Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Chỉ Mong Một Lần Thấy Kiếm Tiên

Chương 4: Có thuốc tăng cường thân thể

Cảnh báo

Nội dung của truyện hoàn toàn là giả tưởng, không có thật
 Trong quá trình Phạm Quý Hải luyện kiếm, những chiêu kiếm xuất hiện trong phần kí ức xa lạ kia, cậu ta chỉ cần đánh ra một lần là đã có thể quen thuộc, vận dụng rất dễ dàng, mà không hề trắc trở chút nào. Liên tục tập luyện cho đến lúc bản thân thấm mệt thì cậu ta mới chịu dừng lại.
 
 Phạm Quý Hải quyết định nghỉ ngơi để bổ sung dinh dưỡng rồi mới tập luyện tiếp. Trước khi bắt đầu tập luyện, Phạm Quý Hải đã sai bảo người hầu gái của mình đi đến phòng bếp để chuẩn bị sẵn một số loại thực phẩm mang tới đây. Tất cả đều là những thức ăn giúp bổ sung đầy đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện cường độ cao.
 
 Thời điểm Phạm Quý Hải mở mắt ra, cậu ta đã nhìn thấy một ông già tuổi cũng hơn sáu mươi, tóc trắng, da mặt hồng hào, dáng đứng vững vàng, không giống như một người già bình thường. Ông lão đang đứng ngay cạnh người hầu gái của cậu ta, phía sau ông lão còn một thiếu niên khoảng mười ba, mười bốn tuổi đứng đó với một cái rương gỗ nhỏ được ôm trong lòng. Phạm Quý Hải đang nghĩ xem đây là ai, thì ông lão đã lên tiếng trước.
 
- Hải công tử, mời trở về phòng để lão đây bắt mạch kiểm tra thân thể cho công tử.
 
 Nghe xong lời của ông lão này nói, Phạm Quý Hải mới nhớ ra, đây chính là ông thầy thuốc thường xuyên được người trong phủ mời tới để xem bệnh. Nhiều năm trước lúc cậu ta bị cảm lạnh, cũng đã được ông thầy thuốc này kê đơn thuốc điều trị. Hôm qua cậu ta bị thương cũng là do ông thầy thuốc này đến xem bệnh, lúc này ông ta có mặt ở đây hẳn là đến xem bệnh tình có biến chuyển gì khác không.
 
 Phạm Quý Hải cũng vừa hay có một suy nghĩ đang cần tìm một thầy thuốc để xác nhận, nên cậu ta liền bảo người hầu gái nhanh chuẩn bị nước trà tới phòng cậu ta.
 
- Tiểu Hồng, mau đi pha trà ngon mang tới phòng của ta!
 
- Dạ, tiểu nhân đi ngay.
 
- Mời thầy thuốc, hình như ngài là Mạnh thầy thuốc của cửa hàng dược Y Mạnh.
 
 Phạm Quý Hải trò chuyện một cách khéo léo.
 
- Đúng là lão, Hải công tử cũng đã nghe đến lão đây hay sao? Thật vinh hạnh cho lão đây.
 
- Không đâu... Cháu được ngài đích thân tới thăm bệnh mới là điều may mắn của cháu.
 
- Công tử khách sáo quá.
 
 Ba người vừa đi vừa nói chuyện cho đến phòng của Phạm Quý Hải mới ngừng.
 
- Mời thầy thuốc Mạnh.
 
 Trở lại căn phòng nghỉ ngơi của Phạm Quý Hải, thầy thuốc Mạnh bắt tay luôn vào việc, ông ta để cho Phạm Quý Hải nằm lên giường để bắt mạch xem bệnh.
 
- Hải công tử, cậu có thấy khó chịu ở nơi nào trên cơ thể hay không? Đặc biệt ở vùng ngực đấy.
 
- Có, ta thấy hơi khó chịu ở đó.
 
 Phạm Quý Hải liền lấy tay chỉ vào mấy điểm trên ngực mình, là những chỗ va chạm đang bầm tím.
 
 - Để lão xem, phiền công tử cởi áo để lão kiểm tra được chứ?
 
