Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

“Mai lịch tôi kèm Toán cho cậu vẫn học như bình thường không có gì thay đổi cả, hẹn ở chỗ cũ đừng có mà đến muộn.”

Khi Hân vừa học xong cũng gần mười hai giờ đêm, cô đang chuẩn bị sắp xếp sách vở thì thông báo Messenger hiện lên màn hình. Hân mở khóa màn hình, nhấp vào tin nhắn hiện trên đầu cuộc trò chuyện: “Hả, tưởng cậu bảo mai bận cơ mà?”

Chưa đầy một phút tin nhắn từ người bên kia hiện ra.

“Bận để cậu đi giảng bài cho người khác mất à? Bảo cậu ta chiều mai đến trường, tôi sẽ là người chịu trách nhiệm giảng bài cho cậu ta.” 

“Nhưng tôi lỡ hẹn với người ta mất rồi, bây giờ bể kèo tôi lại thành quân tử không giữ chữ tín à? Cậu bận thì cứ làm việc của cậu đi, tôi tự học được mà.” Vì trước đó Duy nói có việc bận nên chủ nhật không thể cùng học kèm được, nên cô mới hẹn với Thịnh, hứa sẽ bổ túc môn Văn cho cậu ta.

Cô không thể sống thất hứa.

Cậu ấy mới bảo chủ nhật có việc bận nên không dạy kèm cho cô được nên cô hẹn với Thịnh sẽ bổ túc lại môn Văn cho cậu ta rồi, cô không thể sống thất hứa.

“Một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy, đừng có mà cãi lời tôi. Cậu tự giải quyết người kia đi, nếu ngày mai không đến thì không dạy kèm cho cậu nữa.”

“Ờm…” Tuy không bằng lòng lắm nhưng cô vẫn miễn cưỡng chấp nhận, không thể vì một lần được điểm cao mà bỏ bê môn Toán được, cô vẫn cần Duy kèm cặp.

Hân thoát ra khỏi đoạn hội thoại với Duy, cô lướt tìm cái tên Hải Thịnh. Khi ứng dụng hiện ra kết quả, cô ấn ngay vào đoạn hội thoại nhưng chưa nhắn tin vội. Trong đầu đang suy nghĩ lý do từ chối Thịnh. Cuộc trò chuyện trắng tinh, chưa từng có bất kỳ tin nhắn nào với nhau.

Cuối cùng chẳng nghĩ ra được lý do nào,cô chỉ đành nói ra sự thật: “Chiều mai chúng ta học được không? Ngày mai tao có việc bận rồi ý, thông cảm giúp nha.”

“Không sao không sao, chiều mai học cũng được mà.” 

Cũng may Thịnh là người thoải mái nên chẳng để bụng, liền hẹn cô vào chiều hôm sau.

Tính cách của Duy cứ sáng nắng chiều mưa, khổ hơn là những gì cậu ra lệnh đều có sức ảnh hưởng nên Hân phải cam chịu. Buổi sáng còn nói có việc bận không thể đến, đến đêm lại nhắn tin bắt cô đi học cho bằng được. Ngày trước còn không biết ai đã nói cậu không phải là đối tượng thích hợp để dạy kèm cho cô?

Tiếng chuông điện thoại lúc 9 giờ kém 15 phút sáng reo liên hồi, đánh thức Hân khỏi giấc ngủ dài. Mắt nhắm mắt mở lần tìm điện thoại dưới gối rồi nhận cuộc gọi, cô nhận cuộc gọi theo quán tính, không biết người gọi là ai.

“Cậu đến chưa, tôi bị ngã rồi…”

Giọng nói lạnh lùng lại xen lẫn phần đáng thương, như đang nghẹn lại trong cổ họng không thể thốt ra được thành lời lẽ hoàn chỉnh.

“Cái gì cơ?” Hân còn đang ngái ngủ, nghe xong câu nói ngập ngừng ấy liền hất chăn  vùng dậy khỏi giường. Vừa nãy cô còn đang vương vấn chiếc chăn ấm áp, nhưng bây giờ còn quên cả đi dép. Cứ thế bước chân trần xuống nền nhà lạnh, rồi đi vào trong nhà vệ sinh.

