Chương 20: Quá nhiều lời hứa
Ngày công bố kết quả thi đã tới, Hân đã hồi hộp từ tối hôm trước. Cô chỉ mong trời mau sáng thật nhanh để được đến trường. Nhưng đặt chân đến trường rồi cô lại mong cho thời gian trôi chậm lại chút nữa, cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.
“Lỡ như tôi thi không tốt không có giải thì sao?” Cô quay sang nói với người bên cạnh với giọng lo lắng.
Duy lười biếng mở miệng: “Thi không tốt về đại ca nuôi em.”
Không biết đây là lời nói thật hay nói đùa, nhưng cô thấy được sự chân thành hiện lên trong đôi mắt Duy. Đột nhiên những sợ hãi xuất hiện trong lòng đều tan biến, tất cả đều nhờ cậu.
“Liệu có nuôi nổi không? Tôi ăn rất nhiều, không những thế tháng nào cũng phải mua tiểu thuyết ngôn tình cho tôi nữa.”
“Cậu nghĩ ở với tôi dễ chết đói lắm à, học với nhau bao nhiêu lâu mà không tin tưởng nhau. Có coi tôi là đại ca của cậu không đấy, phải làm gì mới xứng danh đại ca của cậu?”
Duy hất cằm với vẻ tự tin, gia thế của gia đình cậu đã đủ ăn ba đời. Bố là CEO của một công ty thiết kế thời trang. Mẹ là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, có khá nhiều trang phục được quảng bá rộng rãi tận nước ngoài. Không những thế, gần đây cậu được một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài mời cậu sang đó khi học xong cấp ba.
Hân chưa kịp trả lời thì tiếng trống trường thúc giục học sinh mau chóng ra sân trường tập trung. Duy cao 1m82 nên ngồi hàng cuối cùng với vài bạn nam khác, còn Hân thì ngồi gần đầu hàng. Khoảng cách hai người quá xa nên không thể nói thêm với nhau câu nào nữa.
Mở đầu, cả trường đứng trang nghiêm làm lễ chào cờ và hát quốc ca. Tiếp đến là tiết mục công bố kết quả thi học sinh giỏi Văn, Sử, Địa cấp tỉnh. Môn Văn là môn cuối cùng chưa được công bố, càng tăng thêm sự tò mò của nhiều người.
Những ai có giải sẽ được cô hiệu trưởng hô vang tên dưới cờ, đó là niềm vinh dự của biết bao học sinh. Khoảnh khắc ấy vừa hồi hộp, vừa tự hào nên ai cũng mong muốn một lần được gọi tên trước toàn trường để khen ngợi.
“Lê Ngọc Gia Hân, giải nhất môn Văn toàn tỉnh.”
Trái tim Hân lúc ấy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tràng pháo tay lớn vang dội từ tất cả học sinh toàn trường. Khi Hân vừa đứng dậy lên bục nhận giải mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, vốn dĩ cô có tính nhút nhát nên đứng trước bao nhiêu người khiến mặt cô đỏ ửng.
“Kìa, mau đi lên nhận giải đi không tao lên hộ đấy nhá.”
Linh thấy cô còn chần chừ chưa dám bước lên, liền vội kéo tay cô rồi đẩy cô lên phía trước. Cảm giác tự hào và vui sướng không từ nào diễn tả được, cái lạnh buốt của tiết trời mùa đông như thể chẳng hề tồn tại. Dưới ánh nhìn ao ước của bao nhiêu người, Hân nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chói chang của ngày hạ.
Khi tất cả ánh nhìn đổ dồn lên nơi trang trọng nhất thì ở dưới sân trường lại có một người lẳng lặng nở nụ cười. Toàn thân cậu cứng đờ, Duy đã bị thu hút bởi nụ cười hồn nhiên ấy.
Lần đầu tiên Hân được giải nhất, cảm giác ấy khác hẳn với những năm trước. Sau khi chụp ảnh cùng cô hiệu trưởng và cô giáo dạy đội tuyển, Hân cầm tấm bảng khen thưởng trở về chỗ ngồi của mình.
Giấy khen được đóng khung cẩn thận, bốn thanh xung quanh còn vẽ hoa văn không quá lòe loẹt mà tăng thêm phần sang trọng, màu vàng ánh kim bắt mắt.
Hân chợt nhớ tới Duy, cô giơ cao tấm bằng khen vẫy vẫy về phía cậu rồi nở nụ cười thật tươi, hai người, hai cặp mắt nhìn nhau. Lúc lâu sau Duy gật đầu rồi cười đáp lại với cô. Họ chính là đôi bạn cùng tiến, Duy có giải nhất môn Toán thì Hân cũng có giải nhất môn Văn.
