Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[FULL] Vạn Kiếp Thanh Xuân

Chương 14: Giao kèo giữa hai ta

Họ đi xe hết một tiếng, cuối cùng Duy cũng dừng xe lại tại một địa điểm. Đây chẳng phải Đồi Thông Hồ Đồng Chương sao? 

“Cậu đưa tôi đến đây chỉ để học bài à?”

Hân chỉ từng được xem qua các bài quảng cáo trên mạng về Hồ Đồng Chương, biết nó rất thơ mộng và xinh đẹp nhưng không ngờ bên ngoài còn đẹp hơn gấp cả tỷ lần trên mạng.

“Học hành gì, đưa cậu đến đây xả stress thì mai mới có tinh thần học tiếp chứ.” Duy gửi xe rồi cầm đâu ra một túi lớn đồ ăn vặt.

“Cái gì cơ, cậu tát cho tôi một cái cho tôi tỉnh ngủ với.” Hân tự nhéo má mình thật mạnh, cô không tin được đây là sự thật. Một người chỉ cắm đầu vào sách vở như Duy lại đưa cô đến đây chơi ư? Thật hão huyền mà…

Một cái cốc mạnh vào đầu, không phải là một cái nhéo má. Duy có sở thích rất đặc biệt là thích cốc vào đầu của cô. Cô vốn dĩ đã kém thông minh còn suốt ngày bị cốc đến lõm trán, thủng đầu thế này cô sợ sẽ làm ảnh hưởng đến gen di truyền của con cái cô sau này.

“Cậu đừng có cốc vào đầu tôi nữa, lỡ sau này sinh con sẽ làm ảnh hưởng đến trí tuệ của nó thì sao hả? Cậu có chịu trách nhiệm được không?” 

“Con của cậu theo gen tôi là được chứ gì, như vậy đã vừa lòng cậu chưa?”

Duy nói một cách tỉnh bơ như điều đó rất bình thường, còn người bên cạnh mặt đã đỏ lựng như quả cà chua. Hai má nóng ran như bị lửa thiêu đốt, bình thường Duy đã ít mở miệng nhưng hễ nói câu nào đều chấn động câu ấy. Nếu người nói không ngại thì người đi cạnh sẽ là người ngại thay.

Luyên thuyên một lúc, Duy đã thuê một chiếc xe đạp đôi rồi cả hai cùng đạp xe dạo quanh con đường nhỏ dọc theo bờ hồ. Trên cao là sự tự do của những chú bướm, nó được thả mình bay tự do rồi lại vỗ cánh bay thành một đàn.

Tự do tự tại không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì!

Đạp xe một vòng cũng đã thấm mệt, cô xuống xe ngồi bệt xuống cỏ, dứt vài ngọn cỏ bên cạnh rồi thả xuống hồ cho những con cá dưới đó. Đôi mắt cô chăm chú nhìn những con cá ngoi lên mặt nước tranh nhau từng ngọn cỏ do cô thả xuống. Thỉnh thoảng cô lại nhoẻn miệng cười, trông vô cùng thích thú.

Đã lâu lắm rồi cô mới được đi chơi, phần vì lịch học dày kín, hoặc là bố mẹ cô phải đi làm. Ngoài ở nhà và ở trên trường ra thì cô chẳng đi đâu khác.

Vui chơi một lúc bụng cô đã hơi đói, cô đưa tay xoa xoa chiếc bụng đang réo. Duy tinh ý, cậu liền đưa cho cô túi đồ ban nãy. Hai mắt cô sáng quắc như đèn pha ô tô khi nhìn thấy đồ ăn, vội nhận lấy túi đồ trong tay Duy.

Cô ăn liền mấy cái, sực nhớ đến người bên cạnh chẳng động miếng nào, cô liền hỏi: “Ơ cậu không ăn sao?” Bầu không khí đang tĩnh lặng bị cô cắt ngang. 

Duy từ nãy tới giờ cứ cặm cụi tô tô vẽ vẽ thứ gì đó trên giấy thì phải, thấy cậu ấy cứ nhấp nha nhấp nhổm mãi.

Cậu không đáp lại lời của cô mà vẫn tập trung vào việc của mình, gương mặt khi cậu ấy tập trung không bao giờ phai tàn. Nhan sắc có một không hai, quyến rũ giống như một người quý ông thực thụ.

