Đọc to (tiếng Việt)
Nhấn phát để bắt đầu
Tư Chất Quá Kém Tu Tiên Không Được, Vậy Ta Đi Luyện Kiếm
Chương 10: Gặp lại đám bạn ăn chơi
Cảnh báo
Nội dung của truyện hoàn toàn là giả tưởng, không có thật
Bên trong quán ăn Vạn Hương.
- Tôi xem kỹ rồi, tầng hai không thấy anh ấy, chắc chắn anh ấy đang trong phòng riêng ở tầng ba.
Trần Khai Bình lên nói.
- Chúng ta có nên đi lên tìm anh ấy không?
Một người khác góp lời.
- Thôi đi. Có ai mang đủ tiền ăn một bữa ở tầng một không? Chúng ta không thể tới đây rồi chỉ để đi một vòng, mà không ăn cái gì đó chứ?
Lê Duy Long nêu ra ý kiến.
Những người khác lần lượt sờ soạng túi tiền của mình, bốn người góp nhặt tổng lại cũng chỉ đủ tiền ăn một bữa ở tầng một, cứ như vậy bốn người đã trở lại tầng một, rồi gọi một bàn đồ ăn bình thường của quán.
Một giờ sau, trong phòng riêng ở tầng ba.
- Nhìn tiểu thư Lam mảnh mai như vậy mà dùng bữa tốt thật đấy.
Mai Tố Lam mặt chớm đỏ, đầu cúi thấp không dám ngẩng lên, miệng chỉ ừ ừ đôi tiếng.
- Ừ.
"Ai ăn tốt chứ, tại bỏ thừa thì tiếc quá."
- Dùng bữa xong rồi chúng ta đi thôi!
Phạm Quý Hải đề nghị kết thúc bữa ăn.
Hai người cùng nhau bước đi xuống quầy tính tiền. Mai Tố Lam đang buồn bã đi ra quầy thanh toán để trả tiền bữa ăn, thì ở bên cạnh Phạm Quý Hải lên tiếng nhận trả tiền. Nghe vậy, trong lòng Mai Tố Lam tự nhiên thấy vui vẻ hơn, nhưng vì mặt mũi cô ta vẫn nhất định muốn trả tiền cho bữa ăn. Mai Tố Lam nói với giọng khá là cương quyết.
- Tôi đã nói bữa ăn này tôi mời mà, nên tôi sẽ trả tiền.
Phạm Quý Hải xem bản kê thực đơn đã đánh dấu số tiền cần trả, rồi lấy tiền ra trả luôn.
- Chúng ta đi về thôi!
Khi quay người để đi về, Phạm Quý Hải đã nhìn thấy bốn người quen trong một bàn ăn ở tầng một. Vừa đúng lúc đó cũng có một người ở bàn này nhìn thấy Phạm Quý Hải. Hai bên chỉ giơ tay tỏ ý chào nhau, sau đó Phạm Quý Hải đưa Mai Tố Lam ra xe ngựa.
- Đưa tiểu thư Lam đến quán võ Mai Hoa, xong chuyện ngươi về phủ trước, ta đi có việc trở về phủ sau.
- Vâng thưa thiếu gia.
- Hải thiếu gia không về luôn sao?
- Ta đi có việc riêng, cô cứ về trước. Cảm ơn cô những ngày qua!
Mai Tố Lam nhìn theo bóng lưng của Phạm Quý Hải cho đến khi cậu ta đi khuất vào trong quán, rồi mới nói với người đánh xe, để cho xe xuất phát.
"Cậu ta cũng đâu giống với những gì người ta đồn nhỉ, chỉ có hơi lười một chút, không phải, rất rất lười mới đúng, cũng rất xấu xa nữa."
Mai Tố Lam nghĩ tới những ngày mới đến phủ Quốc Công dạy kiếm cho Phạm Quý Hải, hai má cô ta lại nhuộm dáng hồng, trong đầu thì đầy tâm tư.
Tầng một quán ăn Vạn Hương.
- Sao mấy người lại ngồi ở tầng này?