Lúc vào lớp Hân ghé sát lại hỏi: “Em có giải rồi nhưng đại ca vẫn nuôi em, đúng không?”
“Vẫn nuôi.” Cậu giữ nguyên tư thế cầm sách đọc, nhưng nội dung ở trong đó cậu chẳng hề để tâm đến. Khoảng cách này quá gần, Duy chỉ cần quay đầu sang bên trái một chút thì môi sẽ chạm môi.
“Hì hì.”
“Vậy… vậy chiều nay được nghỉ tôi mời cậu đi ăn như đã hứa.”
Duy rất biết giữ lời hứa, những gì mà cậu hứa hẹn với cô, chắc chắn cậu sẽ thực hiện cho bằng được. Thế thì sau này nếu có thất nghiệp thì cô cứ việc bám theo cậu, mọi việc Duy sẽ lo lắng chu toàn.
“Tuân lệnh.”
“Này Hân ơi, cuối tuần này ôn cấp tốc môn Văn cho tao với. Tao thở gần hết bình oxy rồi mà vẫn thoi thóp.”
Hải Thịnh là một bạn nam có mối xã giao rất tốt ở trong lớp, những tin sốt dẻo gì cậu ta đều biết. Chuyện học nhóm của Hân và Duy trong lớp ai cũng biết, nhưng vừa hay cuối tuần này hai người họ không học nên cậu ta liền đến nhờ vả cô giúp đỡ.
“Ok thôi, vậy hẹn nhau ở thư viện nhé.”
Hôm trước Duy đã nói tuần này cậu ấy có việc bận, cậu sẽ bù lịch vào các ngày nghỉ khác. Bởi cậu đã yên tâm về cô hơn, bán kỳ II vừa rồi cô được 9 điểm, đề hôm ấy khó nhưng cô nằm trong số ít người đạt điểm giỏi.
Nhờ môn Toán cô đã vươn lên xếp hạng thứ 10 cả khối, Duy vẫn giữ vững vị trí thứ nhất. Hân chưa từng nghĩ rằng bản thân có thể đứng ở thứ hạng này, những lần trước đều bị môn Toán kéo xuống. Nếu giữ vững kết quả này thì thi vào trường Trung học Phổ Thông B không còn áp lực nữa. Ngôi trường ấy có vị trí đặc biệt trong lòng cô, vì tại đó bố mẹ cô đã gặp được nhau.
Dạo này Duy có vẻ rất bận rộn việc gì đó, vì thế những buổi học kèm của hai người họ cũng chỉ còn một, hai buổi một tuần.
Mối quan hệ giữa cô và Duy ngày càng trở nên thân thiết hơn. Trước kia Hân cho rằng một tảng băng lạnh giá sẽ không bao giờ tan chảy, nhưng bây giờ lại ấm áp tựa ánh mặt trời. Là con trai nhưng Duy rất tinh tế, từng chi tiết nhỏ nhất đến chính cô cũng không nhận ra mà cậu ấy lại hiểu rõ như nắm trong lòng bàn tay.
Cô cũng không lo lắng vì phải nói lời tạm biệt với cậu, bởi vì cả hai sẽ cùng học chung một trường. Trường B là ngôi trường có nền giáo dục và cơ sở tốt, xếp thứ hai toàn tỉnh chỉ sau trường Lương. Ngôi trường ấy đã có biết bao thế hệ học sinh giỏi và ẵm rất nhiều giải thưởng lớn trong các cuộc thi.
Mấy tháng trời được Duy kèm cặp đến nơi đến chốn, môn Toán không còn là môn học khiến cô sợ hãi nữa. Lúc nghe cô giáo đọc điểm, Hân dường như không tin vào tai mình, một con số cô chẳng bao giờ mơ tới. Duy như vị cứu tinh xuống dưới hạ giới cứu giúp một thần dân như Hân, chỉ một bước chân nữa cô đã phải đồng quy vô tận cùng môn học này.
“Đại ca yêu dấu ơi, có cách nào Toán được điểm 10 không?”
Vừa thấy Duy từ sân bóng rổ đi vào lớp Hân liền gọi cậu lại, năm chữ ‘Đại ca yêu dấu ơi, như tẩm đường vào khiến Hân cũng nổi cả da gà. Duy thuộc kiểu rất ưa nịnh, nữ tính một chút, chắc chắn cậu sẽ mềm lòng và chỉ cách đạt điểm tuyệt đối.
