Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Tứ Hận Quỷ Đáp Huyết

Sử thi về một con người

Cảnh báo


Cảnh quan xung quanh bắt đầu mờ dần, thay thế bằng một gian phòng rộng. Ở phía trong góc phải của căn phòng, có những thanh kiếm gãy xếp chồng lên nhau, đặt ngay ngắn và lấp đầy chiếc thùng lớn. Ở bức tường bên phải nhìn từ cửa phòng, có một vết nứt đã lâu chưa được sửa. Còn mặt phẳng trước mặt, nơi mà chỉ cần mở cửa vào là thấy, có nhiều bức tranh được treo lên một cách lộn xộn, chúng phủ kín cả bề mặt. Hình ảnh của những bức tranh chỉ là hai cô gái nhỏ, đang cười, đang ngủ, hoặc là đang hờn dỗi. Có một bức tranh lớn nổi bật giữa chúng, vẫn là hai cô bé đó, một lớn, một nhỏ hơn một chút, cả hai cùng sở hữu mái tóc trắng hồng nhạt. Và nó cũng là khung tranh duy nhất có tới ba người, là một người phụ nữ trẻ đang giữ nụ cười tươi rói, đứng giữa hai cô gái nhỏ, ôm cả hai vào lòng. Cả ba người cùng nhau cười.

 

Hình ảnh xung quanh nhòe đi, về lại nơi nhà thờ trang nghiêm. Thế giới vẫn di chuyển, từng người từng người đến cầu nguyện, rồi về. Chỉ riêng Emma đứng một mình trước bức tượng, đôi tay vẫn chắp lại. Tiếng hít vào có phần nặng nề, âm thanh lớn hơn những lần lấy hơi trước. Xung quanh tĩnh lặng như mặt hồ, chỉ cần một tiếng thở dài thôi cũng đủ để bắt trọn hết âm thanh rồi. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, chói chang, dần dần thay thế hình ảnh xung quanh. Rồi khi ánh mặt trời vơi đi một chút, khung cảnh đổi chỗ cho nơi nhà thờ thành một căn phòng. Vẫn là nơi phòng lộn xộn đó. Những thanh kiếm trong thùng không được cất gọn gàng nữa, nó chỉ được đặt trong góc, dựng đứng. Mỗi thanh không thanh nào giống nhau. Cái thì mất luôn cả cán, cái thì có một vết nứt dài, cũng có cái nhiều vết nứt nhỏ. Bức tranh lớn kia cũng không có, chỉ mới là những bức tranh vụn vặt. Nhưng điều gì đó khác lạ trong căn phòng ấy, có tiếng nói nhẹ nhàng, cùng một hành động nhiệt tình.

 

"Bế thế này được chưa, Emma?"

 

Người phụ trẻ đang ngồi trên ghế, tiếng cót két đung đưa theo nhịp, đôi mắt chú tâm vào em bé đang nằm trong vòng tay mình. Giọng cô ấy run run, tay cứ thả lỏng rồi lại co nhẹ, như thể chỉ cần lỡ một chút thôi là làm hại sinh linh bé nhỏ trong lòng. Bên cạnh, là Emma lúc nhỏ, mái tóc dài hơn khi lớn, đang giơ tay lên để đỡ cổ đứa bé.

 

"Đỡ cổ em ấy nữa! Mẹ bế như vậy thì... thì... thì Alice rớt cổ mất!"

 

Nghe thấy lời góp ý của Emma, cô ấy chầm chậm áp lòng bàn tay của mình vào gáy của em bé, sau đó Emma mới nới lỏng "bệ đỡ" của mình ra. Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, bất giác áp một bên má của mình vào gương mặt nhỏ nhắn trong vòng tay, không kìm được mà xoa xoa. Cảm giác mềm mại, ấm áp ấy lan tỏa khắp cơ thể, khiến người phụ nữ khẽ rùng mình. Phía bên ngoài, có một con chim sẻ đậu trên tổ, miệng ngậm vài con giun, ở dưới là một bầy chim non đang đòi được ăn. Áp vào trong cửa sổ, người phụ nữ ấy ngồi thẳng, từ từ rời mình ra khỏi đứa trẻ, tay vẫn ôm, hướng mắt sang Emma.

 

"Dạo này con thế nào, Emma? ..."

