Chương 16: Không rõ cảm xúc của bản thân
Buổi sáng hôm nay Huy vẫn còn vui vẻ khoe mẽ về người yêu, chỉ trong vài tiếng của buổi chiều mà mặt đã chảy xệ ra như trứng rán. Bị con gái nhà người ta đá rồi hả, cuối cùng cậu ta cũng có ngày hôm nay, lăng nhăng toan tính là bản chất thực sự trong sâu thẳm con người cậu ta. Trò tiêu khiển của cậu ta cũng đã có ngày bị người khác trừng trị, thiếu một chút nữa thì Hân cũng đã trở thành nạn nhân.
“Nghiệp quật rồi nhé, sáng còn khoe mẽ ghê gớm lắm ông tướng ạ.”
“Khốn kiếp thật, nó là cái thá gì mà đòi đá tao trước chứ. Nghe bảo là yêu được một thằng khác hơn tao ở mọi mặt. Tao đột nhiên muốn biết thằng người yêu mới của nó là ai đấy.” Mới đầu cậu ta còn thể hiện sự tức giận của mình nhưng giây sau đã chuyển qua một điệu cười xảo trá và khiêu khích.
“Vậy thì triển thôi chứ còn chờ đợi gì nữa nhỉ?”
Kẻ tung người hứng thật nực cười, những gì bọn họ nói với nhau cứ như thể họ là người đúng. Đã cuối cấp rồi nhưng trong số họ chẳng ai nhận thức được để quay đầu, chỉ có học hành mới mở ra tương lai. Thời gian gấp rút thế này mà còn yêu đương, giống như mua dây buộc mình.
“Để tao xem chúng nó mèo mả gà đồng thế nào, nghe nói đang ở quán net đấy.”
“Rồi rồi nói lắm quá đấy, bây giờ ra xem thì rõ đầu đuôi thôi thằng điên này. Hahaha không ngờ mày cũng bị con nhà người ta đá trước, bà chị kia đang thay trời hành đạo.”
Những lời bông đùa vu vơ của họ dấy lên sự tò mò trong Hân, không biết cô gái kia là ai mà có thể trừng trị được người như Huy. Cậu ta cái gì cũng có, vậy mà cô gái ấy lại đá cậu ta, chắc chắn còn một nguyên nhân sâu xa nào khác. Một ý nghĩ táo bạo bất chợt nảy ra trong đầu Hân, chính là bám đuôi theo Huy và đám bạn của cậu ta đi đến xem kịch hay.
Một khi đã tò mò rồi mà không thực hiện ngay thì trong người Hân bứt rứt lắm, tuy biết rằng việc bám theo bọn họ rồi xen vào chuyện riêng của người ta là điều không phải. Nhưng lí trí Hân mách bảo bắt buộc phải được xem buổi kịch ngày hôm nay, nếu không sẽ hối hận cả đời.
“Ái chà, game này hay đấy cho thằng này chơi cùng với xem nào.”
Huy đẩy cửa bước vào liền thấy cô gái đã đá cậu ta vào đâu giờ chiều, cô ấy hơn bọn họ hai tuổi đang học lớp 11. Chị ấy thật xinh đẹp, bộ váy trắng càng tôn lên vẻ ngoài nhẹ nhàng, trong sáng.
Hân đứng lấp ló ngoài cửa, đập thẳng vào mắt cô là bóng dáng quen thuộc đang ngồi chơi game cùng chị gái ấy. Vừa đúng lúc cậu ấy quay mặt về phía cửa, hai đôi mắt giao nhau giao nhau giữa không trung khiến Hân giật thót mình. Đúng thật là làm chuyện xấu thường rất dễ giật mình, hóa ra chiều nay Duy nghỉ lý do là ở quán game? Cậu ấy và chị gái kia có mối quan hệ gì mà lại thân thiết đến mức dẫn nhau đến quán net? Vừa rồi Hân còn thấy chị gái kia đút bim bim cho cậu ấy nữa.
“Duy, sao mày ở đây. Chẳng lẽ… mày với bà chị này yêu nhau à?”
Duy không nói gì chỉ nhún một bên vai như ngầm thừa nhận, nghỉ học đi chơi game rồi yêu lại người yêu cũ của bạn cùng lớp. Đúng như lời đồn, bạn trai mới của chị gái kia hơi Huy ở tất cả mọi mặt, người đó không ai khác chính là Duy. Bây giờ Hân mới chứng kiến và biết được bộ mặt thật của Duy, uổng công cô lo lắng cho cậu.
“Sao mày lại yêu lại người yêu cũ của tao chứ?” Huy lớn tiếng nhưng cũng không dám nặng lời với Duy vì cậu ta biết chọc vào Duy không khác gì tự mình đánh nhau với cục gỗ.
“Thích thì yêu thôi, có gì không hả?” Miệng cậu trả lời nhưng mắt không nhìn về phía Huy, đôi mắt ấy luôn nhìn ra ngoài cửa nơi Hân đang đứng. Trên khóe miệng cậu lúc này luôn giữ nét cười, trông chẳng khác nào loại con trai đểu cáng.
“Được, coi như tao bố thí cho hai đứa chúng mày. Cố mà giữ lấy nhau cho chặt vào kẻo xổng chuồng mất.” Huy tức giận đập bàn, cậu ta buông vài câu chửi thề rồi cùng đám bạn rời đi. Nếu như hôm nay người xuất hiện trong quán net là chàng trai khác, hẳn là Huy đã cho người đó một cú đấm thật mạnh để xả giận.
Buổi kịch ngày hôm nay coi như thật bổ mắt, kịch tàn Hân cũng chạy biến về nhà. Trong lòng mang sự giận dữ đối với Duy, cô giơ tay thề với trời đất, nếu còn mở miệng nói chuyện với Duy lần nào cô sẽ bị trúng gió đến méo miệng.
Một cái chủ nhật nữa lại đến, hôm nay Hân cho phép bản thân mình ngủ nướng một hôm vì đêm hôm qua cô gần như thức trắng để giải đề toán. Có lẽ từ nay sẽ không được Duy dạy kèm nữa, chắc hẳn thời gian qua bị Hân cản đường nên cậu ấy cảm thấy phiền lắm nhỉ?