Chương 19: Đồ mít ướt
“Hôm nay ngại quá cậu đừng có để bụng nhé.”
Hân nhắn tin cho cậu rồi nhìn ra phía cửa sổ, trước mắt là chiếc áo gió đang phơi ngoài dây đã được giặt sạch sẽ. Cái áo màu đen bay theo gió đêm như đang khao khát tự do được làm những điều mong muốn.
“Bất đắc dĩ thôi mà, nếu lúc ấy tôi mà không đưa áo cho cậu lau nước mắt người ngoài nhìn vào còn tưởng tôi bắt nạt cậu.”
“Tôi rất sợ mang tiếng!”
Tiếng tin nhắn vang lên hai hồi rồi nằm yên lặng trên mặt bàn, Hân cầm lên miệng bất giác cười tủm tỉm. Trần đời chưa có ai miệng cứng như Duy, chẳng biết mất bao nhiêu năm mà cái miệng cậu ấy đã rèn thành sắt không nói được lời lẽ khiến người khác cảm động.
“Vậy thì từ nay mang tiếng dài dài đi nhé.” Hân nhanh chóng đáp trả lại, rồi sẽ có một ngày cô trị được cái tính này của cậu. Sau này có yêu cô gái nào còn biết ăn nói tử tế với người ta, không thì được một hai ngày bị người ta ăn vả rồi chia tay.
“Vất vả quá, thế thì nhờ cả vào cậu đấy.”
Nhờ gió bấc của mùa đông mà qua một đêm chiếc áo gió của Duy đã khô cong, cô gấp gọn gàng bỏ vào trong một cái túi rồi xách đến trường trả Duy. Đây là món đồ thứ hai mà cậu ấy cho cô mượn những lúc cô cần, nhớ ngày đầu năm đi lao động công ích trời nắng gay gắt cậu ấy cũng cho cô mượn mũ.
Mỗi lần đều là một cái cớ khác nhau, không phô trương cũng không thẳng thắn. Nó đều thể hiện qua từng hành động ấm áp của cậu.
“Hiếm lắm mới có tiết thể dục mà cậu không ra chơi bóng với đám con trai à?”
“Không hứng thú lắm.” Duy ngồi một mình trên chiếc ghế đá, Hân vừa nói chuyện mấy câu với bạn, khi quét mắt quanh khu vực sân tập cô thấy Duy ngồi gần đó, trên tay là quyển từ vựng dày cộm.
Cô liền chạy lại ngồi xuống bên cạnh, mùa đông ghế đá lạnh buốt có thể cảm nhận nó chạm vào từng tấc da thịt.
“Nếu không hứng thú thì phải khiến cho bản thân mình hứng thú với nó chứ, giống tôi đây nè. Ngày trước tôi với Toán như kẻ thù, lâu ngày lại đặc biệt có cảm tình với nó.” Có cảm tình với môn Toán hay với người dạy kèm môn Toán thì cô không rõ nhưng cứ vơ đại làm ví dụ.
“Chẳng có chút thuyết phục nào.”Cậu dùng ngón tay trỏ đẩy trán Hân rồi mỉm cười.
“Haiz, để chị đại ra tay giúp đỡ cậu em trai bướng bỉnh này thôi.”
Hân đột nhiên đứng dậy kéo phốc cậu lên, tuy sức của cô chẳng là gì so với cậu ấy nhưng cô kéo quá đột ngột khiến Duy chẳng kịp phản ứng, Duy đứng dậy theo lực kéo.
Một nam, một nữ lôi lôi kéo kéo nhau giữa sân bóng rổ.
“Duy hả, mau ra chơi với bọn tao đi.” Chưa bao giờ thấy Duy đặt chân xuống sân bóng nên một số bạn nam vừa thấy cậu, họ liền chạy lại khoác vai bá cổ rủ rê cậu xuống chơi cùng.
Duy ở thế bị động, cứ vậy bị đám con trai kéo ra chơi bóng. Hân đứng một bên gật đầu hài lòng cười thầm.
Từ ngày biết chuyện của Duy, cô mới nhận ra một điều chẳng có ai được ông trời ưu ái tất cả. Nếu được cái này thì sẽ mất đi một thứ gì đó, cũng giống như Duy hiện tại. Cuộc sống cậu ấm no, học hành thuận lợi, nhưng cậu muốn nhận được một lời khen ngợi từ bố mẹ.