 

Người phụ nữ khẽ dừng lại, cô thở dài một tiếng, đôi mắt khẽ nhìn sang đống kiếm được đặt trong góc phòng.

 

"Ừm, dạo này mẹ không về thường xuyên được..."

 

Emma giật mình khi được hỏi như vậy, nhưng không có vẻ lo lắng, trái lại là gương mặt tươi cười, như một đứa trẻ đang phấn khích vì được hỏi đúng sở trường. Cô bé chạy thẳng tới chỗ đống kiếm gãy, hớn hở cầm lấy một thanh. Bà quan sát biểu hiện của con gái mình, đôi mắt nheo lại có hơi khó hiểu.

 

“Nguy- nguy hiểm đó!”

 

Đôi chân của người phụ nữ nhích lên, chuẩn bị đứng dậy, thì Emma đã lon ton chạy tới. Sau đó thủ thế, thế thủ rất chuẩn. Hai tay cô bé đặt ngang hông, mũi kiếm chỉa về phía trước, lưng thẳng. Được một lúc, Emma mới chịu thả lỏng. Trong lúc thủ thế, cô không giấu được cảm xúc, vừa nhắm mắt vừa ngửa cổ lên cao với nụ cười nửa miệng.

 

"Con cầm được kiếm rồi nè! Con còn có thể thực hiện những đòn chém cơ bản nữa, ba khen con hoài luôn."

 

Nhưng có điều gì đó khác lạ.

 

Tiếng cót két của ghế đột ngột im bặt, nó đung đưa vài lần nữa trước khi dừng hẳn.

 

Người phụ nữ khựng lại, đôi mắt liên tục chớp chớp, mi mắt có phần rưng rưng. Bà bước lại gần Emma, sau đó cúi người xuống, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ bé đang cầm kiếm. Tiếng khịt khịt vang lên, Thanh kiếm rời khỏi tay Emma, rồi được đặt xuống sàn nhà.

 

"Ý mẹ là, dạo này con có vui không?"

 

Emma khựng lại.

 

"Hả?"

 

...

 

"Haha.”

 

Tiếng cười của Emma vang lên hai giây, ba giây, sau đó im dần. Cô ngước lên, đôi mắt hướng thẳng vào gương mặt trong tranh thuộc về vị thần của cái chết. Bức tranh tĩnh mịch, không một chuyển động, biểu cảm đau xót của vị thần, hành động ôm chầm lấy một sinh linh nhỏ bé.

 

Trước khói bụi, trước máu tanh, trước cả những bi kịch không thể cứu vãn. Cái chết vẫn luôn ở đó, bao dung với mọi sinh vật, và tàn nhẫn với mọi sinh vật.

 

Emma nhìn gương mặt của vị thần ấy rất lâu, trong đôi mắt ấy, có một tia tức giận, một tia mệt mỏi, và một tia chán nản.

 

Là một ngày mây mù, bầu trời xám xịt, không mưa cũng không nắng. Emma đứng một mình trước bia mộ, sau lưng là tiếng bước chân của một người đàn ông trung niên. Trước mắt Emma, là dòng chữ "Higeki - nữ - sinh thời năm 195 - đã qua đời vào năm 222". Những dòng chữ về chiến tích của người phụ nữ ấy dù rõ mồn một nhưng lại bị nhòe đi trong nhãn quan của Emma. Lúc đó, trong đôi mắt nhỏ ấy chỉ có ba chữ "đã qua đời".

 

Tiếng va chạm của đôi dép gỗ vào sàn gạch vang lên, cạch, cạch. Emma từ lúc nào đó đã quay lưng bước ra khỏi nhà thờ. Bên ngoài, hàng người nhộn nhịp buổi sáng đã vơi đi một nửa, có khi hơn cả một nữa, để lại không khí thưa thớt buổi trưa. Ánh nắng chạm xuống mặt đường, nóng ran, khiến tầm nhìn phía trước hơi biến dạng, Cô bước xuống từng bậc thang, rẽ qua bên trái rồi đi tiếp. Phía trước là cổng chợ làng Thsandra.

 

Bước chân khựng lại, đôi mắt của Emma trong khoảnh khắc đó nhìn về phía xa xa. Cảnh hai chị em đang chơi đùa cùng nhau, người chị thì cõng em mình chạy vòng tròn, người em thì ôm chị không dứt.