Phạm Quý Hải trở lại quán ăn Vạn Hương rồi đi vào chỗ bàn ăn của bốn người bạn, (đây là những người bạn cùng tuổi của Phạm Quý Hải, năm nay đều đã mười sáu, họ biết nhau trong lúc tham gia những bữa tiệc tại các phủ quan, phủ nhà quyền quý. Cả bốn người lúc mới đầu đều chỉ có chút tinh nghịch, sau khi quen biết với Phạm Quý Hải mấy người này đã bắt đầu bỏ bê học hành, trốn nhà đi chơi, đi quậy phá khắp kinh thành...).
Những năm đầu chúng còn bị gia đình bắt nhốt có một chút sợ hãi, sau này thì đã quen thuộc. Người nhà phải dùng biện pháp mạnh là cắt đi khoản tiền tiêu vặt chúng mới thật sự biết sợ. Thế nhưng suốt nhiều năm qua, hầu như mỗi lần đi chơi đều sẽ do Phạm Quý Hải chủ động chi trả, chính vì đó mà đám bạn này rất nể cậu ta, cậu ta nói gì thì đám bạn đều nhất trí nghe theo.
- Đi, chúng ta đi lên trên ngồi.
Phạm Quý Hải sau khi đi vào bàn ăn của đám bạn thì ngỏ ý mời họ lên tầng ba ngồi tiếp.
- Anh Quý Hải không cần đâu, bọn em vừa hay ăn no bụng rồi.
Cao liên kỳ nhanh nhảu đáp lời.
- Ừ, vậy chúng ta đi xem hát, lâu rồi không ngồi với mọi người.
Sau lời mời đi xem hát của Phạm Quý Hải, nhóm năm người đã thuê một chiếc xe ngựa đi đến nhà Hoa (nhà Hoa giống như một nhà thổ, thanh lâu cao cấp được phân chia thành nhiều khu vực có các dịch vụ khác nhau, nơi đông khách nhất là nơi dịch vụ bán thân, sau đó là nơi dịch vụ bán nghệ, có các tiết mục như múa, ca hát, biểu diễn nhạc cụ đàn, sáo...).
- Anh Quý Hải lâu rồi không thấy anh đi tìm bọn em vậy?
- Cô gái vừa rồi đi cùng anh là ai vậy?
Ngô Văn Bân hỏi nhưng không được Phạm Quý Hải trả lời.
Nhóm năm người vừa đi vừa nói chuyện cho đến cửa trước của nhà Hoa. Nhà Hoa, một nơi ăn chơi xa hoa bậc nhất kinh thành với những cô gái đẹp tựa tiên nữ, đàn hay ca giỏi, càng biết chiều chuộng những thượng khách đến vui chơi.
Phạm Quý Hải ném cho người phục vụ mấy đồng bạc để người đó đi sắp xếp một chỗ ngồi tốt. Qua không bao lâu, năm người đã được dẫn lên một bàn ở gần lan can tầng hai, nơi có tầm nhìn gần đối diện với sân khấu, chỗ ngồi được coi là tốt nhất dành cho khách đến xem.
- Thưa các quý khách lượt tiếp theo là phần biểu diễn của Kim Oanh cô nương. Cô ấy sẽ biểu diễn đàn cầm với một khúc nhạc tên Tìm Thương, rất mong được các khách quý ủng hộ cô ấy. Và bây giờ tiết mục xin được bắt đầu...
Năm người ngồi nghe đàn, nghe hát đến buổi chiều mới thôi. Trong lúc vừa nói chuyện vừa nghe văn nghệ thì có một câu chuyện ở bàn gần đó làm Phạm Quý Hải chú ý.
- Này mấy người, có ai biết chuyện của người kia đang nói không? Kể ta nghe một chút!
- Chuyện gì cơ anh Quý Hải?
Lê Duy Long một tên thô lỗ không biết nghệ thuật là cái gì, nhưng không ảnh hưởng gì tới việc cậu ta nhìn ngắm những cô gái xinh đẹp, Lê Duy Long đang không tập trung nghe hát đột nhiên nghe thấy câu hỏi của Phạm Quý Hải, nên cậu ta hỏi lại.
