Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Tư
Mặn - Tô Quốc Quyền
Con ngoài hải lý xa xôi muối biển xát vào da mằn mặn thấm sao mùi mặn này lạ lắm cái mặn từ đại dương xanh thẳm như nuốt chửng như thống trị như một điều gì mà con không hiểu được Con ở nơi đất khách cách nửa vòng địa cầu Ăn muôn thức lạ sao mùi mặn vẫn như không đúng một thức muối cũng trắng cũng tinh mà sao không có mùi vị ấy đất nước xa hoa này con phố tráng lệ kia đằng sau ẩm thực mấy ngàn năm sao mùi muối vẫn có gì không đúng Con đi xa rồi con đi gần vị mặn ấy vẫn dường ám ảnh trong giấc mơ đó mẹ vẫn còn tại chốn dương gian mẹ ẵm con đi trên đường làng người ta phơi muối trắng hàng hàng hình như có cái gì dở dang hình như có cái gì lở làng như lúc mẹ tuổi mười tám nhớ một chàng trai nào mà chắc chắn không phải cha con như lúc mẹ nhìn tiền học phí đại học mẹ tưởng vì tiếng mưa trên mái nhà mà con không nghe mẹ khóc như lúc mẹ bệnh như lúc mẹ đi… Con biết rồi mẹ ơi mùi muối đó nằm trong giấc con mơ một hạt trắng nằm trong tay mẹ hạt muối đầu mỗi mùa muối trắng mẹ cho con vị mặn đầu tiên đó Không phải vì hạt muối mặn mà con thương con nhớ vì trong hạt ngọc đó bàn tay mẹ truyền sang bàn tay con như cả một quá khứ hiện về những giọt nước mắt những giọt mồ hôi những nụ cười giữa ruộng muối trắng Giờ đây con đủ tiền để thử mọi thức sơn hà hải vị nhưng sao không vị mặn nào như vị muối mặn năm ấy mẹ đã cho con |
0 |
