Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 24: Bí mật luôn giấu kín

 

 

 

“Đúng là không có người yêu vẫn thích hơn.” Cậu thở dài thườn thượt.

Hân vừa nghe Duy nói xong thì sững cả người, giơ năm ngón tay lên rồi miệng lẩm nhẩm tính toán: “Hai người yêu nhau được nổi mười ngày không vậy? Cậu yêu chơi chơi như vậy không sợ người ta tìm tới tận nhà cậu đòi nợ hả?”

Cậu nhún vai thản nhiên, dù có yêu một hai năm đi chăng nữa thì tình cảm cậu dành cho đối phương chỉ là cảm giác nhất thời. Càng yêu lâu thì càng làm người ta khổ, chi bằng chia tay ngay từ lúc chớm nở, vì chẳng có ai bi lụy bởi thứ tình cảm non nớt ấy.

“Chán thì chia tay thôi, bây giờ yêu đương bình đẳng mà. Đâu nhất thiết yêu thì sau này phải cưới chứ.”

“Nhẫn trên tay tôi cũng tháo rồi nè.” Duy lại giơ bàn tay lớn ra trước mắt cô, chỉ vào ngón áp út mấy hôm trước còn đeo nhẫn đôi với người yêu nay đã trống không.

Hiện tại chiều cao của cậu là 1m82, Hân chỉ đứng đến gần vai cậu, bảo sao suy nghĩ của cậu cao tận trời. Những suy nghĩ của cậu đến Hân cũng chưa bao giờ suy nghĩ đến, nhờ cậu ấy mà Hân biết thêm một khái niệm của sự rung động nhất thời. 

May mà lúc ấy cô và Huy sớm chia đàn sẻ nghé, không thì bây giờ lại thành cặp người yêu cũ có thù không đội trời chung. Huy đã trêu đùa tình cảm của biết bao cô gái, mới hôm qua còn nghe mấy bạn nữ nói cậu ta lại đang bắt đầu một mối quan hệ mới với một cô gái cùng khối.

“Đến 25 tuổi nếu yêu ai vẫn không hợp thì tìm đại một đối tượng cưới làm vợ thôi.” Cậu suy nghĩ rất lạc quan, kết hôn là chuyện hệ trọng cả một đời người mà nói tìm cho có.

Hân chỉ gật đầu cho qua, trong người cô thật sự không ổn, sắc mặt cô tái nhợt. Cô ôm bụng, áp mặt xuống bàn quằn quại. Toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh, từng cơn đau nhói lan khắp vùng bụng. 

“Cậu sao vậy đồ mít ướt, cậu lại sắp khóc à?” Duy rất nhạy cảm khi thấy Hân khóc, cậu để ý mỗi lần cô khóc sẽ úp mặt xuống bàn rồi một mình nức nở khóc. Trời sập không sợ nhưng cậu lại sợ khi nhìn thấy Hân khóc trước mặt mình, chân tay cậu lại bắt đầu luống cuống. Rút kinh nghiệm những lần trước thì lần này cậu đã mang sẵn khăn giấy bỏ trong cặp sách.

Cậu vội vàng rút khăn giấy dúi vào bàn tay đang đặt trên bụng của cô. 

“Mau lau nước mắt nước mũi đi không thì ướt hết sách vở bây giờ.”

Nhưng lần này cậu hiểu sai rồi, cô đang vật vã với cơn đau bụng vừa ập tới.

“Tôi đâu có khóc, hơi đau bụng xíu thôi.” Hân thều thào trả lời.

 “Sao lại đau, chẳng lẽ… cậu đến ngày đèn đỏ à?” Cậu ghé sát vào tai cô nói nhỏ vì sợ những người xung quanh nghe thấy những lời tế nhị. Hân lại lắc đầu nguầy nguậy, cái đó cô đã đến cách đây mấy hôm trước.

“Sáng cậu ăn cái gì vậy hay do ngộ độc thực phẩm? Tôi xin thầy giáo cho cậu lên phòng y tế nằm nghỉ ngơi nhé.” Duy sốt sắng hỏi han cô đủ điều, chưa để cô nói gì cậu đã đỡ cô dậy rồi xin phép thầy giáo đưa cô đến phòng y tế: “Thưa thầy bạn Hân bị đau bụng, thầy cho em ra ngoài đưa bạn lên phòng y tế ạ.”

“Rồi, em đưa bạn lên cẩn thận có gì thì báo cho cô chủ nhiệm nhé.”

