Chương 17: Quà xin lỗi
Vốn đã quen giấc, muốn tự cho bản thân mình lười biếng cũng chẳng thể tiếp tục ngủ. Cục tức to đùng ngày hôm qua vẫn còn nằm im lìm trong lòng Hân, nhưng bản thân cô có là gì với Duy mà lấy cớ tức giận? Nhờ vở kịch chiều hôm qua mới khiến Hân biết thêm được một phần tính cách nữa của Duy, chẳng hiểu cậu ấy nghĩ gì, biết bao người xinh đẹp ngoài kia theo đuổi thì không yêu lại chọn yêu người yêu của bạn cùng lớp.
Nếu Hân mà là Huy thì chiều qua đã chạy lên đấm cho Duy một nhát cho tỉnh ngủ rồi, Duy học hành đến lú lẫn rồi hay sao? Bảo sao chị gái ấy lại đá Huy chạy đi yêu người khác, Duy hơn Huy ở tất cả mọi mặt nên lựa chọn của chị ấy cũng chẳng có gì là lạ.
Tiếng tin nhắn trong điện thoại cô vang lên không ngừng, đó là tin nhắn của nhóm lớp. Mới sáng sớm đã có vụ gì hay sao mà tin nhắn nhảy liên tục thế này.
Hân ấn vào tin nhắn nhóm, chưa gì đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, tất cả mọi người đều đang nhắc đến tên cô trong nhóm.
“Có chuyện gì sao?” Hân soạn rồi bấm gửi tin nhắn đi.
Tin nhắn vừa được gửi thì có vô vàn người đang soạn tin, ảnh đại diện của họ nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Một tin nhắn được gửi đến sớm nhất là của lớp trưởng: “Thằng Duy đang tìm mày đấy, hai đứa mày hẹn nhau đi đâu à? 7 giờ sáng nó nhắn lên nhóm lớp mà bọn tao đã vội bật dậy tưởng đang mơ cơ đấy.”
“Ồ.”
Hân chỉ gửi đi một chữ ‘ồ’ rồi lướt lên tin nhắn bên trên xác nhận xem có phải hay không. Đúng thật là Duy đã nhắc đến tên cô trong nhóm lớp: “Tôi nhắn tin cho cậu nhưng không thấy cậu trả lời @Lê Ngọc Gia Hân.”
Mọi ngày phải có dịp đặc biệt gì đó thì nhóm lớp mới hoạt động sôi nổi, vậy mà hôm nay chỉ một tin nhắn của Duy đã khuấy động cả lớp.
Cô lại lật đật vào phần tin nhắn chờ, lúc bấy giờ mới thấy lời mời kết bạn cùng với dòng tin nhắn đến từ Duy Dinh Nguyen, không cần nhìn cũng biết đó là Duy. Học cùng lâu như vậy nhưng cách liên lạc của nhau thì chưa có, đây cũng là dòng tin nhắn đầu tiên của Duy mà cậu gửi đến.
“Sao hôm nay không đi học?”
Duy thật lạ lùng, hôm qua còn phải nghỉ học đi chơi mà nay đã có thời gian dạy học cho Hân.
Hân soạn tin nhắn rồi gửi cho Duy: “Tôi nghĩ cậu bận nên không làm phiền cậu nữa, cảm ơn thời gian qua đã kèm cặp tôi học hành tử tế.”
Mười lăm phút trôi qua nhưng Duy không xem cũng không trả lời tin nhắn của cô. Chắc hẳn đợi lâu thì cậu ấy cũng về nhà làm việc của cậu ấy rồi, việc gì phải ngồi ở lại trường chờ một đứa như Hân. Cô ném điện thoại qua một bên lại ngồi ngăn ngắn vào bàn học tiếp tục giải đề, không ai có thể khiến cảm xúc của cô thay đổi ngoài môn Toán - mối tình đầu ở bên cạnh cô 14 năm qua.
Tiếng tin nhắn vang lên một tiếng ting khiến màn hình điện thoại sáng lên khoảng năm giây rồi lại tắt ngấm đi. Hân bình thản cầm điện thoại lên xem, có lẽ là của… bạn thân cô chẳng hạn, tính hóng hớt của cô ấy đạt tới đỉnh điểm, có lẽ thấy tin nhắn trên nhóm lớp của Duy cô ấy cũng không thể bỏ qua.
“Đến trường đi tôi đang chờ cậu.”
Hoá ra người nhắn cho cô không phải là Linh mà là cậu ấy.
Dòng tin nhắn nhìn có vẻ bình thường nhưng toát ra uy quyền của một vị phụ huynh, đó là sự nghiêm khắc của bậc cha mẹ khi con mình trốn học. Mặc dù Hân chẳng làm gì nhưng lại mang cảm giác tội lỗi vô cùng, để Duy chờ cô cả buổi sáng. Hân vội mặc quần áo cho chỉnh tề, cho sách vở vào trong cặp rồi vội vàng đi lên thư viện trường.
