Chương 23: Không thể kìm lòng
Những ngày nghỉ Tết, cô chỉ xoay quanh bên đống sách vở. Cả ngày nhìn những con số và hình vẽ đến hoa cả mắt, cứ đà này thì hết Tết cô sẽ làm xong bài tập do Duy giao. Cậu ấy còn trẻ thế này đã đè ép người dưới trướng, không biết sau này còn tàn nhẫn thế nào nữa, đúng là tên tư bản đáng ghét.
Đêm 30 Tết bầu trời sáng rực bởi pháo hoa, đúng 00:00 giờ pháo hoa nổ đùng đoàng thắp sáng cả một vùng trời. Những gia đình còn ăn tất niên cũng buông bát đũa chạy ra xem, mấy đứa trẻ con rộn ràng nắm tay nhau chạy vòng tròn cười đùa. Tiếng xe cộ chạy bên đường đang vội vã về nhà cho kịp để đoàn tụ với gia đình.
Tin nhắn phát ra trong điện thoại cũng kêu lên liên tục từ nhóm lớp, bạn bè và những người thân quen. Hân đọc hết tin nhắn rồi gửi đến mọi người những lời chúc tốt đẹp nhất, còn sót lại một tin nhắn chưa kịp đọc. Người ấy gửi tin nhắn từ lúc 00:00, đúng vào lúc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới.
“Năm mới vui vẻ, tháng 5 này chắc chắn trong danh sách trúng tuyển sẽ có tên cậu.” Duy là người đầu tiên gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho Hân.
“Cảm ơn cậu, chúc cậu năm mới vui vẻ tất cả các môn đạt điểm tuyệt đối.”
Tin nhắn vừa được gửi đi thì cô một hồi chuông dài phát ra từ điện thoại, cuộc gọi đến từ Duy.
“Cậu chúc có tâm quá nhỉ? Như thể tôi chưa được điểm tuyệt đối bao giờ ấy.”
“Vậy thì chúc cậu gì được, à hay chúc cậu ngày càng đẹp trai nhé?”
Cô hoàn toàn không biết chúc cậu gì hết, nhìn cậu chẳng giống người thiếu thốn bất cứ thứ gì. Học hành, nhan sắc, chiều cao… suy đi tính lại cậu ấy đều có cả rồi. Đầu dây bên kia im lặng, trên màn hình là cuộc gọi video, Hân chỉ thấy một màu đen và thi thoảng nghe thấy tiếng thở đều đều của Duy.
“Cậu ngủ sớm thế à, hôm nay vui thế này mà không dậy cùng bố mẹ đón giao thừa à?”
Câu hỏi hồn nhiên nhưng lại có sức nặng lớn, Hân đã quên rằng cậu và bố mẹ có quan hệ không tốt lắm.
Thấy Duy mãi chẳng lên tiếng nên cô cắt ngang khoảng lặng, hỏi vu vơ một câu. Ai ngờ không những khiến bầu không khí sôi động hơn, mà còn tạo thêm sự ngượng ngùng về cho chính mình. Tiếng thở của cậu vẫn đều đều, nhưng lại không nghe thấy cậu trả lời, chẳng lẽ cậu ngủ quên rồi ư? Đúng là xấu tính thật, cậu coi Hân như một cái máy hát ru cho cậu ngủ.
“Cậu ngủ à, vậy thì tôi tắt máy đấy nhé. Đùi gà còn đang đợi tôi ngoài kia.”
“Đừng, nói chuyện với tôi một lúc nữa được không? Hôm nay chỉ có một mình tôi ở nhà thôi.” Duy chậm rãi lên tiếng, rõ ràng câu nói đó khiến Hân đột nhiên cay sống mũi. Vậy mà Duy vẫn thản nhiên như không, cậu đã quá quen với mỗi dịp lễ sẽ chỉ có mình cậu trong ngôi nhà rộng lớn.
