Vọng thế
Một ngày bước ra khỏi cuộc sống Thầm lặng nhìn đời một dòng trôi Tôi ngước nhìn ánh nắng mới tinh khôi Cả nhân gian vẫn bình yên thức dậy Có tôi hay không thì cuộc đời vẫn vậy Một kiếp nhân sinh trang trí chốn vườn đời Dù đi bao xa dù thoát đến muôn nơi Không khỏi vần xoay độc hành mỗi bước Trái đắng cuộc đời chẳng thể nào từ khước Gian khó khổ đau vốn dĩ lẽ bình thường Dệt mộng nào qua những tai ương Mơ một sớm kết ngọt ngon hoa trái Thì cứ vậy thôi ru niềm đau tê tái Cả nhân sinh ai không kiếp đoạn trường, Không một lần tự vấn mình trong gương “Ta là ai giữa mênh mang nhân thế?” |
0 |