Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 22: Ngón áp út

Tuần học cuối cùng trước khi nghỉ Tết Nguyên Đán, học sinh trong trường sẽ được nghỉ chín ngày. Nghĩ đến thôi đã thấy háo hức, ai cũng mong tuần này trôi qua thật nhanh để còn được nghỉ học, bánh chưng và lì xì còn đang đợi bọn họ phía trước.

“Sao giờ này cậu còn ở đây? Người ta chưa bắt cậu ra pháp trường à?” Vẫn như mọi ngày Duy đều đến lớp rất sớm, trường học có phép thần thông gì cuốn hút cậu ấy sao?

“Vì sao cơ? Không ở đây chứ còn ở đâu hả?” Cô nhìn Duy bằng ánh mắt kỳ quặc.

Duy đi đường lại bị gió đánh trúng vào dây thần kinh nào, cậu lại bắt đầu nói nhăng nói cuội gì đó. Chẳng rõ từ khi nào cậu học được ở đâu mấy câu nói sến sẩm, rợn da gà để trêu chọc Hân nữa.

“Bởi vì xinh đẹp là một tội ác, nên cậu phải chịu án tử hình.”

Hân: “...”

Mặt Hân đỏ ửng, miệng không nói thành lời. Rõ ràng trong lớp rất ồn ào, nhưng cô vẫn nghe thấy được trái tim mình đập nhanh như trống bỏi. Có lẽ Duy nhận ra những lời mình vừa nói không hợp lý, lập tức phủ nhận ngay. “Đùa đấy, cậu sao mà xinh được bằng vợ tương lai của tôi.”

“...” Hân xịt keo cứng ngắc ngay tại chỗ, vừa cảm động được mấy giây đã bị Duy phá vỡ tan tành.

“Mau đưa bài tập hôm qua đây.”

“Chưa làm xong, mới được một nửa thôi.” 

Cả hai đều trở về trạng thái bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Hân lục trong cặp, tìm quyển sách bài tập hôm qua Duy đưa cho cô. Quyển sách dày cộp toàn đề nâng cao dành cho học sinh giỏi làm, cô gắng gượng cả ngày hôm qua đến quên ăn quên ngủ cũng chỉ làm được một nửa.

Hai mắt sáng nay còn thâm quầng như gấu trúc vẫn phải đi đến trường học.

“Có bấy nhiêu đây bài tập cũng không làm xong. Hay là cậu đang yêu đương với ai rồi nên không chú tâm học bài được. Nếu đúng thì chia tay đi nhé, tôi không đồng ý cho học sinh của mình yêu sớm đâu.” Duy lật vài trang kiểm tra, cách trình bày của cô vẫn còn quá yếu. Dù có làm đúng kết quả nhưng trình bày dài dòng thế này gặp phải thầy cô giáo chấm gắt sẽ bị trừ điểm.

“Yêu đương cái đầu cậu, cậu nhìn hai cái quầng thâm mắt của tôi đi.” Cậu không những không an ủi cô lấy một lời mà còn nghi ngờ cô có người yêu.

“Ồ.”

Hân: “???” Cứ như vậy mà cho qua được sao, cô thật sự cạn lời với Duy.

“Ý cậu là sao hả? Sáng sớm đã gây sự rồi đấy.” Hân quyết không bỏ qua dễ dàng cho cậu, bèn vươn tay gấp quyển sách bài tập trong tay Duy. Mắt cô nhìn chằm chằm cậu, nhất khoát bắt cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình thẳng thắn mà trả lời.

Duy bị phản ứng gay gắt của cô làm giật mình, cậu nhìn thẳng vào mắt cô chưa đến vài giây đã vội vàng đảo mắt đi chỗ khác. Theo thói quen cậu đưa tay gãi gãi sau gáy, ấp úng không biết trả lời thế nào. Cậu lần đầu rơi vào thế bị động, liệu bây giờ cậu nói thẳng ra thì Hân có nghĩ cậu quá nóng vội không? Kể từ ngày ngồi cạnh Hân, cậu trở nên nói chuyện rất nhiều, chỉ cần nhìn thấy cô gái nhỏ ấy cậu chỉ muốn lại gần mà trêu chọc.

Từ một con rô-bốt không cảm xúc, trở thành một con người thực thụ. Mỗi sáng thức giấc Duy lại có lý do để đến trường để được nhìn thấy người mình muốn gặp. Có một vài lần cậu đã không tự chủ được hành vi của bản thân mình, rất muốn lại gần Hân. Chính cậu cũng chẳng rõ lý trí mình đang nghĩ như nào.

“Đùa thôi mà, thứ hai đầu tuần phải chọc cậu cười chứ. Như vậy cả tuần mới tươi như hoa được.” 