Thầy giáo đang giảng bài, bình tĩnh đặt viên phấn vào trong hộp rồi gật đầu đồng ý, thầy dặn dò vài câu. Thầy giáo dạy Toán là cây hài của lớp và đôi khi thầy lại trao cho đám học trò những bài học ý nghĩa, những câu chuyện mà thời học sinh thầy đã trải qua. Thầy được rất nhiều học sinh quý mến, luôn coi học sinh là bạn bè đồng trang lứa thoải mái dãi bày tâm sự, nhưng một khi đã vào bài giảng thì phải thật nghiêm túc.

Cô ở phòng y tế đưa cho Hân một viên thuốc giảm đau, bảo cô uống xong thì nằm nghỉ. Vì tiết học vẫn diễn ra nên Hân bảo cậu về lớp học, nhưng cậu nhất quyết không chịu về mà cố ở lì đến khi nào Hân khỏi đau bụng thì cả hai cùng về lớp. Duy rất cứng nhắc, một khi đã quyết cái gì thì chẳng ai có thể làm cậu lay chuyển.

Trống vang giờ ra chơi nhưng Hân vẫn chưa khỏi đau bụng. Mặt mày tái nhợt, không còn chút huyết sắc nào, mồ hôi lạnh thấm vào từng sợi tóc khiến vài lọn tóc mai bết rệt.

“Tao đưa mày về nhà để bố mẹ mày cho đi khám bệnh xem sao nhé.” Tranh thủ vài phút ra chơi Linh cùng vài bạn nữ đi xuống xem tình hình của cô.

Dù đã uống thuốc giảm đau mà không có hiệu quả, Linh đề nghị đưa cô về nhà để đến bệnh viện.

“Không cần đâu tao vẫn chịu được, chắc lát nữa là khỏi thôi.” Hân từ chối, về giữa chừng thế này sao đỏ của trường sẽ trừ điểm thi đua của lớp. Cả tuần phấn đấu, chỉ vì mình cô mà kéo phong trào của lớp đi xuống thì không được.

“Đưa Hân ra đây tao đưa Hân về.”

Duy đã chạy ra lán xe từ lúc nào, lúc trở lại đầu đã đội mũ bảo hiểm sẵn, cậu ngồi trên xe gọi với vào. Đôi chân cậu như dài hai mét, cái xe cao như vậy mà chân cậu còn bị trùng với mặt đất, trên xe còn treo sẵn một chiếc mũ bảo hiểm khác.

“Không tí nữa là khỏi thôi… không cần về nhà đâu, phiền phức chết đi được ý.”

Sau một hồi năn nỉ, cuối cùng quyết định để Linh đưa cô về nhà, mẹ cô đưa đến bệnh viện đa khoa thì được chẩn đoán bị đau dạ dày. Con virus HP có thể lây truyền, vì mẹ của Hân cũng bị đau dạ dày, có thể do đó mà bị ảnh hưởng phần nào.

Uống thuốc và ăn uống nghỉ ngơi xong xuôi một đêm tình trạng của Hân đã khá lên. Ngày hôm qua bị Linh giục nhiều nên cặp sách đều để ở trên trường vì quên khuấy mất.

“Hôm qua cậu không mang cặp sách về nên tôi chép bài hộ cậu, về nhà xem lại chỗ nào không hiểu thì bảo tôi giảng lại.”

Duy lấy chồng vở đang cất ngay ngắn trong ngăn bàn lên, đặt xuống trước mặt Hân. Cô lấy bừa một quyển, mở đến trang gần đây nhất, nét chữ hoàn toàn khác so với nét chữ của cô. Bình thường Duy ít khi chép bài, đến tiết cậu tự mang sách vở của mình ra học. Vậy mà hôm qua đặc cách chép bài cho Hân không sót chữ nào, vài ngày trước thì lạnh lùng hỏi chẳng thèm năng câu nào, giờ thì lại nhiệt tình quá mức.

“Cậu cho tôi mượn vở chép là được rồi không cần chép hộ thế này đâu.” 

“Quý lắm mới chép hộ chứ cậu nghĩ được tôi chép bài cho dễ lắm à?” 

“Mà này… cậu ghét tôi lắm à?” Duy chống tay lên cằm, mắt đối mắt với Hân, như ép cô phải nói ra lời thật lòng.

“Bậy bạ, tôi coi cậu là anh em chí cốt thì ghét làm sao được.” Cô nghi hoặc nhưng vẫn trả lời câu hỏi ấy.