“Hùuuuu, bất ngờ chưa hả tôi bắt tại trận rồi nhé. Cậu đây là đang vẽ người yêu của cậu đúng không?” Hân bất ngờ đi từ phía sau doạ Duy.

Tưởng rằng người bị dọa mất hồn mất vía là Duy, hóa ra cô mới là người phải bất ngờ đến há hốc cả miệng. Đứng trước bức tranh đẹp đẽ giống như được in ra, Hân chẳng thể thốt thành lời. Chẳng có từ nào để miêu tả được nó, ngoài từ đẹp ra cô chẳng biết phải khen thế nào mới hợp lý.

Một cô gái đang cầm quả táo đỏ mọng, có vẻ ăn rất ngon miệng, đằng xa là phong cảnh đẹp đến nao lòng. Cô gái ấy cũng rất xinh đẹp, không biết ngoài đời thật có xinh hơn trong tranh không nhỉ?

“Vớ vẩn, người yêu nào. Đây là cậu mà, không nhận ra sao? Tôi vẽ không được đẹp lắm, hay cứ vứt nó đi.” Duy giành lại bức tranh từ Hân, ngại ngùng gãi gãi đầu.

“Cái gì cơ, đây mà là tôi á tôi đâu có xinh thế này.”

Nếu nhìn kĩ vào thì cũng có phần giống Hân, nhưng cô ở bên ngoài rất xấu xí, bởi vậy cô suýt chút nữa không nhận ra bản thân. Không phải do cô Duy vẽ xấu mà do người mẫu quá xấu, đây là vào tranh nên mới được Duy biến tấu thành xinh đẹp thế này. 

Cô lại nhận ra một điều nữa từ Duy, cậu không chỉ học giỏi mà vẽ còn rất đẹp. Càng quen biết cậu ấy lâu lại càng khám phá thêm được con người cậu, giống như hành trình đi tìm kho báu vậy. Không biết cậu ấy còn giấu bao nhiêu tài năng nữa đây

“Cậu có biết tại sao ông trời lại ưu ái cậu như vậy không?”

“Không biết.” Duy từ tốn trả lời.

Duy cũng muốn biết câu trả lời, lý do vì sao cậu lại được ông trời ưu ái? Bản thân cậu nghĩ rằng chẳng ai cho ai tất cả, kể cả cậu. Thứ mà cậu luôn mong cầu vẫn luôn ở xa tầm với, đó là tình cảm gia đình và một bữa cơm ấm áp có đủ thành viên trong gia đình.

Nếu trong lời Hân nói cậu được ưu ái, vậy tại sao thứ này cậu lại không có. Duy vẫn luôn khao khát, nhưng chỉ có thể tự tưởng tượng ở trong giấc mơ mà thôi.

Cậu ấy cái gì cũng rất giỏi, sinh ra đã ở vạch đích. Nhưng cậu ấy chưa từng khoe cũng chưa từng phô trương, chỉ im lặng sống trong thân xác của một con kiến, nhưng những yếu tố hợp thành cậu ấy lại là một chúa sơn lâm dũng mãnh vô cùng.

“Hừm tiếc thật đấy nhỉ? Cậu mà là con gái, còn tôi là con trai thì tôi sẽ tán cậu đến khi nào cậu đổ gục mới chịu thôi, cậu quá xuất sắc rồi.” Hân thở dài một hơi rồi cảm thán, ai yêu được Duy chắc chắn người đó có số hưởng. Cô chưa từng nhìn thấy ai xuất sắc hơn cậu ấy, thật sự phải thốt lên hai từ ghen tị với cô gái may mắn ấy.

Mặt Duy không biến sắc mà trả lời tỉnh bơ. “Vậy giờ cũng có thể tán đổ tôi mà?”

“Gì vậy trời, con gái theo đuổi cậu xếp hàng dài ngoài kia chờ mà cậu còn chưa đổ. Tôi mà thật sự theo đuổi cậu chắc chắn là bị từ chối thẳng thừng rồi, bởi vì tôi là một con vịt xấu xí.” Hân phẩy phẩy tay tỏ vẻ không đồng tình với Duy, đổ cái gì mà đổ, khéo khi cái cây nó còn đổ trước Duy ấy chứ.

“Cậu không thử thì sao mà biết được.” Duy ném mấy hạt thức ăn xuống hồ, từng làn sóng nhẹ nhấp nhô trên mặt nước trông thật sống động.

“Không thể.” Hân lắc đầu nguầy nguậy.

