Tuyển tập thơ Mượn Hình Tỏ Chữ
Chân trần trên sỏi đá - Mai
(Mình có ý tưởng bài thơ này lúc ngồi chép phân tích Tuyên ngôn độc lập. Đến nửa đêm ngồi tìm ảnh minh họa mà vừa thương vừa sợ.)
Trên mảnh đất này Nắng úa tàn, những đám mây ngừng thở Gió giận giữ Cuốn bụi cát tung bay Hất văng cái xơ xác Lên những đống đổ nát hoang tàn. Đôi chân trần Sạch sẽ bé nhỏ Một đứa trẻ trắng xinh Đi một mình Dẫm trên sỏi đá Chậm rãi bước Như một chú nai lạc đường. Vạt váy đáng thương Lẫn trong dòng người loạn lạc Cuối đường nhức óc inh tai Tiếng nổ súng Làm giật mình Đôi mắt hồ thu xanh thẳm. Chạy. Nhanh lên. Nhanh nữa. Lũ khốn nạn Chúng càn quét bằng súng bom đạn lựu Phá cho hết Giết cho hết Dù già trẻ gái trai Lòng hung ác hoá thành thực thể Thứ chất lỏng man rợn chảy ngược lên hai mắt đui mù. Chạy nhanh lên trước khi chúng đến Không. Chậm. Không kịp nữa rồi Tiếng súng vang trời Dễ dàng Bị che giấu trong hỗn loạn. Viên đạn lạc Xuyên thẳng qua bóng trắng đến nơi Dừng Trong máu tươi ấm nóng Đau như xé rách Người phụ nữ thống khổ cuộn tròn Chặt chẽ ôm lấy một đứa trẻ còn trong tã bọc. Đôi mắt hồ gợn sóng Viên đạn găm sâu Phá nát Thức tỉnh một linh hồn. Khi lên thiên đường Các thiên thần được phép gột rửa Cho quên đi những đớn đau tự thuở sinh thời. Sao mà Trước ngực váy trắng tinh khôi Nở rộ đóa hoa đỏ gay mắt Những đau đớn trước khi chết Lại trở về Đau không thể thở. Một đứa trẻ nức nở đi tìm mẹ Một đứa trẻ ngã xuống đơn côi Trước khi chết em nhìn thấy mẹ Nhìn thấy mẹ Sợ hãi gào khóc không thôi Em bỗng quên đau xót vừa rồi Vươn đôi tay muốn chạm vào mẹ Em muốn lau Nước mắt trên gò má gầy sạm lại “Mẹ ngoan… không khóc Nào không khóc nữa nhé Mẹ không khóc Em thương”. |
0 |