Cậu vò tóc mãi mới tìm ra được một lý do hợp lý, cậu cố che đậy để Hân không nhận ra sự khác thường trong cậu. Duy cần thời gian để ngẫm nghĩ lại tất cả, cậu nghi ngờ bản thân mình đã bước lầm lỡ vào một con ngõ cụt. Một người luôn biết tự chủ hành vi và việc làm của mình, nay làm gì cậu còn chẳng hiểu rốt cuộc tại sao.

“Gặp cậu là cả tuần chẳng vui nổi nữa rồi Duy ạ.” Cô thở dài một hơi, lấy bút và giấy nháp ra trước mặt bàn.

“Cậu chữa bài giúp tôi.” Cô đẩy giấy nháp và bút đến trước mặt Duy như mọi lần, cô cũng không nhắc đến chủ đề khó xử vừa nãy, nhân cơ hội trước khi vào lớp chữa một số bài tập khó. Chỉ cần dùi mài vào sách vở thì dù ngoài kia có mưa to gió lớn thế nào cũng chẳng mài mòn được kiến thức.

Họ lại chúi đầu vào sách bài tập, người thì ân cần giảng bài, người thì chăm chú nghe giảng. Xung quanh lớp học và ngoài sân trường chứa nhiều loại tạp âm, nhưng họ lại chẳng nghe lọt tai, như thể thế giới này chỉ có mình Hân và Duy tồn tại. Ở cuối lớp học, có hai người coi sách vở là tương lai rực rỡ phía trước. 

Nhịp sống có nhanh có chậm, sẽ có người thắc mắc rằng tại sao gần nghỉ Tết rồi còn có người chăm chỉ thế này. Thì câu trả lời cô muốn đáp lại người ấy rằng, thời gian là thứ giết chết con người, buông thả một phút chính là mở đường cho đối thủ bước tới thành công.

Hân cũng chẳng khác Duy là bao, kể từ ngày thân thiết với cậu, cô không còn là cô gái tự ti, nhút nhát nữa. Cô dần mở lòng hơn, chuyện gì buồn phiền đều tâm sự với Duy, có người để dãi bày đúng là tâm tình cũng càng trở nên tốt hơn.

Từng giây phút ngồi cạnh nhau giải từng bài toán khó, cô đều trân trọng từng phút giây ấy. Những lần trêu chọc nhau, người thì đăm chiêu người còn lại cười như được mùa. Khoảng thời gian ấy rất tươi đẹp khi họ ở bên cạnh nhau, nếu như đầu năm cô giáo không cho họ ngồi chung thêm một lần nữa, có lẽ đến bây giờ cũng chẳng có tiếp xúc gì.  

Hóa ra vô tình lại là định mệnh cho một cuộc gặp gỡ.

Hôm nay là ngày thứ bảy cuối cùng của năm cũ. Để chuẩn bị cho kỳ nghỉ dài chín ngày, tất cả học sinh của bốn khối phải dành thời gian ra để cùng dọn dẹp vệ sinh trường lớp cho sạch sẽ. Mọi người ai cũng háo hức từ đêm của ngày hôm trước, ngày hôm nay chẳng ai còn tâm trí để học nữa. Đến tiết thì thầy cô giáo cho họ ngồi tự học hoặc nói chuyện nhỏ.

“Đại ca à, sắp tới có dịp gì lớn lớn ấy nhỉ?”

“Ngoài Tết ra thì còn gì khác hả? À đúng rồi, mùng hai Tết là ngày Valentine3. Cậu muốn tôi tặng socola trong ngày đó chứ gì?” 

Duy suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Tặng thì cũng có thể đấy.”

(3): Ngày lễ tình nhân, được tổ chức vào 14 tháng 2 hằng năm. Ngày này được tất cả nước trên thế giới tôn vinh tình yêu.

“Đầu óc cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi à? Ý tôi là Tết rồi thì cũng phải có phong bao màu đỏ để may mắn chứ.” 

Hân ngửa tay rồi chĩa vào trước mặt Duy nháy mắt ra hiệu, đối phương thì cứ ngơ ngác mãi. Chẳng biết vì Duy không hiểu hay giả vờ không hiểu nữa.

“Cái ấy ấy ý, bình thường đầu óc cậu nhanh nhạy lắm mà.” Hai lông mày Hân muốn dính lấy nhau đến nơi, nhưng Duy cứ dửng dưng như không. Ý tứ của cô đã rõ ràng như vậy rồi mà cậu vẫn không hiểu, mấy bài toán đau não kia thì một hai phút đã tìm ra cách giải.

“Lì xì ấy.”

Cô không phát tín hiệu nữa, chờ cậu hiểu thì đã hết cái Tết Nguyên Đán, trực tiếp đi vào vấn đề chính. Những lúc như này cái đầu nhạy bén của cậu biến thành cỗ máy chạy bằng hơi nước ở chiến tranh thế giới thứ nhất, vô cùng chậm chạp.

