Và câu trả lời là có.

Thế giới này đôi khi lại tồn tại những chuyện tốt đẹp đến khó tin như vậy đấy. Ai mà tin được việc một người dưng nước lã chỉ mới chuyển đến con ngõ nhỏ này vỏn vẹn vài ba tháng, lại sẵn sàng bỏ ra thời gian lẫn tâm sức của mình để dạy dỗ cho một đứa con gái chẳng máu mủ ruột rà gì như cô? Xuân Hoa cứ ngỡ như mình đang nằm mơ, mơ một giấc mộng trưa ngọt ngào như những viên kẹo sô cô la sữa được bọc trong giấy bạc trắng.

Thế nhưng, giấc mơ ngọt ngào ấy lại thành sự thật. Kể từ chiều hôm ấy, Duật Vinh đã chính thức bước vào cuộc sống của Xuân Hoa với tư cách là chàng “gia sư” đặc biệt của cô.

Nội tâm Xuân Hoa không khỏi thắc mắc rằng tại sao Duật Vinh lại tốt với cô đến thế? Cô có gì đáng để anh phải phí hoài thì giờ của mình vào sao? Cô chỉ là một đứa con gái hết sức bình thường – học lực làng nhàng, ngoại hình cũng chẳng phải dạng chim sa cá lặn gì cho cam. Gia cảnh nhà cô nói trắng ra là nghèo. Bố mẹ cô cả đời lam lũ với mấy sào cà phê, quanh năm suốt tháng chỉ biết đến một màu đất đỏ bazan thì cô có gì đáng để người ta để mắt tới? Duật Vinh thì khác. Anh thông minh tài giỏi, hiểu biết sâu rộng, lại còn có tài vẽ tranh. Đáng lẽ ra, anh phải dành thời gian đó để làm những việc có ích hơn cho bản thân mình hoặc ít nhất là dành cho ai đó xứng đáng hơn chứ nhỉ?

Dù trong lòng đầy hoài nghi, Xuân Hoa vẫn không nỡ từ chối sự giúp đỡ quý báu này. Thôi kệ, người ta đã có lòng thì cô cứ nhận. Đời học sinh cuối cấp nó khổ như trâu như bò, cô may mắn có được cái “phao cứu sinh” thì dại gì không bám lấy?

Thế là cái “lò luyện thi đại học” của hai người chính thức khai giảng.

Nghe cái tên thì oách xà lách vậy thôi chứ thực tế thì nó tréo ngoe đến không thể tả. Vì cách nhau một bức tường nên lời giảng bài của Duật Vinh truyền sang không được rõ ràng, anh phải nói to hơn bình thường còn Xuân Hoa thì phải dỏng tai lên mà nghe. Mẹ Hoa ở dưới nhà, nghe tiếng oang oang từ trên phòng cô vọng xuống thì cứ tưởng con gái đang cãi nhau với đứa nào qua điện thoại. Thỉnh thoảng bà lại nói vọng lên:

“Nói chuyện với bạn nhỏ nhỏ thôi Hoa ơi, để cho mẹ với hàng xóm người ta còn nghỉ trưa chứ!”

Những lúc như vậy, Xuân Hoa chỉ biết cười trừ, ra dấu cho Duật Vinh nói nhỏ lại. Hai đứa lại phải ghé sát đầu vào cửa sổ, thì thầm với nhau như đang làm chuyện gì đó mờ ám lắm. Khoảng cách của hai người lúc này gần nhau tới mức Xuân Hoa có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào má, ngửi thấy mùi hương thơm nhàn nhạt từ trên người anh tỏa ra. Trái tim cô cũng vì ấy mà bắt đầu nhảy loạn xạ trong lồng ngực. Học hành đâu chẳng thấy mà Hoa chỉ thấy mặt mình nóng bừng bừng, đầu óc mình bỗng dưng trống rỗng.