“Sao lại bị ngã, cậu có bị làm sao không?” Cô vô cùng lo lắng, vệ sinh cá nhân cũng làm qua loa cho xong. Chỉ ước lúc này có phép thuật đưa cô đến chỗ cậu thật nhanh.

“Tôi ngã ở…” 

Duy ngập ngừng định nói nhưng lại thôi, Hân càng nghe càng hoảng hốt, cô luống cuống tay chân chẳng biết nên xử lý thế nào. Điện thoại được đặt trên bệ rửa mặt, hai tay một tay đánh răng, tay còn lại thì rửa mặt. Chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng cho xong chuyện để đến chỗ Duy.  

“Cậu đến thư viện trường đi, tôi đang đợi cậu ở đấy rồi. Nhớ đi đường cẩn thận đấy.” Duy dặn dò cô đôi câu rồi cúp máy.

Hân vệ sinh cá nhân xong vội vàng lao đến thẳng trường, may mắn sao trường cấp hai chỉ cách nhà hơn một ki - lô - mét. Chỉ mất khoảng 10 phút đi xe điện, trước khi đi cô còn không quên mang theo băng cá nhân và bông băng, thuốc sát trùng. Chắc Duy cần những thứ này để khử trùng miệng vết thương, tránh sau này bị nhiễm trùng.

Chuông báo thức cô đặt từ 6 giờ sáng, ai ngờ trời hôm nay lạnh nên cô chỉ định ngủ thêm năm phút nữa. Đâu ai ngờ 5 phút lại thành 165 phút, con số năm ấy là lời nguyền của biết bao nhiêu người, mở mắt ra lúc nào cũng bị muộn giờ.

“Đâu đâu, cậu ngã ở đâu? Chân tay có bị làm sao không hả?” Hân ngó nghiêng mãi, nhưng trông quần áo cậu vẫn sạch sẽ, không giống người vừa bị ngã cho lắm.

“Ngã trong tim cậu, đau ở trong tim tôi.”

“Cậu bị điên à, chuyện này sao lại lôi ra đùa được?”

Hân hoàn toàn đứng hình, cô thật sự bó tay với người này. Hình tượng lạnh lùng ngày nào đã đi đâu mất tăm, mất tiêu rồi. Từ lúc nhận được cuộc gọi từ cậu, không biết trái tim cô đã đập nhanh đến nhường nào. Sợ Duy sẽ xảy ra chuyện gì, một thân một mình cậu ở đó liệu có người nào giúp đỡ cậu không?

Vậy mà khi đến đây rồi, câu trả lời cô nhận được là vẻ bình thản của Duy.

“Hẹn cậu mấy giờ có mặt?”

“Bảy giờ ba mươi phút.”

“Vậy bây giờ là mấy giờ?” Duy chỉ vào chiếc đồng hồ treo tường gần ngay chỗ ngồi của họ.

“Chín giờ hai mươi ba phút.” Hân như một cỗ máy nhìn vào đồng hồ rồi lại trả lời câu hỏi của Duy. Cậu đặt ra câu hỏi nào cô đều trả lời hết, quên cả sự tức giận vừa rồi.

“Nếu tôi không nói vậy liệu cậu có đến không? Có mới nới cũ rồi sao?” Duy lúc này mới ngẩng đầu lên, mặt mũi cậu vẫn bình thường cũng chẳng giống với người khóc. Hóa ra giọng nói nghèn nghẹn lúc nãy là do trời lạnh nên bị cảm cúm.

Cô còn nghĩ là cậu khóc.

Duy cho rằng hôm nay cô bùng kèo với cậu vì đi học cùng với bạn nam cùng lớp.

“Không phải, là do tôi ngủ quên ấy chứ. Tôi đã hẹn người ta chiều nay mới học mà.”

Hân như con gà mắc thóc bị Duy nói cho một tràng như phụ huynh răn dạy con cái. Càng nhìn cô lại càng thấy cậu giống những ông bố, bà mẹ nghiêm khắc.