“Trời ạ, thế mà không chịu nói sớm. Tôi cũng chuẩn bị lì xì dày cho cậu từ ở nhà rồi, mà cậu không nhắc tôi suýt thì quên khuấy mất.”

Duy lấy cặp sách lục lọi mãi, nụ cười trên miệng có chút không giống với nụ cười bình thường. Năm phút rồi vẫn lục lọi cặp, lưng cậu quay lại che hoàn toàn chiếc cặp. Dù Hân có cố gắng ngó đầu nhìn thì cũng vô ích. Tấm lưng cậu ấy rộng lớn sẵn, cộng thêm chiếc áo khoác dày trên người cậu đã che khuất hết tầm nhìn của Hân.

“Nhắm mắt lại đi, lì xì này dày quá sợ cậu hoảng ngất tại lớp.”

“Có lì xì thôi mà cũng phô trương thế à? Cảm ơn đại ca trước nhé.” Hân ngoan ngoãn nhắm tịt mắt lại, chìa hai tay ra phía trước để đón nhận tấm lòng to lớn của Duy trong chiếc bao lì xì dày mà Duy nói. Nhà cậu ấy giàu có khác, cái gì cũng xông xênh với bạn bè được, cô hí hửng vui như mở hội trong lòng.

Sau khi nhắm mắt lại, cô cảm nhận được một vật khá nặng đặt lên tay mình. Hân từ từ mở mắt, vì nhắm mắt vài phút nên khi mở ra xung quanh đều mờ ảo. Khi đã nhìn rõ trở lại, cô trừng mắt nhìn vật còn nằm nguyên trên tay mình giữa không trung. Người bên cạnh cô đang nhịn cười đến run bần bật.

“Cái này là cái gì đây?” Giọng cô lạnh hẳn đi vài phần so với lúc trước.

Duy chỉ tay vào dòng chữ cái to đùng in đậm bên dưới rồi đọc to: “Tổng hợp các bài Toán nâng cao dành cho học sinh giỏi… Đấy, lì xì Tết này có phải là vô giá rồi đúng không? Cậu đi ra ngoài kia xem có ai tặng quà vừa lớn, vừa có tâm như tôi không.” Duy cười ôm bụng quằn quại trên bàn, vừa cười vừa đến nỗi chảy cả nước mắt.

“Sao hả, vẫn thấy ít quá thì để tôi lì xì thêm nhé.” 

Duy cầm chiếc cặp bỏ vào trong lòng, tiếp tục lục lọi thêm. Đang định rút ra thêm một quyển sách từ trong cặp thì cánh tay bị Hân giữ chặt. Mặt cô nhăn nhó, vui còn chưa được bao lâu đã tự bản thân mình tìm thêm gánh nặng cho chính mình. Quyển sách này còn dày gấp mấy lần những quyển lần trước Duy đưa, đúng là lì xì dày thật đấy.

Bìa quyển sách đúng là màu đỏ, nhưng đỏ này chói quá. Cô hối hận vì đã đòi lì xì từ Duy, quên mất rằng bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng cậu. Duy là sói đội lớp cừu chính hiệu.

“Có cần phải dày như thế này không, ý tôi là… bao lì xì màu đỏ cơ.”

“Ừm, màu đỏ đây.” Cậu lại thản nhiên đáp lại rồi chỉ tay vào cuốn sách, quyển sách rất to và dày. Chẳng lẽ cô không nhận ra sách này có màu đỏ rất nổi bật ư?

“Cậu muốn trêu tức tôi đúng không, nói đã rõ ràng rồi còn không hiểu?” Hân đẩy trả lại cuốn sách, tức tối mà rời khỏi chỗ ngồi. Bước đi rồi cô vẫn không quên làu bàu chửi thầm Duy, cái tên đáng ghét ấy thấy cô hiền nên muốn trêu chọc sao thì trêu chọc sao?

“Này đồ mít ướt, quay lại lấy lì xì này.” Duy vẫn chưa chịu buông tha mà còn gọi với theo bóng lưng cô rồi bắt kịp lấy cô sau đó nhét lại quyển sách vào trong lòng, cậu đưa tay xoa đầu khiến mái tóc cô rối tung lên: “Hôm sau bù thêm một cái lì xì khác được không, hử?” Nói xong lại vờ như không có chuyện gì mà chạy biến mất, mặc kệ Hân đuổi theo đòi trả lại quyển sách cho bằng được.

“Lại bù thêm cho một quyển sách nữa chứ gì, tôi không thèm đâu nhé.” Số phận của Tết năm nay đối với Hân mà nói không còn gì thú vị nữa.

“Tôi nói dối, tôi là cháu cậu.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px