Đã thế, cái cửa sổ nhà Xuân Hoa thì cao mà bàn học của cô thì thấp. Mỗi lần muốn đưa sách hay bài tập cho Duật Vinh xem là cô lại phải lồm cồm đứng lên chiếc ghế con, rướn mình hết cỡ mới có thể đưa sang được. Có hôm, đang mải mê với bài toán khó, Hoa quên mất mình đang đứng trên ghế nên lùi lại một bước. Kết quả là cô bị hụt chân, ngã chỏng cọng xuống sàn. May là cái ghế không cao lắm nên cô không bị làm sao, chỉ là cú ngã trời giáng đã làm cho cái mông đáng thương của cô ê ẩm, đau điếng.

Xuân Hoa ở bên kia nghe tiếng “rầm” một cái liền hốt hoảng gọi tên cô:

“Xuân Hoa! Xuân Hoa ơi! Em có sao không Hoa?”

“Ẹc… ẹc…” 

Cổ họng Xuân Hoa lúc ấy chỉ có thể phát ra những âm thanh vô nghĩa hệt như con vịt bị bóp cổ, cô đau quá nên cứ nằm lì mãi dưới đất mà chẳng chịu ngồi dậy. Không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào, lại chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Duật Vinh càng thêm hoảng loạn, tiếng anh gọi cô ngày càng dồn dập hơn:

“Hoa ơi, trả lời anh đi! Em có bị đập đầu vào đâu không? Hoa ơi!”

Xuân Hoa nghe thấy sự lo lắng trong giọng nói của anh thì vội vàng bật dậy, tay vẫn còn xoa xoa cái mông của mình.

“Dạ… dạ, em không sao ạ… ” Cô lắp bắp đáp lại, mặt mày méo xệch vì đau.

Bên kia im lặng một lúc rồi một tiếng thở dài khe khẽ vang lên.

“Thôi, kiểu này không ổn rồi Hoa ơi,” Giọng anh trầm hẳn xuống. “Cứ thế này là có ngày em gãy cổ chứ chẳng chơi…”

Nói rồi, anh im lặng. Xuân Hoa cũng chẳng dám hó hé gì thêm, cô chỉ ngồi bệt dưới sàn, mặt mày tiu nghỉu.

Phải vài phút sau, Duật Vinh mới lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng đến ngột ngạt.

“Hay là…” Anh ngập ngừng, dường như đang cân nhắc gì đó. “Hay là Xuân Hoa xin bác gái qua nhà anh học đi. Ở bên này rộng hơn, cũng tiện cho cả hai đứa mình nữa.”

“Hớ?”

Xuân Hoa nghe xong liền trợn tròn hai mắt. Qua nhà Duật Vinh học? Một đứa con gái sang nhà một đứa con trai ở một mình để học bài? Nghe nó cứ sai sai thế nào ấy, thà là chung trường chung lớp cô còn dễ nói chuyện với mẹ hơn, đằng này…

Thấy phản ứng của Xuân Hoa, Duật Vinh nói thêm, giọng nói anh xen lẫn chút bối rối.

“Ý anh là… cho tiện thôi, chứ cứ với qua với lại thế này nguy hiểm lắm. Nhà anh cũng chỉ có mình anh thôi à, không phải ngại việc thảo luận to tiếng.”

Giọng của Duật Vinh nghe hiền khô, thái độ lại chân thành hết biết làm cho nỗi ngại ngùng trong lòng Xuân Hoa vơi đi ít nhiều. Cô biết anh chỉ có ý tốt nhưng khổ một nỗi, chuyện này đâu có đơn giản như vậy. Vấn đề lớn nhất không nằm ở chỗ cô có ngại hay không mà là ở mẹ cô kia kìa. Mẹ mà không gật đầu thì dù cô có muốn qua đến mấy cũng phải chịu thua.

Cô cắn môi, do dự một hồi mới trả lời anh:

“Dạ vâng, em hiểu mà, để em xin mẹ ạ…”

Tối hôm đó, trong bữa cơm. Xuân Hoa lựa lúc cả nhà đang vui vẻ, cô hít một hơi thật sâu rồi mới dám rụt rè lên tiếng. Giọng Hoa nhỏ xíu, lí nhí trong cổ họng:

“Mẹ ơi… Anh hàng xóm ở bên cạnh nhà mình á, ảnh… ảnh ngỏ ý muốn cho con qua nhà ảnh học bài vào buổi chiều ạ.”