Duy đột nhiên nói nhăng nói cuội gì vậy, hôm nay cậu ấy lạ hơn mọi ngày. Bình thường nếu như không có chuyện gì quan trọng thì cậu ấy sẽ không mở miệng, dù cho có đập hàng tỷ vào cậu ấy, bắt cậu ấy mở miệng nhưng đều bất thành. Hôm nay cậu lại nói nhiều, lần nào cũng khiến Hân cứng họng. 

Duy cười lạnh một tiếng rồi đứng dậy, nói: “Chúng ta về thôi, muộn lắm rồi.”

Đúng là thời gian đi chơi trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã đến nửa chiều nếu như không về nhanh thì trời sẽ tối mất, bố mẹ ở nhà cũng sẽ lo lắng.

Hân đắn đo vừa nhìn Duy rồi lại nhìn bức tranh bên cạnh mà lòng đầy tiếc nuối, bức tranh đẹp như thế này mà phải để lại ở đây sao? Thật không nỡ một chút nào mà, hay cô có nên ngỏ lời xin xỏ Duy mang nó về nhà cô không? Cô cứ chần chừ mãi không biết mở lời như thế nào để Duy đồng ý cho cô cầm nó về đây?

“Thích thì cậu cầm nó về đi, còn không thì cứ vứt nó đi.” 

Duy đang đi bất chợt quay đầu lại buông một câu không to không nhỏ, chỉ đủ để Hân nghe thấy. Trong giây lát Hân đã cười toe toét, khi nãy gương mặt cô còn bí xị như mất sổ gạo. Chỉ một câu nói mà khiến Hân cảm thấy vừa vui vừa an tâm, bức tranh đẹp thế này cô phải mang nó về treo trong phòng mới được, của quý bảo vứt là vứt sao được, nó còn có ý nghĩa vô cùng đặc biệt vì nó do chính Đinh Nguyễn Bảo Duy vẽ.

Bức tranh này Duy vẽ vội nên vẫn chưa vừa ý cậu lắm. Ở ngoài mẫu tranh còn đẹp hơn rất nhiều, cậu chưa vẽ được hết vẻ đẹp của cô trong một tờ giấy nhỏ này.

Đây có được coi như là món quà đầu tiên Duy tặng cho cô không nhỉ? Hôm nay Duy đã cho cô một ngày đi chơi rất vui, vì thế đi học lại cô cũng có quà mang đến cho cậu.

“Cảm ơn, em cảm ơn đại ca rất nhiều.”

Duy cũng cười thầm trong lòng, chỉ vài nét vẽ nguệch ngoạc mà Hân lại coi nó như châu báu. Cảm giác mỗi lần được ở bên cạnh Hân thì lòng Duy lại bình yên đến lạ.

“Ờm… nếu như cậu thích thì lần sau tôi tặng cậu bức khác đẹp hơn thế này.” Cậu tự đề nghị rồi lại tự mình ngại ngùng. Trước đây cậu chưa từng cảm thấy ngại ngùng trước mặt ai bao giờ, luôn giữ một biểu cảm không lạnh không nhạt. Kể từ ngày bóng hình cô xuất hiện trong cuộc sống cậu, bản thân cậu thay đổi khá nhiều, đến chính cậu cũng chẳng nhận ra.  

Duy chưa từng hứa hẹn với ai điều gì, đây cũng là lần đầu tiên của cậu ấy. Hình như từ khi tiếp xúc với Hân thì cậu gần như sống một cách có cảm xúc hơn, được sống đúng với tính cách của mình. Cách đây không lâu cậu ấy sống như một con rô - bốt, lúc nào cũng giữ nguyên một biểu cảm dù vui hay buồn đều không bộc lộ ra ngoài.

Mong tình bạn này sẽ mãi bền vững.

“Cậu nói rồi đấy nhé, móc ngoéo tay nào.”

Hân giơ ngón út ra trước, ngày trước có quan niệm rằng nếu hai người có lời ước hẹn thì phải móc ngoéo tay để đối phương phải nhớ thực hiện lời ước hẹn ấy.

“Ừm.” Duy cũng giơ ngón út ra móc ngoéo, lời hứa hẹn này Duy sẽ thực hiện nó, cậu sẽ vẽ bức tranh đẹp nhất tặng cho Hân, và cũng chỉ mình Hân được nhận tranh do chính tay cậu vẽ.

“Giao kèo thành công.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px