Cậu rút từ trong cặp sách ra một quyển sách dày cộm, chưa cần biết bên trong như nào nhưng vẻ ngoài trông rất nặng. 

“Còn chiều nay nữa à, rảnh rỗi thì cầm quyển sách này về nhà làm đi. Chiều nay tôi đến dạy học cho cậu ta.” 

Trong giọng nói còn mang sự tức giận nhẹ, chẳng lẽ cậu ấy đi đường bị cơn gió nào đánh trúng nên đầu óc mới có chút vấn đề không? Hân nghĩ thầm. Coi như ngày chủ nhật lạnh giá đều đi tong, cô không thể làm trái lời Duy. Nếu không cậu lại giận dỗi vô cớ, không thèm dạy kèm cho cô nữa. 

Duy nhất quyết bắt Hân ở nhà giải cho xong đống bài tập cậu giao, không cho Hân được nghỉ ngơi bất kỳ phút nào. Đồng nghĩa với việc chiều không thể đi học cùng với Thịnh, người thay cô làm việc ấy là Duy. Môn Văn không phải môn tủ của Duy, nhưng cậu ấy vẫn thừa sức để dạy người khác những kiến thức cơ bản. Có khi cậu ấy còn dạy tốt hơn cả cô ấy ấy chứ, bởi vậy cô mới yên tâm giao cho Duy.

Hân nhắn tin cho cậu bạn cùng lớp nói rõ người dạy thay cô chính là Duy. Thịnh bảo như thế thì cũng tốt, mấy môn còn hổng kiến thức đều hỏi được Duy. Nhiều lần cậu ta cũng muốn nhờ Duy dạy học, nhưng thấy cậu không có thời gian nên không dám mở lời.

Vậy cũng tốt, cậu ta hiểu cho cô như thế cô cũng nhẹ cả lòng. Vì bản thân mình là người thất hứa.

“Duy ơi, tao ngồi chỗ này.”

Hải Thịnh là người đến trước, cậu ta ngồi ở một góc không quá khuất trong thư viện, vừa thấy Duy khoác cặp bước vào liền gọi lại. Duy đánh mắt theo giọng nói rồi tiến thẳng về chỗ ngồi của Thịnh.

“Lần sau cần gì thì nhờ tao ấy, Hân nó bận lắm.”

“Ối trời, vậy thì tốt quá đi còn gì nữa, tao thấy mày bận trăm công nghìn việc nên nhờ nó. Nếu mày có lòng thì tao cũng có dạ, haha.”

Môn nào Duy cũng giỏi nên có thể hỏi bất cứ khi nào, học Văn chán thì học qua Anh, Toán để thi. Ba môn này vừa là môn chính, vừa là tổ hợp để thi vào cấp ba. Mọi người thấy chỉ có ba môn nên hầu hết ai cũng đăng ký để dự thi, thử đánh cược với bản thân mình một lần xem sao.

“Buồn cười lắm à, mở sách vở ra đi.”

“Ờ ờ.” Nụ cười còn đang vương trên môi Thịnh bỗng nhiên bị một giọng nói lạnh như băng chặn ngang, nụ cười ấy trở nên sượng trân. Thịnh lật đật mở từng trang sách ra, trong lòng còn rối tung như tơ vò. Lúc nãy Duy hình như vừa cáu gắt với cậu ta thì phải hay do cậu ta nghe nhầm?

Duy rất kiên nhẫn giảng bài cho cậu bạn cùng lớp, rõ ràng đang nói nhưng mắt cậu không chú tâm đến bài giảng, mà ‘dùng mắt’ để suy nghĩ gì đó. Lâu lâu lại nhìn Thịnh một cách cau có, như thể đang nhìn kẻ thù trước mặt. Thịnh là người hoạt bát chưa bao giờ gây thù chuốc oán với ai, bây giờ cậu ta cảm tưởng bất cứ lúc nào Duy sẽ mang cậu ta ra pháp trường hành quyết.