Mẹ cô đang gắp miếng cá vào bát cho con gái thì khựng lại. Bà ngước lên nhìn cô, đôi mắt nheo lại đầy vẻ dò xét.

“Qua nhà nó học?” Mẹ liếc cô một cái. “Con gái con đứa, mày qua nhà con trai người ta làm gì? Không học ở nhà được à? Mọi hôm thấy vẫn học ở nhà bình thường mà.”

Câu nói của mẹ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người Xuân Hoa. Cô vội vàng trình bày, mặt cúi gằm xuống bát cơm, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

“Dạ… dạ thì chỉ học bài thôi đó ạ, học qua cửa sổ bất tiện quá. Hôm nay, con còn bị trượt chân té ghế nữa đó mẹ.”

“Té ghế?” Ba cô đang đang dán mắt vào tivi, cũng quay sang lo lắng nhìn cô. “Có làm sao không con?”

“Dạ con không sao ạ.” Xuân Hoa lắc đầu.

“Cạch” một tiếng, mẹ cô đặt mạnh đôi đũa xuống mâm. Vẻ mặt bà nghiêm túc hẳn.

“Mẹ biết thằng bé đó ngoan, hiền lành nhưng dù sao nó cũng là con trai. Mình là con gái mới lớn, tự dưng cứ chiều chiều lại chạy sang nhà hàng xóm như vậy ai mà coi cho được? Mày cũng biết cái xóm này thế nào mà An, chuyện gì thì chậm chứ riêng cái chuyện đi đồn thổi lung tung là nhanh lắm. Thôi thôi, nói chung là không được!”

Từng lời nói của mẹ như tảng đá đè nặng lên lồng ngực Xuân Hoa. Cô thở ra một hơi não nề, cảm giác thất vọng chua chát dâng lên. Dù đã lường trước được kết quả này nhưng khi phải đối mặt với nó, Hoa vẫn không khỏi buồn rầu.

“Nhưng mà mẹ ơi,” Xuân Hoa cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng, đôi mắt đã hơi hoe hoe đỏ. “Anh ấy chỉ dạy con học thôi chứ đâu có ý gì đâu ạ. Với lại… từ hồi được anh ấy chỉ bài, con thấy mình hiểu bài hơn hẳn. Hơn nữa, cũng sắp thi đại học rồi, con… con cũng chỉ là muốn cố gắng hết sức thôi mà…”

Giọng Xuân Hoa nhỏ dần đầy vẻ tủi thân. Mẹ Hoa nhìn “bình rượu mơ” của mình, thấy cái vẻ mặt tiu nghỉu như bánh đa nhúng nước của nó thì cũng mềm lòng. Sống được gần nửa đời người, bà biết cái gì là thật lòng, cái gì là giả dối. Đứa nào tốt, đứa nào xấu, bà gần như đọc vị được cả. Cậu Vinh đó tuy chân cẳng không lành lặn nhưng không bao giờ làm phiền hàng xóm xung quanh chuyện gì, tướng mạo trông cũng đàng hoàng, ăn nói lễ phép, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm. Một người như vậy, sao có thể là người xấu được? Hơn nữa, chuyện học hành của con gái bà là trên hết, chẳng lẽ vì cái miệng lưỡi của người đời mà làm lỡ cơ hội của nó sao?

Mẹ Hoa im lặng suy nghĩ một lúc lâu, mãi đến khi bố Hoa huých nhẹ vào tay bà, bà mới chịu lên tiếng.

“Thôi được rồi nhưng với một điều kiện.” Bà thỏa hiệp.

“Dạ?” Xuân Hoa đang ủ rũ bỗng sáng rực mắt.

“Nội trong học kì này, mày phải cố gắng làm sao để điểm môn Toán cao hơn năm trước. Còn nếu mà điểm không những không tăng mà còn giảm là dẹp liền cho mẹ, nghe chưa?” Bà vừa nói, vừa gắp lại miếng cá ban nãy vào bát cô. “Ăn đi cho có sức mà học. Học hành thì không lo, toàn lo mấy chuyện vớ va vớ vẩn.”