“Này, thương hại tôi đấy à mà sao tự nhiên không nói gì vậy. Nói trước đừng cảm thấy thương hại tôi, chuyện này tôi quen rồi chẳng ảnh hưởng gì cả, miễn là ngày mai được nhiều tiền lì xì, còn lại tôi chẳng quan tâm.”
Hân kìm lại giọng nói nghèn nghẹn của mình lại ở trong cổ họng, năm mới nếu khóc sẽ rất xui xẻo.
“Thương hại cái gì mà thương hại, tôi còn thấy hả hê đây này.” Hân cố gắng pha trò để tạo tiếng cười.
Không phụ công cô cố gồng mình nãy giờ, Duy cũng nở nụ cười, nhưng là tiếng cười tự giễu: “Phụt hahaha, đúng là đáng đời tôi thật. Thôi tôi đi ngủ đây, chơi thế nào thì chơi, đừng có quên làm bài tập đấy.”Cậu nói xong liền tắt máy.
Đáng lẽ đang rất vui, cô thấy Duy buồn như vậy thì đùi gà trên tay cô chẳng còn ngon miệng nữa.
Bố mẹ Duy mải miết kiếm tiền để cho cậu một cuộc sống đủ đầy, nhưng tình cảm mới là thứ đầy đủ nhất. Tình cảm gia đình từ ấy mai một dần, Duy đứng trước mặt bố mẹ đã cảm nhận được sự xa cách.
Chín ngày nghỉ nghe có vẻ rất dài nhưng trôi qua một cách chóng vánh, học sinh lại khoác cặp đến trường, những người đi làm lại rục rịch đến công ty, xí nghiệp.
“Lì xì đây, tôi đã hứa thì sẽ không bao giờ nuốt lời.”
“Cũng có lương tâm phết ấy chứ, tôi cũng có lì xì cho cậu. Không nhiều nhưng lấy vía may mắn thôi nhé.” Hân nhận lấy phong bao lì xì từ Duy rồi đặt một phong bao lì xì khác vào tay cậu.
Từ sau đêm 30 Tết cô không còn thấy liên lạc từ cậu nữa. Mấy ngày Tết hoặc là học bài, hoặc đến chơi nhà họ hàng. Bởi vậy cô quên béng mất không hỏi thăm tình hình cậu.
Duy đột nhiên chỉ vào ngón áp út trống không của Hân. Mụn nốt ruồi nằm ngay trên ngón áp út như được định sẵn, trông rất vô tình nhưng lại duyên dáng lạ thường. Nghe nói những người có mụn nốt ruồi ở vị trí này còn liên quan đến đường tình duyên. Theo nhân tướng học, những người này có tâm hồn lãng mạn, nhưng cũng có một số quan niệm cho rằng nó là dấu hiệu của một tình yêu trắc trở.
“Nơi này rất thích hợp để đeo nhẫn.” Cậu dùng ngón trỏ chạm vào nốt ruồi.
“Đẹp không, hay cậu cũng thử xem sao?” Duy giơ ngón áp út đang đeo nhẫn của mình lên khoe khoang.
“Ôi trời, nhẫn đôi với ai đây?”
“Người yêu mới đấy.” Cậu tự hào khoe, tay còn xoay tròn chiếc nhẫn.
“Cái tên cơ hội này, có mấy ngày Tết ngắn ngủi đã kiếm được người yêu mới rồi sao? Đỉnh thật đấy, có bí quyết gì không chỉ cho tôi với.” Hân cười nhưng trong lòng cảm thấy có gì đó rất xa lạ, cảm xúc bộn bề khó tả. Đáng lẽ cô phải cười thật tươi rồi chúc mừng vì cậu ấy tìm được người thực sự cần cậu ấy, cho cậu ấy cảm giác chứ?
