Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Một
Xuân đợi xuân chờ - Lương Hồng Tú
Đất trời lại thắm màu xuân Bên cành lộc biết hoa bừng ngát hương Heo mây phủ kín phố phường Rung rinh vạt áo người thương, kẻ chờ. Hoa vàng, vàng đến bao giờ? Để cô thiếu nữ ngẩn ngơ dạ sầu Thương người chiến sĩ dãi dầu Tìm trong sợi nhớ gọi nhau tình nồng. Nghiêng nghiêng vành nón xanh trong Ai về qua ngõ để lòng chơi vơi Người đi đã mấy mùa rồi Hoa vàng mấy độ xa xôi cuối trời. Người ngoài biên ải mưa rơi Người nơi hải đảo mù khơi sóng gầm Nhớ màu hoa lại bâng khuâng Nhớ người thề hẹn lại càng xót xa. Xuân về trên những vườn hoa Gọi đàn én lượn chan hòa niềm thương Kéo dài nỗi nhớ tiêu tương Rưng rưng mắt lệ còn vương mịt mờ. Mùa xuân ai đợi ai chờ Ai trông hoa thắm ai mơ tương phùng Ai về thỏa nỗi nhớ mong Cho hoa rạng rỡ cho lòng an yên. Xuân này mong được đoàn viên Để tình trọn vẹn để duyên mặn nồng Xin đừng để kẻ chờ mong Phải sầu cô quạnh, xót lòng xuân ơi! |
0 |