Chương 15: Hành động theo lý trí
Giọng nói ồn ào từ bên ngoài truyền đến càng lúc càng lớn, như đang muốn khoe khoang với cả thế giới điều gì đó. Huy bước vào lớp cùng với một đám bạn, vừa cười cợt vừa trêu đùa nhau, họ đi qua chỗ ngồi của Hân rồi mới vòng sang chỗ ngồi của Huy.
“Công nhận người yêu mày xinh thật đấy, vậy mà mày cũng tán đổ được.”
“Đương nhiên rồi.”
Kẻ tung người hứng, dường như thế giới này chỉ có đám người bọn họ tồn tại. Hình như họ đang cố ý để chọc tức cô, chỉ vì muốn chứng minh với Hân là Huy đã có người yêu mới sao?
Bọn họ suy nghĩ thật nông cạn, cậu ta có người yêu mới thì sao? Dù sao nó cũng chẳng liên quan tới Hân và cô cũng lười quan tâm.
“Ôi dồi ôi, mày đẹp trai thế này thì hai tay hai cô thôi chứ nhỉ? Nhiều người cứ giả bộ làm giá chắc giờ đang tiếc hùi hụi đấy.”
Lúc đi qua chỗ Hân, đám người ấy cố tình đi chậm lại. Nội dung trong câu chuyện của họ dù Hân không muốn nghe cũng đều lọt hết vào tai.
“Ừ nhỉ, cảm ơn đã nhắc nhé.” Huy cười rộ lên vỗ tay đôm đốp, cậu ta cũng tán đồng với ý kiến quá bẩn thỉu của cậu bạn kia. Họ mất não nên mới nghĩ ra cách làm chuyện ấy, từ đầu tới cuối chỉ xoay quanh rồi nhắm đến Hân.
Giữa tiếng ồn ào tấp nập là tiếng trống trường vang lên rộn rã, Hân nhìn sang phía bên cạnh mình vẫn còn trống không. Duy hôm nay sẽ nghỉ học để đại diện cho nhà trường đi thi học sinh giỏi Toán cấp tỉnh, phía bên tay phải của Hân trống vắng khiến cô chẳng quen tẹo nào, bình thường Duy đến từ rất sớm rồi ngồi làm bài tập.
Cô đã quen với sự xuất hiện của Duy.
Một ngày trời mùa đông se se lạnh thật tuyệt vời, các tiết học trôi qua một cách nhanh chóng. Nỗi sợ môn Toán của Hân từ khi được Duy kèm đã hết, cảm giác còn có chút yêu thích môn học này.
Nếu là ngày trước môn Toán chính là ác quỷ trong lòng cô, còn bây giờ cô đã gặp được hoàng tử đến giải cứu, giúp cô thoát khỏi con quái vật gây ra nỗi sợ hãi trong những ngày tháng đi học.
“Chúc cậu thi tốt”
Cô khắc dòng chữ nhỏ lên mặt bàn của Duy, biết chắc rằng cậu sẽ làm bài rất tốt nhưng thật lòng vẫn muốn chúc cho cậu ấy. Lịch thi bị đổi do có một số vấn đề phát sinh nên Duy đi thi một cách quá đường đột, cô cũng chưa kịp gửi lời chúc trực tiếp đến cậu. Nếu như đạt giải cậu ấy sẽ mang vinh danh về cho nhà trường cũng như tập thể lớp 9B4.
Năm nào cậu ấy cũng đi thi, lần nào cũng mang giải nhất về khiến ai ai cũng phải tự hào. Nhưng có vẻ cậu ấy chẳng bao giờ để tâm đến việc được giải nhất thì phải, vì năm nào cũng đoạt giải nên chẳng còn hứng thú nữa chăng?
Nhất định năm nay Hân cũng phải cố gắng dành được giải nhất, cô cũng muốn mang thành tích tốt gửi đến tất cả mọi người. Cô cũng muốn trải nghiệm cảm giác đứng trước ánh hào quang như Duy. Đã là đôi bạn cùng tiến, Duy có giải nhất thì cô cũng sẽ được giải nhất.
“Ơ ủa, sao cậu không về nhà nghỉ ngơi còn đến lớp làm gì vậy?”
Buổi chiều Hân vừa đến lớp, ghế cô ngồi còn chưa kịp nóng đã thấy Duy bước vào lớp. Hình như sắc mặt của cậu ấy không được tốt lắm thì phải, chẳng lẽ cậu không làm được bài nên mới không vui. Duy lẳng lặng ngồi xuống chỗ của mình mà không trả lời câu hỏi của cô, vừa ngồi xuống đã lấy sách vở ra rồi ngồi cắm đầu cắm cổ viết lách cái gì đó.
“Này, cậu ổn chứ tại sao tôi hỏi mà cứ im ỉm vậy hả?” Hân vừa nói vừa lay lay tay của Duy, trông cậu ấy khác với mọi ngày nhiều quá.