Bầu không khí căng thẳng lúc nãy bỗng chốc tan đi như sương mai gặp nắng, cả vườn hoa hướng dương trong lòng Xuân Hoa được tắm mình trong thứ nắng vàng mật ong của trời thu. Những cánh hoa vàng vốn đang rũ xuống vì thất vọng đã lập tức ngẩng cao đầu, hướng thẳng về phía mặt trời rực rỡ. Cô “dạ” một tiếng thật to rồi cắm cúi ăn hết sạch bát cơm, tự nhiên cô thấy món cá kho hôm nay thơm ngon lạ thường.

Từ ấy, lớp học đặc biệt của hai người được dời từ khung cửa sổ chật hẹp sang căn phòng khách gọn gàng của Duật Vinh.

Cứ đúng hai giờ chiều mỗi ngày, sau một giấc ngủ trưa ngắn, Xuân Hoa lại ôm chồng sách vở lóc cóc chạy sang nhà anh. Lúc đầu, Hoa còn ngại ngùng. Ngồi học mà lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, không dám hó hé tiếng nào ngoài việc hỏi bài. May sao, Duật Vinh luôn dịu dàng với cô. Anh không bao giờ gắt gỏng, cũng chưa bao giờ thở dài dù cho có những bài toán cô hỏi đi hỏi lại đến ba bốn lần vẫn chưa thông. Anh sẽ tìm một cách giải thích khác, lấy một ví dụ khác, vẽ một cái hình khác cho đến khi nào cô thực sự hiểu rõ bản chất của bài toán mới thôi.

Dần dà, Xuân Hoa cũng bớt rụt rè lại. Thay vì ngồi im thin thít, cô bắt đầu líu lo đủ thứ chuyện với Duật Vinh. Hoa không chỉ nó nói về chuyện học hành mà còn nói về những chuyện không đâu vào đâu xảy ra ở trên lớp.

Còn Duật Vinh, tranh thủ những lúc Xuân Hoa cắm cúi giải quyết mớ công thức lằng nhằng, anh lại lặng lẽ lôi máy tính bảng ra để vẽ. Anh nhận vẽ minh họa, bìa truyện cho các nhà xuất bản để nuôi sống chính bản thân mình.

“Lớp em có cậu bạn tên Tấn Phong, lúc nào cậu ấy trông cũng trông khó gần dã man. Cả buổi trời không nói với em được một câu nào luôn ấy anh.” Xuân Hoa vừa cặm cụi giải nốt bài tích phân, vừa bĩu môi kể lể. “Đã thế còn hay lườm em nữa chứ, em có làm gì cậu ta đâu.”

Duật Vinh đang tập trung vào chiếc máy tính bảng trên bàn, nghe cô nói xong thì mỉm cười.

“Biết đâu mắt người ta vốn luôn như thế thì sao?”

“Không, rõ ràng là lườm mà.” Xuân Hoa quả quyết. “Nhưng mà công nhận là cậu ta giỏi thật anh ạ, em ngồi bên cạnh thấy cậu ta làm đề mà em tưởng đâu cậu ta là cái máy giải đề không luôn ấy.”

Duật Vinh chỉ gật đầu, im lặng mà lắng nghe Xuân Hoa nói. Chẳng hiểu sao, cứ nghe cô luyên thuyên là anh thấy thích. Ngôi nhà vốn luôn im lìm của anh có tiếng nói chuyện của cô bỗng trở nên sinh động và ấm áp hẳn lên.

Nói chán, Xuân Hoa cũng tạm ngưng câu chuyện phiếm của mình, cô cố gắng tập trung lại vào mớ công thức tích phân đang nằm ngay trước mặt mình kia. Nhưng khổ nỗi, chỉ được vài giây sau, ánh mắt cô lại bất giác dời từ mớ công thức đáng ghét sang phía người con trai đối diện.

Đúng vậy, Xuân Hoa đang lén nhìn Duật Vinh đấy.