Cậu ấy là một đứa trẻ không có tuổi thơ…
Đêm hôm qua Duy đã gửi đến một dòng tin nhắn: “May có cậu xuất hiện, bây giờ tôi mới cảm thấy cuộc sống này có màu sắc.”
Hân nhìn chằm chằm dòng tin nhắn, rất lâu sau mới trả lời: “Chỉ có cậu mới là người tô thêm màu sắc cho cuộc sống cậu. Cố lên nhé, tôi luôn ủng hộ cậu.”
Cô biết Duy rất hoàn hảo, bởi thế chẳng biết làm gì cho cậu ngoài những lời an ủi. Cậu rất khác so với các bạn nam trong lớp, mọi người chơi thể thao ngoài sân, cậu ngồi một mình học bài. Không phải bị cô lập, do chính cậu ấy giữ khoảng cách với mọi người.
Sau này mới biết, thì ra cậu ấy chơi thể thao rất giỏi. Nhưng để nhận được một lần công nhận của bố mẹ, Duy đã bỏ qua rất nhiều thứ trong quá khứ. Chẳng ai nghĩ rằng cậu đã trải qua nhiều điều tồi tệ.
Nếu có thể, Hân sẽ giúp cậu ấy thực hiện những điều dang dở.
Tuy miệng Duy nói không hứng thú với bóng rổ, nhưng bước chân vào sân bóng nụ cười trên môi cậu cũng trở nên ấm áp hơn, cậu ấy cũng ghi về cho đội mình điểm số.
Tính cách Duy đã cởi mở hơn, cậu mở lòng đón nhận tình cảm từ các bạn trong lớp. Giờ ra chơi Duy cùng đám bạn ra ngoài chơi, cậu không còn cắm mặt vào sách vở như trước kia nữa. Thế nhưng Hân có chút hối hận rồi, bây giờ trong giờ học cậu ấy lúc nào cũng léo nhéo bên tai cô, khiến cô không tài nào tập trung vào bài giảng được.
“Này cậu giỏi rồi thì im lặng cho tôi học bài đi, cậu muốn kéo chân tôi trượt cấp ba hả?”
“Ngày nào tôi còn đi học thì cậu sẽ không bao giờ trượt được.” Môn học nào Hân học cũng khá tốt nên cần gì phải lo lắng thái quá, môn Toán cũng đã cải thiện lên rất nhiều. Điểm số đều được khẳng định qua kỳ thi cuối kì và những lần thi đánh giá chất lượng.
“Tôi còn phải thi đội tuyển Văn nữa, cậu thi xong thì cứ nhởn nhơ thôi. Tìm người khác làm phiền đi mà, đại ca à.” Nặng lời mãi cũng chẳng khiến Duy xoay chuyển, cô đổi chiến thuật lạt mềm buộc chặt, chắc chắn sẽ Duy mềm lòng.
Đôi mắt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang lấp lánh cầu xin của Hân, cậu liền vội vàng rời đi chỗ khác. Tai cậu hơi phiếm hồng, rõ ràng cậu là người trêu cô trước nhưng người ngại ngùng trước là cậu.
“Cậu cứ làm bài đi, tôi đâu có làm gì cậu.”
Duy đưa tay xoa cổ mắt né tránh đi nơi khác. Đã làm sai còn la làng, cậu ấy từ bao giờ lại nhí nhảnh như một đứa trẻ thế này? Chỉ trách Hân trước kia quá nhiệt tình giúp cậu mở lòng hơn, ai ngờ Duy lại mở lòng rộng rãi quá đến mức chẳng còn cứu chữa.
Nhưng cũng chẳng được bao lâu Duy lại mở miệng nói nhăng nói cuội: “Gọi tôi một tiếng anh trai, học kỳ sau đạt điểm tuyệt đối môn Toán.”
“Thằng điên.”
Một tập đề thi dày cộm úp thẳng vào gương mặt điển trai của cậu, tiếng kêu oai oái của cậu vang lên giữa lớp học yên tĩnh. Vì tiếng la mà giáo viên và cả lớp đều đổ dồn ánh mắt xuống phía cuối lớp, nhìn hai người họ với vẻ khó hiểu.