“Này… mày có tình ý gì với tao à, sao cứ nhìn tao với ánh mắt đó mãi thế?” Thịnh không nhịn được, ngượng ngùng dò hỏi.

“Cuối học kì II này tao với mày chơi một trò chơi không?” Duy không trả lời câu hỏi của Thịnh, đột nhiên muốn chơi một vụ cá cược với cậu ta.

“Trò chơi à, được luôn tao thích mấy kiểu chơi bời thế này lắm.” Thịnh gạt bỏ suy nghĩ linh tinh trong đầu mình ngay tức khắc, chắc do đầu óc cậu nông cạn nên mới nghĩ xấu cho Duy. 

Cậu ta tự tin khi nghe Duy nhắc đến trò chơi, vì biết rằng trước giờ Duy chỉ cắm đầu học hành thì làm gì có kinh nghiệm chơi trò chơi nhiều bằng cậu ta. Phần thắng này cậu ta nắm chắc 99,99% trong tay.

“Cá cược xem ai được 9 điểm môn Văn, mày còn thời gian 6 tuần nữa để chuẩn bị, thời gian ấy tao vẫn bổ túc lại kiến thức cho mày để trò chơi này diễn ra một cách công bằng nhất. Ai thắng sẽ được đặt ra một yêu cầu cho đối phương.”

“Tao xin nhận thua.” Thịnh giơ hai tay đầu hàng.

Cứ nghĩ là trò chơi giải trí gì, hóa ra trong đầu óc học sinh giỏi, trò chơi chính là kiểu mà Duy nói. Chưa cần thi cậu ta đã thua ngay từ đầu rồi, suốt bốn năm qua Duy luôn giữ vững 9 điểm môn Văn. Vậy thử so với một người mất gốc như Thịnh, liệu ai sẽ là người giành chiến thắng?

Người không chơi mới là người thắng, đang yên đang lành Duy lại bày ra trò chơi ‘giải trí’ theo cách học sinh giỏi. Thịnh thua Duy trong tất cả các môn học, điểm cao nhất cũng chỉ có 7, sau sáu tuần cũng không có kỳ tích nào xảy ra với cậu ta.

“Yêu cầu là gì? Mày nói luôn đi.”

Cả hai dừng bút, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc, người ngoài cảm thấy trong góc bàn nơi Thịnh và Duy ngồi còn lạnh lẽo hơn cả ngoài trời. Chính Thịnh cũng nhận thấy sự khác thường của Duy kể từ lúc đến đây.

“À, có phải là do tao làm phiền cái Hân học Toán nên mày mới nổi giận đúng không? Là lỗi của tao, sau này không dám làm phiền học trò của mày nữa đâu.”

Nhiệt độ đã tăng lên, không còn lạnh lẽo như vài giây trước nữa. Hóa ra do cậu ta chậm tiêu, bây giờ mới nhận ra vấn đề chính. Học sinh của Duy đang chạy nước rút môn Toán để còn thi cấp ba còn bị cậu ta cản đường, tức giận cũng đúng thôi.

“Cứ vậy đi, học bài tiếp không muộn mất.” Giọng Duy cũng nhẹ hơn hẳn.

Tiếp tục giảng bài cho Thịnh đến khi bảo vệ đến nhắc nhở sắp đến giờ đóng cửa thư viện, lúc bấy giờ họ mới bắt đầu ra về. Cái cảm giác lúc chiều đến giờ nghĩ lại Thịnh thấy lạnh đến run người, khoảnh khắc ấy quá kinh khủng. Cậu ta như ngồi trên quả bom nổ chậm, nếu không cắt đúng dây thì ‘bùm’ một cái, quả bom nổ tan xác.

Nhưng phải công nhận một điều rằng Duy dạy rất dễ hiểu, chỉ học một buổi chiều mà đã ôn lại được quá nửa kiến thức của năm cấp hai. Chẳng trách trên lớp Hân hết lời khen ngợi Duy đến thế, chỉ có một điều nhận xét sai chính là sự dịu dàng của Duy. Nhận xét ấy suýt chút nữa khiến cậu ta rơi nước mắt, sợ đến kinh hồn bạt vía.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px