- Cái chuyện có trưởng lão môn phái nào đó tới kinh thành kiểm tra tư chất tu luyện.
- Chuyện này đệ biết.
Cao Liên Kỳ nhanh miệng đáp.
- Chuyện này phải kể đến đại hội võ thuật khu vực phía Tây, trong đó có các quán võ của quốc gia chúng ta. Tại kì thi đấu đó, có một vị trưởng lão của môn phái Thanh Sơn tới quan sát, ở thời điểm hội võ kết thúc, người trưởng lão này đã đi ra và thông báo sẽ đi đến các quốc gia ở khu vực phía Tây này để tuyển đệ tử. Gần đây thấy người ta đồn rằng mấy ngày tới sẽ tổ chức kiểm tra tư chất tu luyện ở kinh thành của chúng ta.
Nhóm người ở lại nhà Hoa cho đến thời gian bữa cơm tối thì Phạm Quý Hải muốn đi về. Mấy tên đồng bọn muốn giữ cậu ta lại cùng nhau đi chơi qua đêm, nhưng Phạm Quý Hải nhất định không ở lại mà bỏ lại một túi tiền nhỏ rồi đi về trước.
- Mấy người có thấy anh Quý Hải hôm nay đã thay đổi không?
Ngô Văn Bân nói.
- Ngô Văn Bân cậu muốn nói điều gì?
Cao Liên Kỳ hỏi.
- Liên Kỳ này, cậu không thấy hôm nay anh Quý Hải rất ít nói chuyện à, lại càng không reo hò trước những màn biểu diễn đặc sắc kia. Còn nữa trong lúc đi tới đây ta có hỏi anh ấy mấy câu mà anh ấy cũng không trả lời.
- Ta cũng không biết, kệ đi lần sau gặp lại chúng ta hỏi anh ấy xem có chuyện gì không. Bây giờ còn cái này.
Cao Liên Kỳ cầm túi tiền Phạm Quý Hải để lại lên, ý muốn hỏi mọi người tính sao, một lúc sau cả bốn người quyết định đi đến khu thuyền Hoa chơi (thuyền Hoa cũng là một nơi ăn chơi, có các dịch vụ cũng giống như ở nhà Hoa, chỉ khác là các dịch vụ có chất lượng kém hơn nhưng tiêu phí lại đỡ tốn kém hơn).
Phạm Quý Hải đi ra khỏi nhà Hoa, cậu ta thuê lấy một chiếc xe ngựa để trở lại phủ. Vẫn như mọi ngày sau khi dùng bữa tối xong, cậu ta sẽ nghỉ ngơi một lát rồi lại bắt đầu đi tập luyện. Những động tác vung kiếm hôm nay lại khác biệt hoàn toàn mọi ngày, cậu ta dùng kiếm thuật cơ sở mới học được từ chỗ của Mai Tố Lam. Tập luyện rồi lại tập luyện, cho tới hết sức là cậu ta lại uống thuốc bổ sung rồi tiếp tục tập luyện.
Sau một buổi tập luyện Phạm Quý Hải đi tắm rồi trở về phòng nghỉ, cậu ta nằm trên giường và bắt đâu suy tính về việc rèn luyện kiếm thuật của mình. Sau hơn mười ngày tiếp xúc với kiếm thuật, Phạm Quý Hải có một vài so sánh kiếm thuật đang luyện với kiếm thuật trong phần kí ức kia.
Kiếm thuật hiện tại có sự sáng tạo, được nghiên cứu chiều sâu hơn, thể hiện rõ ở bộ kiếm thuật cơ sở, không chỉ tạo nền móng vững vàng cho việc xuất chiêu sau này, mà khi tập luyện những chiêu kiếm cơ sở nó còn giúp cơ thể nhận được nhiều năng lượng huyền bí, giúp cải biến cơ thể trở nên tốt hơn.
Kiếm thuật ở trong phần kí ức khác kia, việc tập luyện chỉ dựa vào sự cảm nhận của mỗi người, không người nào chỉ dạy, không vó hệ thống tập luyện bài bản, mỗi người lại có riêng cho mình một cách tập luyện khác nhau.