Vạn Khúc Tình Duyên

CHƯƠNG 9: PHẬN HẦU P2




PHẬN HẦU P2


Tối đó tôi đến phòng cậu.
Đèn dầu heo hắt phả ánh sáng mờ,
Cậu ngồi tựa mình trên giường,
Ánh vàng hắt tới khiến cậu đẹp hơn.

Bình luận đoạn văn

Nhan sắc cậu vốn nhất vùng,
Tiểu thư đài cát cả vùng đều mê.
Chỉ tiếc rằng cậu đoạn tụ,
Không thích nữ sắc, chỉ thích nam nhân.

Bình luận đoạn văn

Đừng hỏi tại sao hầu biết,
Bởi tôi là người bị cậu gạ mà.
Cậu gạ tôi vô vàng điều,
Đôi câu thả thính mỗi ngày đều nghe.

Bình luận đoạn văn

Cậu và tôi quen thuở thơ
Chơi thân từ bé lòng thân thêm nhiều.
Mỗi lần tôi muốn điều chi,
Là cậu liền lấy cho tôi liền à!

Bình luận đoạn văn

Nay cậu lại muốn ngủ chung,
Thôi thì cũng được trả ơn cậu rồi!
Tối ngủ chung gối chung chăn,
Mà tướng cậu ngủ kỳ thực quá hư!

Bình luận đoạn văn

Tay ôm, chân gác, tựa đầu.
Làm tôi bị bó, ngủ khó vô cùng.
Mấy lần muốn đẩy cậu ra,
Được chút thì cậu liền bu bám mình!

Bình luận đoạn văn

Bất lực chẳng thèm làm thêm,
Mặc kệ cậu cứ, ôm khư thân mình.
Cậu thầm khẽ vào tai tôi:
“Hôm nay người em thật sự thơm nha!”

Bình luận đoạn văn

Giật mình trợn mắt thất kinh,
“Cậu mà làm nữa chắc tôi chết thật!”
Bĩu môi cậu dụi hõm tôi,
“Thôi được hôm nay tạm tha em vậy!”

Bình luận đoạn văn

Lòng tôi như mở cờ vui,
Tối nay mình sẽ ngủ một giấc ngon.
Lim dim mí mắt nặng ình,
Tôi mơ màng ngủ, khi nào chẳng hay.

Bình luận đoạn văn

Sáng dậy cả người nhói đau,
Tay chân mềm nhũn, không sức vặn người.
Cậu nhìn tôi vẻ vui tươi,
Mắt đào hoa ấy còn vương ý cười.

Bình luận đoạn văn

Tôi giờ mới hiểu sự tình,
Là cậu… đêm qua chiếm trọn… thân tôi!
Nước mắt chực chờ rưng rưng
Vài giọt rơi xuống, cậu hơi hoảng hồn!

Bình luận đoạn văn

Vội vàng cậu dỗ tôi vui,
Nhưng cậu càng dỗ tôi càng khóc to!
Cuối cùng cậu chặn miệng tôi,
Bằng nụ hôn cháy, thay lời thứ tha!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px