Trưa nay bỗng nghe lạnh rơi khô khốc

Gió mải đùa vò rối tóc người ta 

Thấy gió rét, nắng giật mình, ngơ ngác 

Ô, thế là mùa Thu cũ đã qua?


Trời xanh ngắt bỗng đổi sang áo xám

Lá tươi non bỗng ủ rũ, la đà

Vừa tỉnh giấc, dạ len đều cựa quậy

Cứ thẫn thờ tiếc hơi ấm hôm qua


Chạm vào Đông, ngày buồn và lạnh lẽo

Sương kéo về giăng trắng cả đồng hoa

Mặt trời mệt chẳng muốn làm việc nữa

Gọi nắng về ngủ sớm cuối trời xa…

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px