Chương 11: Điều kiện gì tớ đều đáp ứng
“Mày bình tĩnh lại chưa đấy?” Tin nhắn từ điện thoại kêu lên một tiếng ting, trên màn hình hiện lên một tin nhắn, người gửi có biệt danh ‘chị em tốt’.
“Tao không sao, lúc đấy như có ma nhập nên mới tủi thân khóc thôi. Mày nghĩ tao là ai mà lại yếu đuối được như vậy chứ?”
Sau một trận khóc thì Hân đã lấy lại được tinh thần, cô đã có những suy nghĩ một cách tích cực hơn. Không cần vì một chuyện nhỏ này mà buồn nữa, cô để tâm đến chuyện này chắc gì Huy đã để tâm?
Khéo khi ngày hôm sau đi học lại Huy còn chẳng nhớ những gì xảy ra ngày hôm đó nữa. Lúc cô bị trêu như vậy người luôn giữ im lặng từ đầu đến cuối là Huy. Cô chẳng hiểu lý do tại sao việc Huy thích cô, cậu ta phải mang đi kể lể với đám con trai làm gì? Cậu ta rất thích điều đó sao?
Hả hê khi nhìn đám bạn mình trêu chọc Hân?
Hân chẳng có gì nổi bật, lấy cớ nào để một chàng trai như Huy lại đem tình cảm đặt lên một cô gái nhút nhát như cô? Ai nhìn thoáng cũng biết Hân chẳng phải là gu của cậu ta.
Trung thu rơi vào thứ Bảy, vì thế nhà trường đặc biệt cho cho học sinh nghỉ một ngày, sang tuần mới phải đi học lại.
Lại là một ngày trời mưa lắc rắc.
Thời tiết ẩm ướt, trong không khí thoang thoảng mùi hương của đất. Mùa thu là những ngày trời mưa thất thường và khó tạnh nhất, nhưng nó cũng có một ưu điểm riêng biệt của riêng nó.
Hân cảm thấy ngại ngùng khi đến lớp, hôm trước cô khóc ngay giữa lớp như vậy liệu rằng hôm nay đi học có ai hỏi gì không? Nếu như họ thật sự chạy lại hỏi thì Hân nên trả lời như thế nào, tính cô vốn dĩ rất hướng nội, cô sợ giao tiếp với mọi người. Khi gặp phải những câu hỏi dồn dập, điểm yếu của cô liền xuất hiện.
Những lúc như vậy cô thường đưa tay che miệng, mắt ngoảnh đi nơi khác.
Cô đi thẳng vào khu để xe rồi bước những bước dài vào lớp, di chuyển nhanh về chỗ ngồi. Linh thấy cô mới đến vội chạy ra, ngồi xuống bên cạnh Hân.
“Nghe chúng nó nói là hình như sắp thi rồi đấy.” Linh vừa nói vừa bày ra bộ mặt ủ rũ.
“Ủa, tao tưởng sang hai tuần nữa mới thi giữa học kỳ cơ mà.”
“Ừm, nếu đúng ra là thế đấy nhưng không hiểu sao nhà trường lại đổi lịch nữa. Não tao bây giờ nhìn đâu cũng thấy bánh trung thu, kiến thức thì mờ tịt.” Cô ấy thở dài mặt thượt cả ra.
Tâm lý học sinh là thế, cứ nghe đến thi cử là ai cũng mang một nỗi sợ sệt. Linh làm sao mà không có tí kiến thức nào trong đầu được chứ? Nghỉ hè cô ấy đã học xong cả chương trình lớp 9 và đang luyện đề, gần như nắm chắc cơ hội vào cấp 3.
“Hahaha, nhà trường gài bẫy học sinh thế này thì sao sống nổi để vượt qua kỳ thi này đây.” Hân cũng hùa theo đùa với Linh.
Nếu ngay từ đầu đã có nguyện vọng thi vào một trường cấp 3 trọng điểm, hẳn bọn họ đã trang bị cho mình một lượng kiến thức vững chắc. Đến trường nghe giảng từ thầy cô là để ôn tập cũng như bổ sung kiến thức còn hổng trong lúc làm đề.
Hân học kém môn Toán, cũng là môn học cô ghét cay ghét đắng nhất trần đời.
Ước gì có thể phù phép làm biến môn Toán mãi mãi nhỉ?
“Tối nay nếu rảnh thì gọi video với tao, toán bài nào không hiểu thì cứ nói tao giảng cho.”
“Ok babee.” Hân ra dấu tay OK, thỉnh thoảng có thời gian rảnh Linh cũng là người giúp Hân bổ sung lỗ hổng kiến thức trong môn Toán.