 

Tiếng thở dài vang lên, cô không nhìn người chị, đôi mắt vẫn luôn hướng theo từng chuyển động của người em. Hình ảnh đó, thật khiến tim phải nghẹn lại.

 

"Alice..."

 

Cô khẽ gọi cái tên ấy, những lời cãi vả trong quá khứ bổng vang lên trong tâm trí Emma. Cái ngày đó, từng câu từng chữ, nhớ như in. Hôm đó là một buổi chiều muộn, ở trong căn phòng cũ, Alice đang ôm khư khư thanh kiếm vừa được rèn, trong khi Emma thì nắm lấy tay em.

 

"Em không được, Chị không cho!"

 

Alice lúng túng lắc đầu, cô bé giữ được giọng kiên định, dù nghe có phần như sắp khóc, hai tay run run nhưng một tay vẫn ôm chặt kiếm.

 

"Em sẽ làm kiếm sĩ, mẹ đã đi rồi, em muốn... muốn tiếp nối- di sản của mẹ!"

 

Rồi Emma khựng lại, cô giơ một tay lên, rồi che mắt mình lại, hơi thở sau đó không còn đều nữa.

RẦM!

Nấm đấm của Emma va chạm với bức tường, âm thanh vốn đã lớn, trong căn phòng ngột ngạt này nó còn lớn hơn. Vết nứt lớn xuất hiện ở nơi Emma vừa trút cơn giận.

 

"ALICE! Em không hiểu sao?”

 

Cô hét lớn, nhưng nó không chỉ mang sự tức giận thuần túy, nó có gì đó vỡ ra.

 

“HAY. LÀ, em sống tốt quá nên sinh ra ảo tưởng?”

 

Emma nhìn trực tiếp vào mắt Alice, cô bé chỉ biết im lặng, để cho chị mình mắng nhiếc. Thấy thái độ thờ ơ đó, Emma thở dài một tiếng, nghe cả hơi thở, đôi mắt có hơi ướt ướt.

 

“EM TƯỞNG RẰNG. Thế giới ngoài kia là một câu chuyện cổ tích sao? Rằng sức mạnh của tình bạn và ý chí con người trong nghịch cảnh sẽ phá tan tất cả? Tỉnh lại đi, nó là máu, là xác chết và là mồ chôn cho tất cả những tên ngu ngốc lao vào nó.”

 

Bên ngoài, ở trên cành cây. Hai chú chim nhỏ, nay đã có đủ lông đủ cánh, bay đi. Lạ thay, cả hai bay theo cùng một phía, chúng va vào nhau, suýt nữa cả hai đã rơi xuống.

 

“VÀ EM CÓ BAO GIỜ NGHĨ RẰNG CHỊ LÀM MỌI THỨ VÌ CÁI GÌ KHÔNG?”

 

“Vì em đấy! Và em đối xử với chị bằng cách tiếp nối cái di sản ngu ngốc đó?”

 

Cô gằn giọng, đến mức ho khan vài tiếng.

 

 

“Ước mơ của chị, trong mắt em rẻ mạt đến thế sao?”

 

Lúc đó, cô nhớ rằng mình đã bật khóc, và ôm Alice vào lòng.

 

“Chị xin lỗi…”

 

Tiếng bước chân lách cách vang lên trên con phố vắng, để lại dòng hồi ức dần tan đi như sương khói. Đi ngang qua một tiệm hoa nhỏ, Emma hướng mắt sang đó. Bên kia, có một cái bóng màu tím tím đang loay hoay với chậu hoa bé tí.

 

"Chào Iro nhé, Trời nắng vẫn chăm cây à?"

 

Cô gái tóc tím đậm giật bắn mình, ngón tay đang nâng niu, chạm nhè nhẹ vào từng nhánh hoa, bổng chốc nắm luôn cả thân của nó, suýt nữa giật luôn cả bông hoa ra khỏi chậu. Lời nói của Emma xen lẫn với tiếng bước chân, không ngừng lại, nhưng chậm hơn để chờ đối phương hồi đáp. Cô gái quay sang, miễn cưỡng đáp, giọng hơi lắp bắp.

 

"Đúng- đúng!"

 

“Vậy sao?”

 

Emma bật cười, cô không nói tiếp nữa, cứ thế bước tiếp.