Bước chân vào thư viện nhưng Hân vẫn không khỏi lẩm bẩm chửi thầm trong miệng: “Đợi cái gì mà đợi, sao không đi chơi như hôm qua nữa đi.”
“Quên lịch?”
Duy vẫn ngồi ở chỗ quen thuộc, thấy Hân đến cậu liền hỏi. Dù đã chờ đợi cả buổi sáng nhưng không có bất cứ trách móc nào, cậu vẫn lấy sách vở ra bày lên bàn như mọi ngày. Sự bình thản này của cậu làm cho người ta quên mất rằng vừa mới chiều qua cậu đã bơ đẹp Hân thế nào. Có lẽ chỉ có một mình cô để tâm, tự ôm cục tức để đêm qua mất ngủ cả đêm.
“Ừ.” Hân chỉ hờ hững đáp rồi hì hụi lấy sách vở, miệng thì trả lời nhưng mắt không hướng về phía đối phương.
Buổi học nào Duy cũng chuẩn bị vài đề toán làm bài tập về nhà cho cô, làm xong thì đưa cậu kiểm tra. Hôm nay cũng vậy, cô đang lục tìm tờ đề trong cặp sách của mình. Duy nhận lấy tờ đề, cậu chăm chú kiểm tra đáp án một lượt. Cả hai đều im lặng, không ai nhắc lại chuyện cũ vì họ biết đây là chủ đề nhạy cảm, nhắc lại chỉ tạo thêm sự ngượng ngùng.
Cậu kiểm tra một lúc rồi đặt bút đỏ và đề xuống bàn, hình như trong lòng cậu đang muốn nói gì đó nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu: “Hân này… chuyện hôm qua xin lỗi nhé. Tôi xin lỗi vì hôm ấy đã im lặng mà rời đi.”
“Sao lại xin lỗi, cậu đâu có làm gì khiến tôi giận đâu?” Hân không ngẩng đầu mà vẫn tiếp tục làm bài tập của mình.
“Vậy… vậy sao?”
Tuy nhiên Duy lại không nghĩ như vậy, cậu không còn thấy sự nhiệt huyết của Hân khi cùng học nhóm với cậu nữa. Hôm nay trông cậu ấy có vẻ rất thờ ơ, bảo cậu ấy làm gì thì cậu ấy làm cái đó không giống như mọi khi cậu nói một lời Hân cãi lại hai lời.
“Đề cậu làm rất tốt không cần phải sửa chỗ nào hết.” Hân gật đầu, một tay bấm máy tính một tay viết các con số nguệch ngoạc lên giấy nháp. Trông thì có vẻ tập trung, nhưng tâm trạng lại đang bay bổng ở chốn nào. Miệng cô rất cứng cỏi, nhất quyết không chịu thừa nhận bản thân rất giận Duy.
“Đồ mít ướt nhà cậu mà không tha lỗi cho tôi chắc tôi không ăn ngủ nổi mất.” Duy áy náy, trong đôi mắt lạnh lùng thường ngày chuyển sang sự buồn bã, u tối.
Cậu chẳng biết cách dỗ dành nên chỉ biết nói lời xin lỗi, bản thân biết rõ ngày hôm qua cậu có biểu hiện sai. Duy không hề cố ý chọc giận Hân, chỉ là lúc ấy cảm xúc của cậu như bị người khác điều khiển.
Đánh mất lý trí và hành động ngu ngốc.
Lúc này Hân mới bỏ đề xuống, ngước mắt lên nhìn cậu. Hai đôi mắt im lặng nhìn nhau, tựa như lời nói có thể trao đổi qua ánh mắt.
“Thật sự tôi không cố ý chọc tức cậu.” Hiện giờ nhìn Duy như một chú cún con bị chủ bỏ rơi. Đôi mắt đen láy cùng biểu cảm phụng phịu đang nhận lỗi sai về mình.
“Thế thì… cậu miễn bài tập hôm nay cho tôi, tôi sẽ tha lỗi cho cậu.”
“Cái này thì không được, chờ thi xong cuối kỳ I nếu cậu được điểm cao tôi sẽ dẫn cậu đi chơi.” Duy trả lời rất nhanh, cậu công tư phân minh, chuyện gì ra chuyện ấy. Cậu mắc lỗi sai cậu sẽ xin lỗi, không phải để lấy lòng mà miễn bài tập cho Hân được.
“Đúng là chẳng có chút tâm ý tẹo nào, chỉ một câu xin lỗi xong là cậu liền tự bỏ qua lỗi cho mình luôn à?”
Bài tập Duy giao cho ngày càng khó, mới đầu chỉ cần áp dụng các công thức đã học thuộc. Bây giờ phải vận dụng cả suy nghĩ thì mới ra đáp án, vì thế để làm xong một đề toán sẽ rất mất thời gian.