Dáng vẻ lúc này của Duy giống hệt lần đầu cả hai còn ngồi chung bàn. Có lẽ do Hân quá ảo tưởng vị trí của bản thân mình trong lòng cậu, mới hôm trước cả hai còn đi chơi, nói cười rất vui vẻ. Còn cả lời hứa của Duy ngày hôm ấy thì sao? Tất cả chỉ do cô ảo tưởng đúng không?
Có việc gì cũng phải chia sẻ với những người xung quanh cho nhẹ lòng chứ. Dù đối với cậu, cậu không coi Hân là bạn thì cũng có thể nói điều khúc mắc trong lòng, Hân sẵn sàng lắng nghe và đưa ra lời an ủi. Tại sao cậu ấy lại trưng ra bộ mặt như hờn dỗi với cả thế giới, chẳng lẽ Hân làm gì có lỗi với cậu ấy sao?
Duy không nói không rằng liền đứng dậy khoác cặp rời đi. Cậu mất công đến trường rồi lại bỏ về. Con người cậu ấy quá bí ẩn, Hân mãi mãi không hiểu hết được trong suy nghĩ của Duy chứa những gì.
Mấy ngày trước còn thầm nghĩ rằng tính cách cậu ấy đã thay đổi, rồi hai người sẽ trở thành một đôi bạn thân. Hóa ra là do đầu óc cô tưởng tượng bay bổng đến tận trời mây, bây giờ nhận được một cú ngã đau điếng.
Bạn bè cùng lớp giúp đỡ nhau trong học tập là chuyện bình thường, họ mãi mãi dừng lại ở mức bạn cùng bàn, chẳng thể nào trở thành bạn thân được. Hân lại nhớ đến lần đầu tiên cô mở miệng nhờ Duy dạy kèm cậu ấy cũng khoác cặp rồi bỏ đi, là vì cảm thấy cô ngồi bên cạnh quá phiền toái.
Sự tủi thân và cảm giác như bị vứt bỏ khiến Hân mất tập trung trong tiết học. Cảm xúc của cô rất dễ bị ảnh hưởng, dù chỉ là một chuyện nhỏ chẳng đáng để tâm. Đã vào tiết rồi nhưng Duy vẫn không quay trở lại, không biết cậu ấy có lên thư viện trường không nhỉ?
Sự im lặng của Duy khiến cô có phần tổn thương, nhưng cô lo cho Duy hơn. Có lẽ do kết quả thi sáng nay không tốt nên cậu mới có biểu hiện kỳ quái như ban nãy. Chờ kết thúc tiết học này Hân sẽ chạy lên đó xem thử cậu ấy có bị sao không.
Tiếng trống vang lên Hân đã vội bỏ sách vở mà chạy lên phòng thư viện, mặc kệ Linh đang gọi cô đến phổng cả cổ họng.
“Hân ơi, Hân… đi ra in đề với tao đi.”
“Ơi, đợi tí nữa nhé, tao đang có chút việc bận.” Hân vắt chân lên cổ chạy một lèo lên thư viện.
Hân vẫn có một niềm tin rằng có lý do gì đó Duy như vậy, tuy cậu ấy lạnh lùng lại có vẻ gai góc thật nhưng trong một thời gian không ngắn không dài Hân được tiếp xúc với cậu ấy mới biết cậu ấy là người như thế nào. Chẳng qua từ trước đến giờ mọi người vẫn luôn hiểu lầm tính cách của cậu ấy, Hân vẫn đặt cho mình một niềm tin.
Cô bước chân vào thư viện, thư viện rộng lớn lại chứa nhiều sách cô cũng chẳng biết vị trí chính xác của Duy. Cô đi tìm vị trí quen thuộc mà hai người vẫn thường ngồi làm toán ở đó, không thấy cậu đâu. Nhưng cô vẫn kiên trì tìm kiếm khắp thư viện, đến lúc trống vào lớp rồi vẫn chẳng tìm thấy Duy đâu.
Cuộc sống của Duy chỉ xoay quanh bài vở nên Hân chẳng biết sẽ tìm được cậu ở đâu. Liệu trong ngôi trường này có căn cứ bí mật hay gì đó không, biết đâu được Duy cũng đang ở đấy, tự gặm nhấm nỗi buồn của mình.
Mười phút ra chơi ngắn ngủi đã kết thúc, kết quả cô chẳng tìm thấy Duy, chỉ biết buồn bã quay về lớp. Trường này không quá rộng lớn, cô không thấy cậu ấy đâu, chắc Duy đã về rồi. Vừa giận vừa lo lắng cho Duy, đang giờ học lại chạy linh tinh đi đâu mất. Nếu như thấy Hân phiền thì cậu ấy phải nói, lần sau cô sẽ không mở miệng nói chuyện nữa làm phiền cậu nữa.
Học sinh giỏi ấy trong lòng có tâm tư gì Hân cũng chẳng thể đoán được.