 

Sau khi Emma rời đi. Iro ngồi dưới nền đất vẫn chưa hoàn hồn về cuộc "nói chuyện" ban nãy, tim có hơi đập nhanh. Cô hít một hơi thật sâu, từ từ đứng dậy, không có vẻ gì là khó chịu, trái lại, cô nàng chăm hoa trông khá hào hứng. Hai tay siết thành nắm đấm, đôi mắt hừng hực khí thế.

 

“Giao tiếp… hóa ra là thế này.”

 

Có thể nói, Iro lúc này giống như một nhân viên ngành F&B, vừa được nghỉ ngơi sau một ca làm việc đầy sóng gió, nhưng có một luật ngầm trong ngành này, đó là khi bạn thư giãn, khách hàng chắc chắn sẽ chớp lấy thời cơ đó.

 

"CHỊ IRO!!"

 

Âm thanh bất ngờ đánh phủ đầu từ phía sau khiến Iro không kịp trở tay, giật mình hét lên một tiếng.

 

"A!"

 

Iro lại một lần nữa “bắn mình”, ngã nhào về phía trước. Cô gần như sắp té xuống mặt đường rồi.

 

"Ê ơ! Em xin lỗi!"

 

Trước khi va chạm với mặt đất, một luồng khí màu xanh lá cây xuất hiện trên chân của Alice, nhẹ nhàng lướt về phía trước, vòng ra sau lưng Iro và dùng một tay chạm vào lưng, đỡ cô ấy từ phía sau.

 

 

"Ah... Alice đó sao...."

 

"Vâng ạ, là em đây!"

 

Iro dựa vào Alice một lúc, sau đó từ từ lấy lai trọng tâm, đứng lại được. Cô khẽ rùng minh, tai giật giật khi nghe Alice nói, mắt cứ nhìn xuống đường, như muốn tìm kiếm vẻ đẹp của sự “trốn tránh”.

 

"Hạ âm một chút... chị sợ..."

 

"Vâng! à nhầm... vâng ạ."

 

Iro lùi lại một chút, giữ khoảng cách ba bước chân với Alice.

 

“Lúc nãy… không phải, mới đây luôn, Emma vừa đi ngang qua đó.”

 

Khi nghe vậy, đôi mắt Alice có hơi dao động, đôi mắt trong một thoáng đã rời khỏi vị trí của Iro, nhìn  sang chậu hoa. Khoảnh khắc dó diễn ra chỉ vỏn vẹn vài giây, trước khi tầm nhìn của cô bé trở lại với Iro.

 

“Thật sao! Vậy thì ổn hơn rồi, em sợ đang xem hoa thì gặp chị Emma.”

 

Alice xoa xoa đầu mình, miệng vẫn cong lên, giữ nụ cười như cũ. Nghe được điều kỳ lạ như vậy, đồng tử của Iro có hơi co lại, cô bất giác chạm vào cánh tay của mình, xoa xoa nó, phản ứng với câu trả lời của Alice bằng một cái gật đầu . Gió hôm nay đi ngang qua cả hai người, để lại chút hơi mát trong cái nắng chói chang. Phía trên cao, các đám mây từ từ tụ về một điểm, tạm thời che khuất bầu trời, cảm giác nực nội, nóng bức cũng vơi đi phần nào.

 

Alice nghé sang chậu hoa giấy, đôi mắt sáng, bổng thành chói. Cô bé liền chạy lại gần, luồng qua đống chậu hoa được Iro sắp xếp cực kỳ khoa học(có thể hiểu theo nghĩa “lộn xộn”), chẳng mấy chốc đã tới nơi cần tới rồi. Cách sắp xếp không được tôn mỹ học cho lắm, chậu thì xếp xa, chậu thì xếp gần, có hai chậu đặt sát nhau mà có hai chậu lại… như đang ở hai thế giới khác.

 

“Ơ! Hoa… hoa giấy! Em tưởng là không còn được thấy nó nữa rồi chứ!”

 

Alice ghé sát lại hơn để nhìn bông hoa, hai tay còn chạm vào nhánh. Cảm giác mỏng mỏng, hơi nhám, khác với cảm giác khi chạm vào các loài hoa khác. Cô bé không giữ được nụ cười lịch sự nữa, miệng cong hết cỡ, mắt mở rất to. Và rồi Alice đột ngột quay sang Iro, biểu cảm long lanh, lắp lánh, tới cái mức có thể thấy được cả kim tuyến rơi xung quanh. Iro, ngập ngừng, đôi mắt nhìn theo góc nghiêng, hướng xuống đất, như một tử tù biết mình sẽ bị hành quyết nhưng không biết là khi nào, và cũng không thể đối phó.