“Rất nhiều.”
Đôi mắt đào hoa lấp lánh tựa như đang chứa đựng hàng ngàn vì sao trong đó: “Ôi vậy thì chỉ cho em đi, có được không?”
“Bí quyết thì có nhiều thật đấy nhưng điều kiện rất khó, tôi nghĩ ít người thực hiện được lắm.”
“Tưởng gì khó chứ, mấy cái điều kiện gì đó đáp ứng dễ lắm. Tôi biết cậu rất rộng lượng với tôi mà.”
Cô hất cằm đắc ý, cứ nghĩ phải làm việc gì đó cao siêu lắm, ai ngờ chỉ cần đáp ứng một điều kiện là được. Nhớ lần trước Duy dạy kèm cho cô cũng ra cái điều kiện dễ như ăn kẹo, lần này cùng lắm là làm chân sai vặt cho cậu ấy đến cuối năm.
Đừng nói là cuối năm, dù đến cuối đời cô cũng cam tâm tình nguyện.
“Điều kiện thứ nhất, người ấy phải là người yêu tôi. Điều kiện thứ hai… năm 25 tuổi phải lấy tôi làm chồng.”
Duy càng ngày càng vô liêm sỉ, cậu ấy còn chẳng biết ngại ngùng khi nói ra những lời lẽ mập mờ như vậy. Người nói không ngại, thì người ngại sẽ là người nghe, tuy cậu nói không to, nhưng một vài người ngồi gần đều nghe thấy hết. Cả đám vỗ tay nhao nhao cười lớn.
“Tao, tao cũng muốn làm vợ của mày.” Ai cũng chen nhau nhận Duy làm chồng, cơ hội tốt thế này nên cả nam cả nữ đều muốn trở thành cô vợ nhỏ của học sinh giỏi.
“Nào nào, vợ tao chỉ có một thôi.” Duy đặt ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu trật tự, cậu đưa mắt nhìn Hân như muốn ám chỉ. Vợ của Duy thì chỉ có một, và người ấy ắt hẳn là Hân.
“Ồ ồ.” Chẳng hiểu họ nghĩ gì mà lại thi nhau vỗ tay, từ vài người gần đó rồi theo phong trào, cả lớp đều hô to: “Trai đẹp lạnh lùng lớp mình cũng biết nói lời yêu rồi, tiếc vậy vẫn có người còn chưa hiểu gì kìa.”
“Chúng mày tin được lời thằng Duy nó nói ấy hả? Chẳng qua keo kiệt nên lấy đại cái cớ để không cho ai vượt mặt được cậu ta thôi.”
Cô cũng hiểu hàm ý trong những tràng vỗ tay nồng nhiệt của các bạn, vừa phất tay vừa lắc đầu. Cô còn lạ gì tính của Duy đâu, cái tính cợt nhả của cậu đã ăn vào trong máu rồi, chỉ cần nhìn nụ cười đang hiện trên môi cậu ấy là đã rõ rồi. Hiện tại không có ai hiểu tính Duy bằng cô, riêng về phương diện này cô rất tự tin.
Một bạn nữ lên tiếng, mọi người ai cũng đang ngồi ăn dưa nên rất hào hứng: “Vậy thì để chính miệng thằng Duy xác nhận đi.” Nói xong mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Duy, nhưng mắt cậu từ nãy đến giờ chỉ dành cho Hân.
Khóe môi Duy nhếch lên: “Nói bây giờ thì vợ tôi sẽ sợ chạy mất dép đấy.”
Duy không những không giải thích mà còn nói thêm lời lẽ mập mờ để tăng sự tò mò, Duy cợt nhả nhếch khóe môi như một bad boy chính hiệu. Cô lục lại trí nhớ xem trước kia có gây thù hằn gì với Duy hay không, mà cậu lại tìm cách trả thù này? Duy ung dung đi về chỗ ngồi như không có chuyện gì xảy ra, dáng vẻ cà lơ phất phơ như thể đó là sự thật.
“Này, cậu giải thích đi, mọi người cứ nhìn tôi kìa. Cậu nói như vậy rồi sau này mang tiếng tôi đấy, làm sao tôi tìm người yêu được hả?” Hân nhéo tay cậu một cái đau điếng, cô phải làm cho cậu ấy tỉnh.
“Có sao đâu, cậu đâu phải người yêu hay vợ tôi đâu chứ… À, hay là cậu muốn làm vợ tôi hả? Thôi, đợi học xong cấp ba đi, cậu nóng vội quá rồi.”
“Tôi yêu ai cũng được, trừ cậu ra.”