Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Một
Hương quê - Lạc Thanh
Trời thanh thanh, cảnh bình bình Phóng tầm mắt rộng, lòng mình thảnh thơi, Long đong, gió bụi một đời Thân nơi viễn xứ một thời xa quê, Theo chân Bạch Hổ - sao Khuê, Bước lần, bén gót, tìm về cố hương. Nắng lên vén bức màn sương Biển vàng hoa thắm, triều dương rạng ngời, Dưới vườn nông phụ xinh tươi Nón lá nghiêng vời, vài mươi cô gái, Da rám nắng, nụ cười khả ái Mặt đen gầy, trán nhễ nhại mồ hôi. Ôi chao! Đẹp quá quê tôi! Đi đâu cho mỏi? Cho tôi tự tình: “Nơi đây non ngát, anh linh Dẫu gian khổ, vẫn yên bình, thanh tao, Giữa đồng bom đạn chiều nao, Mươi năm vắng bóng đâu nào vết xưa Ráng trời cao vợi sau mưa Mây vần vũ cũ xin thưa đổi rồi”. Ngát ngát, vô tận, xa xôi Giữa rừng hoa nở, triền đồi cỏ mê Người xưa nay đã quay về Vẹn lòng, trọn nghĩa lời thề nước non. |
0 |