địch mà lại chết vì đói khát.
Nhưng rồi tất cả đều đã qua đi, chiến thắng vang dội đã ghi danh vào trang sử.
Tính từ ngày hôm nay, chỉ còn tròn một tháng nữa kỳ thi cấp ba sẽ diễn ra. Còn một bước chân nữa sẽ chạm tới vạch đích, vì thế ở những chặng đường cuối cùng không ai được xảy ra bất cứ điều sai sót nào.