“Vậy tôi có lòng tốt muốn đưa cậu về mà cậu không chịu, phải đợi bạn thân cho về thì cậu mới về, đây là phân biệt đối xử đúng không?” Cậu như chịu uất ức đã lâu, giờ mới có cơ hội để nói ra.

“Không không, tôi không dám ghét bỏ cậu đâu thiếu điều muốn sùng bái cậu đây này. Hôm qua cậu ở cạnh tôi cả một tiết dưới phòng y tế nên sợ làm phiền cậu thôi.” Hân chối đây đẩy, làm phiền cậu thêm một tiết nữa thì thà Hân ở lại trường cho xong, còn về nhà làm gì nữa?

“Vậy bệnh cậu thế nào?”  

Mặc dù không cam lòng nhưng cậu không còn lời lẽ nào để bắt bẻ thêm, đành tự biên tự diễn chuyển chủ đề.

“Ổn cả rồi, bệnh lặt vặt ấy mà.”

Sau tất cả, cậu lại trở về dáng vẻ ngày trước!

“Học hành gì mà nhiều vậy, đôi lúc cũng phải giải trí chút chứ.”

Ngoài trời là cơn mưa bất chợt của mùa hạ, sau những ngày nắng nóng oi ả và tiếng ve kêu râm ran cũng đã bị những hạt mưa át tiếng. Duy vừa giải xong một đề Tiếng Anh, cậu nhoài người xuống bàn với gương mặt mệt mỏi. Cậu chán nản nhìn xung quanh, thấy Hân vẫn miệt mài học bài của mình nên tìm cô để trêu ghẹo.

“Vì tôi muốn vượt mặt cậu.” Cô không bị nhưng lời than thở của cậu làm ảnh hưởng tới việc viết Văn của mình. Cô đã tự giao cho mình một tuần viết xong ít nhất 7 đề Văn, không xong thì không nghỉ. Nếu chưa viết xong thì bão lũ cuốn trôi tài liệu học tập cũng chẳng xi nhê gì tới tinh thần tự giác. Không thể vì chủ quan vừa được nhận giải nhất mà bỏ bê.

Duy: “...”

Duy thở dài khẽ nói: “Người khác thì không được, nhưng nếu cậu muốn lấy vị trí đầu như vậy thì tôi nhường cậu.”

Sau lưng cậu vẫn còn rất nhiều đối thủ giỏi hơn Hân, chỉ sợ Duy nhường vị trí ấy cho cô nhưng cô không thể với tới được.

“Cậu làm gì dễ dàng nhường cho tôi?”

Cô đang làm bài bỗng dừng bút rồi nở nụ cười. Tham vọng thì lớn thật đấy, nhưng cô vẫn phải biết tự lượng sức mình.

“Tôi thấy đáng mà, của chồng công vợ.”

“Xàm.” Hân buông một câu rồi tiếp tục viết bài, cô đang che đi trái tim đang đập liên hồi. Nếu có thời gian rảnh phải đến bệnh viện để khám cả tim mạch, dạo này tim cô rất hay đập nhanh.

“Bất ngờ chưa bà già.” Duy giơ bó hoa làm bằng giấy thủ công với nhiều loài hoa khác nhau. Mỗi bông hoa là một màu giấy thủ công khác biệt, có vẻ như bó hoa này còn có một ý nghĩa sâu xa khác.

“8 tháng Ba vui vẻ.” Duy ngại ngùng ấn bó hoa nhỏ vào tay Hân. Hai bên tai cậu từ trắng chuyển sang màu ửng hồng.

Ngoài trời là cơn mưa to, vậy mà Hân lại nghe rõ ràng lời chúc từ cậu con trai ngồi bên cạnh. Chàng trai lạnh lùng không quan tâm đến bất cứ điều gì, cậu sống lặng lẽ nhưng lại vô cùng nổi bật trong mắt người khác. Những ngày lễ lớn nhỏ gì cậu đều để tâm, vì bên cạnh cậu luôn xuất hiện một bóng hồng.

“Cảm ơn nha, quên mất hôm nay là ngày Quốc tế Phụ nữ luôn ấy.”

“Không có gì, gấp tặng mẹ tiện tay gấp thừa ra vài bông.” Duy vò đầu rồi quay ngoắt mặt đi chỉ vì ngại ngùng, giá như lúc trêu chọc cô cũng biết ngại ngùng thì tốt biết bao.