Tiết văn là tiết đầu tiên, ai cũng ngáp ngủ dài đến tận mang tai. Với mọi người Văn rất khô khan và nhàm chán, nhưng đối với Hân nó lại khiến tâm hồn cô được giải phóng.
Ở những dòng văn ấy Hân thấy được sự cùng cực của chị Dậu, vì hoàn cảnh éo le mà phải bán con.
Hay một người nông dân chất phác như Lão Hạc, cả đời phải hy sinh.
Tình đồng chí đồng đội của những người lính trẻ ở rừng Việt Bắc, những hiểm nguy gian lao cũng không làm mờ đi tình cảm họ dành cho nhau. Họ chia nhau từng miếng cơm, miếng sắn, ủ ấm cho nhau vào trời đông rét lạnh.
Tất cả những câu chuyện ấy giúp Hân được chiêm nghiệm vô số cuộc đời.
“Nghỉ một ngày xong là đầu óc cứ bay lơ lửng thế hả cái lớp này?” Cô giáo nhận thấy sự uể oải của các bạn liền tám một hai câu đùa để giúp các bạn tỉnh táo hơn.
Trong giờ Văn, Hân được cô giáo đặc cách, có thể ngồi học các môn học khác vì Hân nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Văn, lượng kiến thức cô học trong đội tuyển cũng gấp hai lần ở trên lớp. Vì thế cô miệt mài ngồi giải toán, chốc chốc lại bất giác nhăn mặt vì bài quá khó.
“Này.” Duy gọi cô.
“Tôi có thể kèm môn Toán cho cậu nhưng có một điều kiện.” Duy hình như có hơi ngại ngùng nên mắt nhìn đi nơi khác, miệng thì vẫn cử động nhưng vẫn nói chuyện với cô.
Hân đứng hình mất năm giây câu nói đến quá bất ngờ của Duy, não Hân bất giác hoạt động chậm hơn bình thường. Cách đây không lâu Duy không suy nghĩ mà từ chối lời đề nghị từ cô, vậy mà bây giờ thái độ của cậu lại xoay chuyển nhanh đến kỳ lạ.
“Không cần thì thôi.” Đợi mãi không có ai lên tiếng, giọng Duy nhạt dần, mắt lảng đi nơi khác.
“Ôi không, tất nhiên là rất cần rồi. Cậu nói đi, muốn điều kiện gì tôi cũng sẽ đáp ứng.” Hân vội vội vàng vàng trả lời, giống như chậm trễ một phút là Duy có thể đổi ý.
Nếu điều kiện của Duy là bắt cô lên trời hái trăng xuống, cô cũng sẽ đồng ý. Đâu phải được Duy dạy kèm cho là dễ đâu chứ.
Đồ ngốc, còn chưa biết điều kiện là gì mà vội đồng ý? Lỡ Duy có ý đồ nào đó xấu xa thì sao?
Có phải Duy đã nhìn thấy được sự khổ cực lúc học toán của cô nên đã thương tình giúp đỡ không?
“Cậu kèm môn Văn cho tôi, tôi kèm môn Toán cho cậu.”
Cứ ngỡ điều kiện của cậu ấy phải cao siêu lắm chứ? Chỉ là kèm mỗi môn Văn sao, điều kiện này đối với Hân dễ như trở bàn tay. Nhưng trong đầu Hân nổi lên sự tò mò, chẳng phải điểm Văn của cậu ấy vẫn luôn cao à? Cậu ấy tham vọng đến vậy sao?
Phải chăng đây là một cái cớ?
Không cần cô dạy kèm thì Duy vẫn giữ phong độ ở môn văn mà.
Hoặc là tham vọng của cậu ấy quá lớn chăng? Kiến thức ở lớp cơ bản phù hợp với mọi học sinh, nhưng thi chuyên thì cần mở rộng hơn. Vì thế Duy đưa ra lời đề nghị này, vừa để giúp Hân mà cũng là giúp chính cậu ấy.
Vậy cũng tốt, cô cũng không muốn mắc nợ ai bất cứ điều gì. Duy chừa đường đi cho cô thế này để không khiến lòng cô mang nặng việc mắc nợ. Môn Văn là môn tủ của Hân, cô chắc chắn sẽ giúp cậu ấy đạt điểm cao như mong muốn.
Duy giúp cô môn Toán, Hân giúp cậu ấy môn Văn. Vậy là đôi bên cùng có lợi mà không ai nợ ai điều gì cả.
“Tôi đồng ý.” Hân hớn hở, cô tủm tỉm nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày rất nhiều may mắn.
