Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Ba
Vô đề - Hoàng Mai Dương (Voi Sữa)
Tôi yêu sắc hạ, thích cả đêm thu Tôi yêu mùa lá đỏ, cũng muốn vơ vẩn cùng lửa phượng Tôi yêu cánh chim, yêu con tàu đi trong nắng Tôi yêu tuổi trẻ muốn sống hết mình với hào quang mùa hạ Cũng không tiếc thân mình vì mùa thu độc lập! Bước qua bom và đạn Ta bước vào chặng đổi mới Tàu đổi mới một hay ngàn toa Ta chẳng biết! Cho hỏi phía trước còn bao xa? Con tàu đổi mới xé nắng lao đi Nắng trên tàu, trên con đường sắt Trên cánh hoa tươi, trên lá xanh non Tàu lướt qua núi, băng qua sông Đi qua nông thôn cũ Đi qua nhà mái lá Đi qua làng xóm cũ Hồn quê còn đó, bóng tàu xa Thị thành mọc lên Nhà cao ngang núi Bóng người dồn dập Hết cô đơn! Tàu cứ đi, đi mãi Đi để phát triển Đi để đổi mới Đi để bình yên Nắng còn đó, tàu còn đi Có lẽ không có điểm dừng Vì tàu đi mãi thì bình yên Tàu đi mãi vì xã hội chủ nghĩa Tàu đi mãi vì ai cũng lớn lên Tàu đi mãi vì ai cũng phải già Người rời đi lại thêm người đến Có người vui cũng có người buồn Tôi còn đứng mãi trên toa tàu đó Lòng vẫn bồn chồn nhớ về anh Em nhớ đôi mình thời niên thiếu Tóc anh đen, mắt em xanh Tóc anh xoăn, lòng em siêu Anh xuống tàu mùa Huỳnh Liên Tôi níu mãi cũng không thành Vì đâu ai giữ mãi một người muốn rời đi Tôi biết vậy nhưng lòng vẫn chẳng đành Anh màu áo xanh Em màu áo trắng Tổ quốc gọi anh Em phải đành buông Tôi xa anh bao mùa Huỳnh Liên Nơi anh ngồi bụi dày kín đặc Tôi đưa tay xoa lấy cho sạch Đợi ngày anh về nơi ấy còn nguyên Em cất cho lòng mình Mấy lời như mũi kim Cứ thỉnh thoảng em đau nhói Giữ cho mình những thước phim Tắt chỉ là một nút phím |
0 |