“Cậu lo mà học hành đi, cậu mà yêu đương vào thì tốn khăn giấy lắm. Tôi cũng không phải lúc nào cũng rảnh để dỗ dành đồ mít ướt như cậu đâu, bây giờ tôi còn phải dỗ người yêu tôi kia kìa.” Duy cốc nhẹ vào đầu cô một cái, lúc này mới cất phong bao lì xì cô tặng vào trong cặp rồi bắt cô lấy sách bài tập từ trước Tết để kiểm tra.
Ra Tết bầu trời lúc nào cũng mưa phùn, cây cối bên ngoài đang đua nhau đâm chồi nảy lộc, ở miền Bắc mọi người thường gọi mùa này là mùa nồm. Bởi vì nơi đâu cũng ẩm ướt rồi đọng nước như những tầng mồ hôi dày. Nơi đâu cũng là mùi ẩm ướt dính dớp, mùa đông đến muộn mà cũng đi muộn. Cái giá lạnh cộng thêm mưa phùn, thời tiết này khiến ai cũng sợ hãi.
Nhận thấy học lực của Hân đã ổn nên họ không còn hẹn nhau học kèm như trước nữa, chủ yếu Duy sẽ giao bài tập về nhà rồi chữa những lỗi sai ở trên lớp. Còn ngót nghét chưa đến 4 tháng nữa thi nên thời gian được nghỉ họ sẽ tự ở nhà học. Khoảng cách giữa Duy và Hân không tiến thêm bước nào, dường như còn lùi lại vài bước. Kể từ lúc Duy có người yêu, ngoài chuyện học hành ra, hai người không còn tán gẫu chuyện phiếm nữa. Cậu ấy cũng không còn nói mấy lời bông đùa, suốt ngày cặm cụi học bài.
Hân cũng thi thoảng trêu cậu cho bớt căng thẳng nhưng cậu chỉ ậm ừ cho qua, cô nghĩ rằng chắc cậu ấy có người yêu mới nên muốn giữ khoảng cách.
Trong lòng cảm thấy có chút hụt hẫng, thường ngày cô đã quen với cảm giác bị cậu trêu chọc. Giờ cậu cứ im lặng chẳng khác nào tua ngược thời gian trở về những ngày đầu ngồi chung bàn. Giữ im lặng từ lúc đầu tiết học cho đến lúc kết thúc, và có lẽ họ cũng chẳng còn gì để gắn kết với nhau cả.
Trước kia vì dạy kèm, bây giờ không học nữa thì đương nhiên họ không cần tỏ ra thân thiết như lúc ấy nữa. Vốn nghĩ rằng sẽ có một cậu bạn thân đa tài đa sắc như Duy, nhưng cô không có cái phúc ấy rồi.
Chỗ ngồi từ đầu năm tới giờ vẫn giữ nguyên, có một số bạn nói chuyện riêng nên cô giáo chuyển đi chỗ khác. May mắn thế nào cô lại được ngồi chung với Duy 3 năm, thân thiết gần 1 năm và được học hỏi nhiều từ cậu.
Duy không chỉ dạy cách làm Toán, mà cậu còn kiên nhẫn sửa từng cách trình bày cho dễ nhìn. Cách trình bày sạch đẹp, gọn gàng sẽ tạo ấn tượng tốt cho người chấm bài.
“Dưới đất có cái gì kìa.” Duy bất ngờ lên tiếng sau mấy tuần im lặng. Hôm nay là lần đầu tiên cậu ấy mở lời trước kể từ ngày cậu có người yêu mới.
Hân đang nhăn mặt tìm lời giải cho câu Tiếng Anh, theo phản xạ nhìn theo ngón tay đang chỉ xuống đất của Duy. Cô nhìn mãi mà không thấy gì ngoài vết dấu giày trên mặt sàn.
“Não cậu rơi xuống mặt sàn mà không nhặt lên kìa.” Duy bật cười thành tiếng rồi đưa tay lấy tờ đề và bút chì trong tay Hân, nắn nót viết vào chỗ trống trong tờ đề.