Duy là tên lừa đảo, miệng luôn bảo có bài khó thì phải hỏi, nhưng đến khi hỏi thì cậu lại bắt suy nghĩ thật kĩ, nếu mãi không giải được thì cậu mới nhúng tay vào. Cậu ấy làm như vậy để Hân tự động não suy nghĩ tìm ra cách giải, chứ không phải lúc nào cũng hỏi bài.
Hân chẳng phải người giận dỗi lâu nên cũng bỏ qua, cô cũng phần nào hiểu được tính cách trong con người Duy. Nhìn vẻ bề ngoài cũng biết cậu chẳng bao giờ là người xuống nước xin lỗi trước, nhưng hôm nay cậu lại e dè xin lỗi cô. Dáng vẻ cao ngạo của cậu thiếu niên năm 14 tuổi phút chốc trở thành một chú cún nhỏ đáng yêu khiến cô xiêu lòng.
“Quà xin lỗi, cho cậu.” Duy lấy ra một bức tranh có kích cỡ ngang nhau với bức tranh trước đó.
Toàn thân cô cứng đờ, đôi mắt đào hoa ươn ướt từ trong tranh lẫn ngoài đời y hệt nhau. Không ngờ rằng cậu ấy còn nhớ lời hứa hẹn của hôm ấy, đến Hân còn quên khuấy vậy mà Duy vẫn luôn khắc ghi trong đầu để thực hiện lời hứa với cô.
Chàng thiếu niên ấy toàn thân lúc nào cũng tỏa ra đầy gai nhọn, bất cứ một ai cũng không được lại gần. Vậy mà năm 14 tuổi, Hân bắt đầu bước chân vào thanh xuân của cậu. Không biết từ khi nào, Duy đã mở rộng cánh cửa đời mình để cho cô bạn cùng bàn bước từng bước lại gần.
“Hừm, tạm tha lỗi cho cậu đấy. Lần sau mà cứ im lặng bỏ đi là cho cậu chơi một mình.” Hân giả vờ tức giận, thật ra trong lòng đang vui đến nở hoa.
Cô nhận lấy bức tranh trong tay Duy ngắm nghía nó thật lâu. Một phong cảnh trong rừng với nhiều cây cối um tùm xanh mát, điểm nhấn trong bức tranh ấy là cô gái mặc một chiếc váy trắng, chân đi giày búp bê, tóc tết kiểu xương cá trông thật thuần khiết.
Từng nét vẽ được chăm chút tỉ mỉ, có lẽ Duy là người sống nội tâm và thích quan sát chi tiết nhỏ thường ngày nên trong tranh không khác gì so với ngoài đời thực là bao.
“Đồ ngốc, cậu được voi đòi tiên à?” Duy cốc vào trán cô một cái phát ra tiếng kêu lớn, nhưng hôm nay cô lại không thấy đau chút nào cả. Trong mắt cô bây giờ đã bị một màu hồng che lấp không còn cảm giác đau đớn nữa.
Duy gõ nhẹ ngón trỏ của mình xuống bàn theo nhịp điệu, nhỏ giọng nói: “Tôi chia tay người yêu rồi.”
“Ồ.” Hân luôn nhìn vào bức tranh nhưng miệng vẫn đáp lại.
Cô đột nhiên rời mắt khỏi bức tranh, đôi mắt hai mí trừng lớn: “Chia tay cái gì cơ, hai người mới yêu nhau hôm qua mà. Có phải chị ta cắm sừng cậu đúng không… đi, chúng ta đi xử chị ta một trận cho chị ta nhớ đời.” Hân đập bàn đứng dậy một hai kéo Duy đứng dậy.
“Là tôi chia tay chị ta trước, chẳng qua chỉ muốn cho chị ta nếm mùi đời một chút thôi. Ai bảo chị ta với thằng Huy trời sinh có tính cách lăng nhăng y hệt nhau, cậu sau này cũng tránh xa thằng đó chút kẻo bị dụ dỗ.” Duy kéo tay cô lại, kiên nhẫn giải thích.
Nhưng chuyện hai người kia lăng nhăng đâu có liên quan đến Duy? Tại sao cậu lại nhúng tay vào chuyện này làm gì, chỉ khiến người ta hiểu lầm con người cậu không đúng đắn.
“Cậu từ bao giờ lại lo chuyện bao đồng như thế chứ.”
Hân thật ra không biết Duy đang giúp cô xả giận, cậu đã nghe loáng thoáng câu chuyện mà sáng hôm ấy Huy mang ra để khịa Hân, cô không tức giận nhưng Duy lại thấy tức giận thay cô.
Lúc ấy cậu đã không kìm nén được cảm xúc của mình, hành động của Duy ngày hôm ấy hoàn toàn dựa vào lý trí. Từ một người làm chuyện gì cũng suy nghĩ trước sau, nhưng riêng lần đó cậu đã không tự làm chủ được cảm xúc của bản thân mình.
Đến bản thân cậu cũng chẳng thể hiểu con người cậu của bây giờ là thế nào.