 

“Chị tìm được nó bằng cách nào vậy?!”

 

“Ừ ờ ờm… aaaaaa”

 

Iro xoa xoa bàn tay của mình, nhìn vào mắt Alice chưa được nửa giây thì đã quay sang chậu hoa khác, sau đó nhìn lên mái nhà mình, tìm kiếm nghệ thuật ở trên đó. Sau một hồi lâu, cô mới quay sang Alice, mắt nhìn xuống… váy của cô bé.

 

“Thì… chị lấy thôi? Nhỉ, lấy ấy…”

 

Khi nói xong, tim của Iro đập nhanh hơn, hơi thở cũng gấp gáp hơn. Alice nhìn Iro sợ hãi như vậy, cũng không nói gì thêm, nhưng điều đó lại khiến cô ấy hiểu lầm. Miệng của Iro lắp bắp, liên tục phát ra tiếng “chị- chị chị-“.

 

“Chị! Chị chị chị- chị không biết! Chị thấy hoa nào trên đường là nhặt về mà! Còn đi mua đại nữa!”

 

Iro nhắm tịt hai mắt sau sự kích động vừa rồi, hơi thở cũng dần đều lại, sâu hơn.

 

“À… em hiểu rồi!”

 

Sau đó, mắt của Alice lại sáng hơn nữa, khi nhìn thấy những bông hoa khác. Cô bé cứ tới chậu hoa này, rồi chậu hoa kia, quan sát tỉ mỉ từng cái một

 

“Tuyệt quá, hoa thược dược đen… chị lấy cả cái này.”

 

“Hoa lily nữa nè, và cả… hoa xuyến chi, chị kiếm được nhiều thật đó!”

 

Iro đứng ở vị trí cách Alice chỉ vài mét, rõ ràng là không thể trả lời được đống câu hỏi của cô nhóc này.

 

“Chị- chị… ừ…”

 

Alice nhìn bông hoa một lúc, cảm giác như chẳng hề nhìn nó. Cạch, chậu hoa được đặt xuống nơi nó vốn thuộc về.

 

“Sắp tới em sắp đi rồi, cùng chị Emma lên đường.”

 

Iro chết lặng trong khoảnh khắc chỉ vỏn vẹn vài giây, chỉ có tiếng gió là hồi đáp lại. Sau đó, một tiếng hét vang lên.

 

“H-HẢ?!”

 

Iro thở từng nhịp không đều, đồng tử co lại tập trung vào Emma, một giọt mồ hôi lăn xuống thái dương, dường như rất sốc với thông tin này. Alice thấy vậy, liền lại gần Iro, giơ đôi tay mình lên và áp vào hai bên má của Iro. Cảm giác ấm áp, từ đôi bàn tay nhỏ bé đó khiến Iro từ từ bình tĩnh lĩnh lại, đến một lúc. Khi Alice buông ra, Iro mới hỏi, giọng vẫn lấp bắp.

 

“Nhưng- đi đâu? Giết… quỷ sao?”

 

Alice gật đầu, không phản đối. Iro mím môi, đặt một tay lên ngực mình.

 

“Nhưng em còn nhỏ- chị nghĩ… không được đâu.”

 

Alice không trả lời, gương mặt vẫn bình thản, tựa như đã đoán trước được điều này.

 

“Emma sẽ lo lắng, chị cũng lo lắng, bác Thsandra cũng lo lắng, mọi người trong làng rất… quý em.”

 

Iro ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Alice, hai tay đặt lên đùi mình.

 

“Em đừng đi được không…”

 

Alice cúi đầu, như để cảm ơn lời khuyên của Iro, nhưng sau đó cũng lắc đầu.

 

“Nhưng… em thích hoa mà, em không thích chiến đấu.”

 

“Ừm, em yêu hoa lắm…”

 

“Nhưng mà…”

 

“Em cũng yêu chị Emma nữa.”

 

Những đám mây từ từ rời khỏi vị trí che khuất bầu trời, một lần nữa, bức màn ấy lại được kéo ra.

 

 

 

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px