Bó hoa bằng giấy được gấp bằng tay vô cùng khéo léo, đến cô là con gái chưa chắc đã gấp được đẹp như vậy. Ngoài nhận quà từ bố ra, Hân chưa bao giờ được người khác giới tặng quà vào dịp lễ. 

Duy là người đầu tiên.

Cậu đã đặt chôn giấu tâm tư của mình đặt hết lên bó hoa, tuy giản đơn nhưng lại khiến cả ngày mưa hôm ấy hoá cầu vồng. Đây không phải lần đầu Duy tặng quà cho cô, những lần trước đều tặng vào các ngày bình thường chứ không phải ngày Quốc tế Phụ nữ như hôm nay.

“Còn cả cái này nữa, nhưng hứa với tôi là không được mở đâu đấy. Chờ thi cấp 3 xong mới được mở.” 

Cậu sực nhớ ra còn một thứ rất quan trọng chưa đưa cho Hân, liền tìm trong hộc bàn rồi đưa nó cho cô. Đó là một bức thư, bên ngoài là một phong thư theo kiểu vintage4. Đơn giản không loè loẹt giống con người của Duy.

(4): Chỉ những món đồ đơn giản nhưng toát lên vẻ cổ điện của các thập kỷ trước.

“Bí mật lắm à, bây giờ mở ra cũng có sao đâu chứ.”  Vì tò mò cô giơ cao phong thư trong tay lên, lợi dụng ánh đèn sáng để nhìn xem bên trong có những gì. Dù cố gắng thế nào cũng chỉ thấy lập loè nét chữ, nhưng không biết trong đó viết gì.

“Rất bí mật, nếu mở ra xem trước thì sẽ bị trừng phạt.”

Một cái cốc nhẹ lên trán Hân, đây là cái cốc trán cảnh cáo vì Duy hiểu tính tò mò của cô. Chẳng bao giờ để yên cho đến khi thi xong cấp 3. Bí mật này cần vùi xuống dưới đất, đến thời gian thích hợp nó sẽ tự đưa đến tay chủ nhân. 

Cơn mưa lớn ngoài trời dần tạnh hẳn, sự mập mờ và lén lút của đám con trai khiến ai nấy cũng rơi vào nghi vấn, cũng như phán đoán được phần nhỏ nào trong kế hoạch ấy. Đến khi kết thúc năm tiết học, Thịnh đá chân sáo đi lên bục giảng trông hệt như cục bông nhảy nhót.

“Thay mặt các bạn nam trong lớp em xin chúc cô giáo chủ nhiệm và các bạn nữ trong lớp một ngày Quốc tế Phụ nữ vui vẻ, ngày càng xinh đẹp hơn.”

Tràng pháo tay to như pháo rang, một chiếc bánh kem ba tầng được bê vào lớp. Theo sau là những món quà nhỏ được bỏ vào một túi giấy nhỏ nhắn đính kèm nơ bướm.

“Mấy năm trước bọn tao vô tâm quá nên để các bạn nữ thiệt thòi rồi, cho bọn tao xin lỗi nhá.”

“Có gì đâu chứ, bọn tao đâu có nhỏ nhen như thế.”

Tiếng cười rôm rả sau cơn mưa mùa hạ, cả lớp cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm. Ai cũng tranh nhau đứng giữa khung hình sao cho đẹp nhất, cuối cùng Hân bị đẩy xuống hàng thứ hai, đứng trước Duy. Cô giáo chủ nhiệm nhờ một cô giáo khác cầm máy ảnh chụp.

“Một, hai, ba, rồi cười lên nào các bạn ơi.”

Đúng lúc ấy một bàn tay to lớn đặt lên đầu Hân, xoa xoa nhẹ, cô đưa mắt lên nhìn là tay của Duy. Cậu cười tươi, ánh mắt hai người không nhìn vào camera mà chỉ có hình bóng của đối phương.

Đây có được coi là bức ảnh đầu tiên họ chụp chung khi đứng ở khoảng cách gần như này không?

Buổi tối cô giáo gửi ảnh lên nhóm, Hân nhìn một lúc rồi ấn lưu ảnh. Còn Duy cầm điện thoại cười ngẩn ngơ trước bàn học, trong một bức ảnh tập thể, cậu cắt bức ảnh chỉ lại hai người đang nhìn nhau.

Ngày 8/3/2018: Không kìm lòng được nữa.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px