- I understood that some things are not meant to be. (Tôi đã hiểu rằng một số điều không phải định mệnh)
“Câu này dùng thì quá khứ đơn understood để thể hiện người nói đã hiểu một điều gì đó trong quá khứ. Dùng cấu trúc S + V (quá khứ) + that + mệnh đề hiện tại.” Cậu vừa nói vừa viết một dòng cấu trúc lên phần giấy trắng của đề.
“Ra là vậy.” Hân gật đầu như đã hiểu, cô ngồi dịch lại rồi hí hoáy ghi chú vào cuốn sổ tay bên cạnh.
“Tao nhờ mày dạy cho tao thì không chịu, thế mà lại dạy cho gái cơ đấy.”
Ở cuối lớp phát ra tiếng nói, từ đầu tới cuối Minh đã chứng kiến toàn bộ sự tỉ mỉ của Duy khi giảng bài cho Hân. Đến cậu ta là con trai còn ghen tị, chỉ muốn vào thế chỗ của Hân ngay lập tức.
Hân quay xuống nơi phát ra tiếng nói, cậu bạn khác người này lúc nào cũng khiến người ta không sợ hãi thì phải thốt lên hai từ đáng sợ. Hai chân cậu ta chổng lên trời còn đầu thì cắm xuống đất, còn được gọi là chồng cây chuối. Trông cậu ta có vẻ không giống với người biết mệt là gì, trên môi còn vương nụ cười như rất tận hưởng. Minh có lẽ là bạn thân nhất của Duy, nhà của cả hai ngay cạnh nhau. Bởi thế thỉnh thoảng họ lại có những hành động rất khó hiểu.
“Giỏi vậy trời, cẩn thận sàn nhà có nước ngã vỡ đầu đấy.” Hân tấm tắc khen ngợi, nhưng không quên nhắc nhở. Trời đang vào mùa nồm nên sàn nhà rất trơn, nếu không cẩn thận sẽ ngã.
“Sợ cái gì chứ, mấy năm tập gym của tao bây giờ mới có chút thành công.” Cậu ta vậy mà coi trời bằng vung, buông một tay đang chống ở đất, tất cả sức nặng của cơ thể đều dồn về một cánh tay phải. Tuy học lực của Minh không tốt lắm, nhưng mấy môn thể thao không ai giành được hạng nhất với cậu ta, cánh tay săn chắc như một người đàn ông lực điền.
Áo đồng phục của Minh cũng bị xốn ngược lên, bên trong lộ ra đường viền rõ nét hình ảnh cơ bụng sáu múi. Trời thì rõ lạnh nhưng cậu ta ăn mặc rất phong phanh. Cảnh tượng ấy đập thẳng vào mắt khiến cô đơ ra vài phút, chỉ hận bản thân mình vào những lúc quan trọng thì não bị ngừng hoạt động.
Đột nhiên một bàn tay to lớn che khuất tầm mắt của cô, xung quanh chỉ còn lại một màu đen và mùi hương của mưa thoang thoảng bên mũi.
Duy lên tiếng: “Trẻ con không được nhìn mấy cái bậy bạ thế này.” Giọng cậu lành lạnh, hơi khàn khàn.
“Có gì mà phải che đậy, người ta còn khoe ra không được kìa. Sự thành công của người tập gym chính là những lúc như này đấy.” Minh nhe răng cười rồi bật trở về trạng thái bình thường, lúc này Duy mới thả tay ra khỏi mắt cô.
“Tôi, tôi chưa nhìn thấy gì đâu.” Hân vội vàng tự nhắm mắt mình lại rồi rối rít giải thích, thật ra chẳng phải do cô cố ý. Vậy mà lại cảm thấy bản thân chột dạ giống như tên biến thái.
Duy lạnh mặt trừng mắt nhìn Minh, cậu ta chỉ cười ngờ nghệch phẩy tay nói không có gì.