Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Một

Suy tư - Nam Quảng Tử

 đêm nằm nghe kể, chuyện trăng côi

 thủ thỉ: Đông vãng, Xuân tới rồi

 hoang hoải quên cài then, chốt cửa

 khiến người lẩn thẩn bỏ đi thôi


 áng mây nhè nhẹ phủ đầu ta

 chung quanh đằm thắm vạn sắc hoa

 chân bước bỡ ngỡ lạc tiên cảnh

 nôn nao trìu mến rọi ánh tà


 cánh hoa tươi tắn bởi người chăm

 hồn ta thanh thản tuổi mười lăm

 hỡi ôi! thời gian trôi mau quá

 nháy đôi mắt trĩu – đã mười năm?


 ngắm hàng hoa chợt nhớ chuyện xưa

 độ thuở mình ên lạnh tiếng mưa

 văng vẳng, ôi rợn hồn khắc khoải

 u minh ám cõi, sầu dây dưa


 ngẫm qua lại thương thân úa tàn

 người – hoa đều tạm cõi nhân gian

 cất chi tiếng rầu thêm não nuột

 thôi thì hoan hỉ ngóng Xuân sang

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này