Chương 8: Hành động thay lời nói
Dù không ai thích đi lao động công ích nhưng ai mà dám nghỉ thì cô giáo chủ nhiệm cũng sẽ dám đưa ra những hình phạt như hạ hạnh kiểm. Đó là giới hạn cuối cùng của những học sinh cuối cấp như họ, nếu muốn thi vào các trường tốt không chỉ cần điểm thi cao mà học bạ cũng phải ‘sạch’. Nghĩa là hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ ngoài giờ lên lớp, giúp đỡ bạn bè trong học tập, hạnh kiểm đạt loại tốt,...
Muốn vào một trường cấp 3 tốt nhất thì điểm số và kỉ luật phải cùng đi với nhau.
“Nếu em thích thì cô cho em nghỉ luôn, từ mai cũng không cần đến lớp nữa đâu nhé!”
Cả lớp cười ầm lên đánh tan bầu không khí ủ rũ vừa rồi. Mọi người thật biết cách tự an ủi chính bản thân mình, vì các bạn ấy nghĩ rằng sẽ chẳng còn bao lâu được ở chung một lớp học như này nữa.
Mỗi người một ước mơ, một nguyện vọng. Chia ly không phải là chuyện đáng buồn nhất mà là sau này khi gặp lại nhau chưa chắc rằng sẽ còn nhận ra nhau.
Ai cũng trân trọng từng khoảnh khắc vì đâu biết rằng ngày mai sẽ chẳng còn thấy được cảm giác này nữa. Bốn năm, họ gần như nhìn nhau trưởng thành thêm một chút, sâu thẳm trong tim mỗi người chắc hẳn ai cũng coi lớp 9B4 là ngôi nhà thứ hai.
Hy vọng mỗi người trong 39 học sinh trong lớp đều sẽ toả sáng riêng theo cách của mình. Mong rằng sau này nếu còn gặp lại vẫn coi nhau như bạn cùng lớp chia từng chia xa nhé!
Bạn nam trong lớp thành công trong việc giúp mọi người bớt đi những ủ rũ vừa rồi. Cô giáo chủ nhiệm cũng nhìn học sinh bằng ánh mắt trìu mến, chiếc mặt nạ cô dùng để đóng vai phản diện nhằm răn đe học sinh cũng được gỡ bỏ. Là người lái đò có tâm, bởi thế cô giáo chỉ muốn những đứa con thơ của mình ngày một tốt hơn.
Nhớ những ngày mới bước vào lớp 6 còn nhiều bỡ ngỡ, mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau hồi lâu mới dám lại gần bắt chuyện làm quen.
Thời gian cứ như cơn gió của mùa hạ.
Gặp nhau vào buổi trời thu, xa nhau vào ngày hạ nắng gắt!
“Chiều nay chắc sẽ nắng gắt nên các em mang theo mũ tránh bị ốm ảnh hưởng đến học tập.”
“Tổ Một dọn vườn cây bên cạnh hồ nước, tổ Hai nhặt cỏ ở bồn cây cạnh phòng chờ giáo viên, tổ Ba cắt cỏ ngoài cổng trường nhé.” Cô giáo phân công từng nhiệm vụ rõ ràng, lớp trưởng cẩn thận viết lên bảng theo từng lời cô nói.
“Được rồi, tan học đi. Chiều nhớ đến đúng giờ.”
Vừa phân công nhiệm vụ xong thì trống kết thúc giờ học cũng vang lên.
Cô chủ nhiệm xách cặp đi ra ngoài. Các bạn trong lớp cũng dọn dẹp sách vở rồi lần lượt ra về.
Ánh nắng mặt trời sáng chói lại có phần gay gắt. Thời tiết bây giờ thật kỳ quái, rõ ràng đã sắp sắp sang đông rồi nhưng hôm nay bầu trời lại nắng nóng đến cực điểm. Ai có thể chất yếu rất dễ ốm, ai nấy đều bịt kín từ đầu xuống dưới chân. Phần vì sợ da bị đen, phần sợ bị ốm.
Mọi người cũng dần về hết.
Buổi chiều trống trường như mọi khi đúng Hai giờ vang lên. Mọi người cũng tập trung đầy đủ trước sân trường, cô giáo đang điểm danh lại xem có ai đến muộn hoặc không đi.
“Duy... Đinh Nguyễn Bảo Duy, bạn Duy đâu rồi nhỉ?”
Cô giáo đọc đến tên của cậu ấy, nhưng đọc đến lần thứ hai vẫn không có ai lên tiếng. Cô quét mắt xung quanh tìm kiếm sự hiện diện của Duy.
Hình như cậu ấy vẫn chưa đến…
Mười lăm phút sau cũng điểm danh xong, cả lớp đều tập trung đông đủ chỉ thiếu một mình Duy là chưa thấy đâu.
“Cậu ta cứ nghĩ học giỏi sẽ được đặc quyền sao, mắc bệnh ngôi sao chắc?”