Không phải là cô mê mẩn khuôn mặt đẹp đẽ hay vầng trán cao thông minh của anh đâu –dù quả thực chúng rất ưa nhìn – nhưng thứ thật sự níu giữ tâm trí Xuân Hoa lại là đôi bàn tay của Duật Vinh.

Tay của anh không giống tay của những vị công tử bột trông trắng trẻo, mềm mại. Trái lại, lòng bàn tay anh lại có những vết chai sần, chắc là do phải tự mình đẩy xe lâu dài nên mới hình thành những vết ấy. Nhưng lạ thay, những vết chai ấy không làm cho đôi tay anh xấu đi mà còn khiến cho những ngón tay thon dài, sạch sẽ của anh thêm phần nổi bật.

Nhìn anh cầm bút cảm ứng mà Xuân Hoa như bị thôi miên. Thú thật, nếu thời gian cho phép, cô nguyện ngồi hàng giờ chỉ để ngắm đôi tay ấy thổi hồn vào những nét vẽ. 

“Nè Hoa!”

Xuân Hoa đang chuẩn bị sang bên nhà Duật Vinh thì nghe thấy mẹ gọi, cô ngoảnh đầu lại.

“Dạ, sao vậy mẹ?” 

Mẹ đến gần cô, nói nhỏ:

“Nay qua đó, lựa lời mà hỏi anh xem chuyện tiền nong thế nào.”

Xuân Hoa trố mắt.

“Ơ nhưng mà ảnh có cần đâu mẹ?”

“Mày thì biết cái gì?” Mẹ cô chau mày. “ Người ta bỏ công bỏ sức ra dạy mình chứ có phải không đâu, con ai mà ngây thơ thế không biết.”

Xuân Hoa nghe mẹ nói cũng thấy có lý, liền gật gù rồi chạy qua nhà anh. Chỉ vì lời dặn của mẹ mà suốt cả buổi, cô không thể nào tập trung được.

“Nay em sao vậy Hoa?” Duật Vinh thấy Xuân Hoa cứ để đầu óc lên tận mây xanh liền hỏi.

Xuân Hoa giật mình, ngẩng đầu lên nhìn anh, trên mặt cô hiện rõ vẻ lúng túng. Cô ấp úng mãi, không biết nên mở lời thế nào cho phải.

“Dạ… dạ không có gì đâu anh.”

Anh đặt cây bút cảm ứng xuống, xoay người lại đối diện hẳn với cô.

“Có chuyện gì thì em nên nói với gia đình chứ em mà như thế này là ảnh hưởng lắm đó em. Nãy giờ em trông cứ bồn chồn chẳng chịu tập trung gì, làm bài cũng sai lên sai xuống.”

Bị nói trúng tim đen, mặt Xuân Hoa đỏ bừng lên. Cô cúi gằm mặt, hai tay vò vò vạt áo. Thôi thì đằng nào cũng phải nói, nói sớm bớt khó xử thêm.
“Dạ thì chuyện là… Mẹ em… mẹ em dặn em hỏi anh là chuyện học phí như nào ạ.”

Nói xong câu đấy, Xuân Hoa chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi. Cô không dám ngẩng lên nhìn anh, chỉ sợ thấy anh tỏ vẻ khó xử hay thất vọng.

“Trời, anh tưởng chuyện gì to tát lắm.” Duật Vinh bật cười.

Xuân Hoa rụt rè ngước lên. Cô thấy Duật Vinh đang nhìn mình, trong mắt anh không hề có chút khó chịu nào.

“Chuyện học phí thì không cần đâu Hoa.” Anh nói tiếp. “Anh đã nói rồi mà.”

“Nhưng mà mẹ em nói là không được ạ.” Xuân Hoa vội nói. “Anh bỏ thời gian ra dạy em mà…”

Duật Vinh nhìn cô gái nhỏ đang bối rối trước mặt mình, trong lòng bỗng thấy mềm đi.

“Thật ra… em chịu qua nói chuyện với anh là anh đã thấy vui lắm rồi đó bé. Từ bữa chuyển đến đây, anh đâu có ai nói chuyện cùng đâu.”




Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px