“Hai bạn kia có chuyện gì sao? Nếu có việc gì thì ra ngoài giải quyết xong thì đi vào, đừng làm mất trật tự trong lớp.” Cô giáo nghiêm mặt gằn giọng răn đe.
Tất cả đều tại cậu Duy mà cô mới bị giáo viên nhắc nhở, thật mất mặt…
“Vâng ạ.”
Cả hai đồng thanh lên tiếng rồi xin lỗi giáo viên. Các thầy cô giáo cũng nhận ra sự khác lạ trong tính cách của Duy, ai cũng mừng thay cho cậu. Nhờ vậy hôm nay cô giáo cũng không truy cứu thêm nữa.
“Này nhé, tôi chỉ muốn giúp cậu được điểm cao thôi mà. Vậy mà không được một lời cảm ơn, cậu còn quay ra oán trách tôi.”
Duy thở dài oán than, cái miệng ngày trước có cho thêm vàng cũng chẳng cạy ra nổi một câu, giờ như lắp thêm mười cái miệng vào để nói chuyện. Cậu thay đổi nhiều đến nỗi nhiều người không thể tin được, Đinh Nguyễn Bảo Duy của bốn năm trước và bốn năm sau giống như hai con người khác nhau.
“Có phải ngoài trời lạnh quá nên dây thần kinh trong người cậu bị chập chỗ nào rồi không hả? Tôi nghĩ cậu nên đến bệnh viện càng sớm càng tốt.” Càng đến gần ngày thi đội tuyển Văn khiến áp lực trong Hân càng lớn dần, giờ lại bị bàn cùng bàn làm phiền nên cô rất dễ cáu bẩn.
“Được, nghe theo cậu.”
Gần đây những buổi dạy kèm của cô và Duy vẫn tiếp tục, nhưng không học môn Toán như mọi khi nữa. Duy muốn dành thời gian cho cô ôn tập môn Văn, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Cậu cũng thấy Hân bị áp lực nên thi thoảng trêu chọc cô cho tinh thần được thoải mái, tránh bị căng thẳng mà không làm được bài.
“Ngoan lắm em trai của chị.” Hân cười khoái chí, vươn tay vò mái tóc đen của Duy như chị gái xoa đầu em trai của mình. Thế mà tóc Duy bị cô làm cho rối mù, cậu cũng chẳng có phản ứng gì.
Kỳ thi học sinh giỏi Văn cấp tỉnh sắp đến, kỳ thi cấp 3 cũng ngày một sát lại. Những ngày tháng được ở bên cạnh nhau của tập thể lớp cũng dần ít hơn. Những chồng sách vở và đề xếp thành chồng dày cả trên mặt bàn lẫn ngăn bàn, ai cũng hy vọng được bước chân đến một tương lai rực rỡ.
Thời gian trôi qua quá nhanh.
Cùng với ngày Hân đi thi, đó cũng là ngày công bố kết quả học sinh giỏi môn Toán của Duy, kết quả cũng chẳng bất ngờ lắm. Vẫn là giải nhất, nếu Hân có mặt ở đây nhất định khi Duy lên nhận giải của trường chắc chắn sẽ hết lời khen ngợi.
Cô thi xong trong một buổi sáng, buổi chiều ở trường cũng không có lịch học nên Hân quyết định ở nhà ngủ một giấc thật dài. Những ngày thức đêm, dậy sớm khiến cô mệt mỏi, vì thế khi tỉnh dậy đã chập tối. Sáng ngày hôm sau khi đến trường, tinh thần sảng khoái hơn hẳn.
Dù kết quả thế nào thì cô cũng đã cố gắng hết mình trong một thời gian dài, cô sẽ không kêu than hay khóc lóc.
“Làm bài tốt đúng chứ, khi nào có giải tôi mời cậu đi ăn.”
Duy không hỏi mà mặc định cho rằng cô làm bài rất tốt, chờ ngày có kết quả rồi cùng nhau đi ăn mừng. Cậu tin vào năng lực của cô, cậu hiểu tính cách của Hân như thế nào, chắc chắn kết quả sẽ không khiến cô thất vọng.
“Được, lúc đó cùng nhau ăn mừng nhé. Chúc mừng cậu được giải nhất, giỏi lắm.”
Hân cầm lấy tay cậu vung vẩy khắp nơi mà không để ý mặt cậu để ửng hồng. Cậu không rụt tay về mà cứ để Hân đưa qua đưa lại như một con rối.