Vì trời nóng đến nỗi mồ hôi chảy thành dòng nên mấy bạn nữ trong lớp vừa cắt cỏ vừa xì xào bàn tán. Hân đang cặm cụi cắt từng nhánh cỏ bám chắc dưới nền đất, âm thanh ấy vô tình lọt vào tai. Cô cũng đoán được tám, chín phần người mắc bệnh ngôi sao kia là ai.
Bởi vì lớp này chỉ có mình cậu ấy không đi.
Chắc hẳn mấy bạn nữ ấy quên rằng Duy đang đại diện cho nhà trường thi học sinh giỏi môn Toán và môn Vật Lý cấp tỉnh sao? Cậu ấy không đi trực nhật cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.
Bởi vì cô giáo nói nếu cậu ấy đi trực nhật được thì tốt, còn không cậu ấy ở nhà ôn bài chuẩn bị cho kì thi. Nhưng cô chủ nhiệm vẫn muốn Duy đến trường, vì lúc nào cô giáo cũng thấy cậu ấy ngồi một góc làm bài không chịu ra ngoài, muốn cậu ấy nghỉ ngơi một chút, ra ngoài hôm nay coi như hoạt động ngoài giờ lên lớp.
Đó là hoạt động tập thể cũng giúp tập thể lớp gắn kết hơn với nhau.
“Hân, trời nắng thế này mày không mang mũ hả?”
“Đầu óc tao dạo này cứ như trên mây ấy, đi tới gần trường mới nhớ ra không mang mũ.” Hân đưa tay lau đi giọt mồ hôi rơi trên má, gương mặt cô đã đỏ bừng vì tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời gay gắt.
Cô cảm thán, tổ Ba của cô là chỗ trực nhật nắng nhất, chẳng có lấy một bóng cây để ẩn náu. Đúng vào thời điểm cao độ nắng nóng nhất, mồ hôi cô nhễ nhại lăn từ trên xuống dưới thành giọt.
“Ừ vậy nhớ trực nhanh lên còn vào đấy.” Linh vừa nói tay vừa mở nắp chai nước đưa cho Hân.
“Ok.”
Cô uống lấy uống để vì cổ họng đã khát khô, cảm giác như đang ở trên sa mạc rộng lớn. Đầu cô còn đang ngửa ra phía sau thì bóng râm che đi cái nắng chói chang trước mắt mình, là Duy đang đi tới. Ánh nắng phản chiếu thân hình cậu ấy vô cùng sáng chói, bởi vì chính cậu ấy cũng rực rỡ như tia nắng ấy vậy.
Ánh nắng làm mắt Hân nheo lại không còn nhìn rõ gương mặt của Duy, nhưng điều kỳ diệu là vừa đủ để cảm nhận được rằng gương mặt câu đẹp đến từng góc cạnh. Đúng là chẳng có bất cứ nhược điểm nào từ cậu ấy.
Cô ngẩn ra một lúc đã thấy Duy đang đứng ngay trước mặt mình, thân hình cậu ấy cao lớn bao phủ người cô làm cho những tia nắng không còn chiếu vào Hân được nữa.
Duy bất ngờ đưa Hân một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
“Rảnh tay thì cầm giúp tôi.”
“Hả, à… ừm.” Hân vô thức nhận lấy mũ từ tay Duy, cô tưởng rằng cậu ấy sẽ không đến trực nhật, ai mà ngờ lại xuất hiện một cách đột ngột thế này khiến cô không ngờ được.
“Trời nắng thế này cậu không đội sao?” Hân thắc mắc trời đang nắng thế này sao Duy không đội nó luôn lên đầu mà lại nhờ cô cầm giúp.
“Không.” Duy nhìn xuống mũ rồi lại nhìn lên gương mặt đỏ ửng của Hân.
“Vậy thì tôi đội nhé.”
Duy không trả lời lại mà chỉ gật đầu nhẹ một cái. Cậu ấy quỳ một chân nhưng không chạm đất, cẩn thận cắt từng cụm cỏ bên lề đường.
Đúng là có mà không biết hưởng thụ, trời nắng nóng thế này cậu ấy chẳng lẽ không sợ làm nắng vỡ đầu sao? Hay cậu ấy sợ mũ làm che đi nhan sắc của cậu ấy? Có thể cậu ấy tự tin đang ở trong giai đoạn hừng hực thanh xuân nên chẳng cái nắng nào làm cậu gục ngã được.
Nhờ chiếc mũ của Duy mà Hân không còn cảm thấy cái nóng nữa, thay vào đó chiếc mũ ấy như có phép thuật phi thường giúp cô thấy rất mát mẻ.
Hoá ra giúp cậu ấy lại là giúp chính bản thân mình.
“Cảm ơn cậu nhé.” Hân thầm cảm ơn cậu ấy trong lòng!
Hình như Duy cũng không lạnh lùng như cô tưởng tượng.