Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Mười Một
Đồng nắng - NPYN - Nguyễn Phạm Yến Nhi
Tháng mười nắng hanh Trời xanh thẫm cũng vừa xong vụ lúa Những dải đất nắng phủ vàng như lụa Ngọn lúa cong mình chúc xuống, đặng rung rinh Lúc cơn gió nào chợt lướt giữa yên thinh Đây những sóng vàng mấp mô trên biển vàng bát ngát Đồng quê mùa gặt đẹp như là câu hát Trong những buổi chiều xưa. Lạ lẫm thay, đồng nắng độ cuối mùa Lúa rực rỡ và vàng hơn tất cả Hạt ngọc trời áo lần the óng ả Trĩu vào tay người Những đôi tay ấm áp hơn mặt trời Thô ráp chai sần nhưng dịu dàng như đất mẹ Nâng niu lấy lúa nhỏ nhoi thật khẽ Từ khi thóc nảy mầm, trổ lá mạ đầu tiên. Bén nồng hậu hơi đất để nên duyên Xơ xác rạ rơm mà mọc ra hạt lúa Từ nâu sồng bám rễ làm điểm tựa Lúa vươn mình gieo sự sống xanh tươi Và bao lần, hạt lúa của ta ơi! Trải sương gió, chất ngọc càng sâu lắng Tắm dương quang cho sánh vàng như nắng Nặng ơn người xưa nhỏ mặn giọt mồ hôi. Đồng nắng hôm nay một nửa đã gặt rồi Những dải lụa vàng dần trả lại màu nâu của đất Trải xuống sân phơi sau chuỗi ngày chiu chắt Đêm về người mơ cót gạo đầy vơi Khi mùa vàng đi đến khắp muôn nơi Từ nơi đất nằm chờ mùa sau cày xới Mặt trời lặn xuống cánh đồng rạ mới Và ánh mai sẽ mọc trên những thửa nắng gặt chưa xong. |
0 |