“Vậy cậu cầm cuốn sổ này về nhà đọc thuộc trước đi, chủ nhật được nghỉ chúng ta bắt đầu học luôn.” Cuốn sổ chỉ lớn hơn bàn tay một chút bên ngoài trông có vẻ rất đơn sơ, rất hợp với tính cách của Duy.
Hân tò mò mở cuốn sổ ra, những dòng chữ và con số đập thẳng vào mắt, tất tần tật công thức toán từ năm lớp 6 cho tới tận lớp 9. Cuốn sổ màu hồng còn rất mới như thể chủ của nó rất giữ gìn nó vậy. Từng nét bút gọn gàng mà sạch sẽ, nhìn vào cũng dễ hiểu hơn trong sách giáo khoa.
Nhưng nét bút này có vẻ hoàn toàn giống nhau, không phải là nét bút theo năm tháng như mỗi năm viết một lượng công thức lên đấy. Những công thức toán giống như vừa mới được của chủ nhân nó viết lên cách đây không lâu.
Dường như mọi việc đều được Duy sắp xếp xong xuôi rồi mới nhận lời dạy kèm của Hân.
“Eo ôi, cậu cẩn như thế làm gì công thức đều có hết trong sách giáo khoa rồi mà cậu còn chép lại cho mất công ra.”
Một tiếng pốc kêu vang khiến Hân hét toáng, nhận thức được vẫn đang trong giờ học, một tay vội vàng che miệng, tay còn lại day day cái trán đau nhức.
“Cậu dám búng trán tôi mạnh như vậy sao? Cậu không biết nó sẽ ảnh hưởng tới trí tuệ của tôi à?” Hân suýt xoa khiển trách Duy. Không ngờ bình thường cậu ấy lầm lầm lì lì, có vẻ sẽ không bao giờ động tay với con gái mà với Hân cậu lại ra tay mạnh vậy.
Ngày hôm nay Duy đã cho cô từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Đúng là lòng dạ con người xoay chuyển 180 độ.
Cô đã nói sai chỗ nào sao? Chưa gì cậu ấy đã dùng vũ lực rồi, sợ rằng đến khi dạy học cho cô, Duy cảm nhận được sự chậm chạp của Hân thì chắc cậu ấy sẽ đánh Hân lên bờ xuống ruộng mất.
“IQ của cậu cao đến mức có thể bị giảm cơ à?” Duy nhướng mày khiêu khích.
Hình như Duy nói không hề sai một chút nào. Duy như khắc tinh của Hân, lúc nào cô bị quê cũng đều là do Duy.
Kiếp trước Hân mắc nợ cậu ấy điều gì mà đầu thai sang kiếp khác rồi cậu ấy còn ôm uất hận để trả thù Hân?
Sau ngày hôm ấy, dường như rào cản vô hình giữa hai người được thế lực nào đó xóa bỏ. Duy cũng mở lời nói chuyện với cô nhiều hơn, dù những lời cậu nói đều dùng để chặt chém Hân.
Lúc trống ra về thì trời cũng tạnh mưa hẳn, sự mát mẻ sau cơn mưa thật dễ chịu. Hân không thích trời mưa nhưng lại thích khoảnh khắc sau cơn mưa. Bầu trời trong xanh, gió đưa lành lạnh sảng khoái cả tâm hồn, bầu không khí nhiễm bụi cũng được cơn mưa rửa trôi. Thay vào đó là một bầu không khí trong lành, khiếm tâm hồn con người như được thả trôi tự do theo từng đám mây.
Hân trở về nhà mới lật từng trang giấy để xem kĩ, cô không lạ gì với nét chữ này lắm. Duy là số ít trong số con trai có nét chữ đẹp và cẩn thận thế này, đến cả con gái cũng chưa chắc bằng cậu ấy.
Hình như lượng công thức này rất nhiều, cậu ấy chắc phải dành không ít thời gian để viết nó nhỉ? Hẳn là Duy rất nghiêm túc trong việc kèm cặp học tập, vậy nên Hân cũng phải cố gắng để không phụ lòng cậu ấy.
Hân chẳng bao giờ học thuộc công thức, chỉ những lúc làm bài tập hay làm đề thì cô lật đật mở sách giáo khoa ra để vừa nhìn vừa làm. Những môn khác cô có thể học thuộc được, riêng môn học này lúc nào cũng rút cạn sinh lực của cô.
Hân đọc nhẩm công thức trong miệng, sau khi đã chắc chắn thuộc công thức đầu tiên thì cô bắt đầu đặt bút viết đi viết lại xuống giấy nháp để nhớ lâu hơn.
Cô cũng lục tìm một số đề Văn để mang đến cho Duy làm thử. Đây là những đề khi đi ôn đội tuyển, cô luôn xếp nó gọn gàng vào một góc, không ngờ cũng có ngày mang nó ra.