- Không có vấn đề gì.
 
 Phạm Quý Hải ngồi dậy, đang muốn cởi áo thì người hầu gái đứng gần đó vội vàng tiến tới phụ giúp.
 
- Vết bầm tím khá sâu, vết máu bầm đã giảm một chút so với hôm qua rồi. Hôm nay tiếp tục xoa bóp thuốc bôi giảm tụ máu và duy trì xoa thuốc ba hôm nữa, kèm với uống hai lần thuốc bổ dưỡng là khỏi thôi.
 
- Tiểu đồng! Mở rương thuốc của ta lấy cao tan máu bầm trong đó ra xoa cho Hải công tử.
 
- Vâng thưa đại nhân.
 
- Xoa thuốc xong ngươi lấy năm phần thuốc gói lại cho Hải công tử. Hải công tử hãy xoa hai lần một ngày, sáng và tối.
 
 Thuốc cao được xoa vào da, Phạm Quý Hải cảm thấy vùng da đó mát mát, mấy hơi sau thì nó bừng bừng nóng, rất nhanh nơi tụ máu bầm đã có cảm giác thoải mái hơn nhiều.
 
- Cảm ơn thầy thuốc Mạnh!
 
- Tiểu Hồng, ngươi đưa vị tiểu đồng này qua phòng bên, lấy một phần thưởng cho cậu ta rồi mang cất thuốc của ta đi.
 
 Người dưới đã ra ngoài hết chỉ còn hai người tiếp tục ngồi uống trà. Qua đi một tuần trà, Phạm Quý Hải bắt đầu nói ra ý định của mình với thầy thuốc Mạnh (một tuần trà khoảng mười lăm phút, là khoảng thời gian trung bình để uống hết một chén trà nóng của một người).
 
- Thầy thuốc Mạnh này, không biết chỗ ông có loại thuốc nào giúp bồi bổ thân thể, dành cho người tập luyện cường độ cao hay không vậy?
 
 Phạm Quý Hải từ lúc suy nghĩ rành mạch từng thứ, cậu ta vẫn muốn tu luyện ra được sức mạnh giống như ở trong phần kí ức khác kia, nhưng để bắt đầu từ số không với cái thân thể này thì cần rất nhiều thời gian tu luyện. Đến khi Phạm Quý Hải nhìn thấy thầy thuốc Mạnh, cậu ta đã nhớ ra vài thứ từng được nghe qua hay nhìn thấy từ một cuốn sách nào đó.
 
 Những truyền thuyết nói rằng, ở thế giới này có Tiên và những lời đồn về họ. Tiên có loại đan dược giúp người ta cải mệnh hoàn sinh, nghe có vẻ hoang đường, nhưng đan dược giúp người ta tăng tiến sức mạnh từng bước chắc chắn có. Từ đó suy ra, ở đời thường này, dù không có đan dược thì cũng phải có những loại thuốc tốt mới đúng.
 
- Có chứ, chỗ của lão có nhiều loại thuốc giúp bồi bổ cơ thể khỏe mạnh lắm.
 
- Công tử chỉ cần cho người tới cửa hàng thuốc của ta là mua được, lão có đơn thuốc này rất hiệu quả, thuốc có hai phương pháp dùng, một là đun đặc lấy nước uống, hai là đun loãng hòa với nước ngâm mình trong đó.
 
 Thầy thuốc Mạnh gọi tiểu đồng vào và lấy giấy bút bên trong hòm thuốc ra, rồi ghi lại đơn thuốc đưa cho Phạm Quý Hải.
 
- Vậy thì cảm ơn thầy thuốc Mạnh rồi!
 
- Không có gì, chuyện nhỏ ấy mà. Chỗ ta với ông Nội của cậu có quen biết từ lâu, hơn nữa là hai nhà cũng có làm ăn qua lại khá thân thiết, nếu không chê cậu cứ gọi ta một tiếng ông Mạnh cho ta đỡ thấy xa lạ.
 
- Vâng, ông Mạnh.
 
- Ừ. Tốt, tốt... Nếu không có chuyện gì nữa, lão cũng muốn qua bên ông Nội của cháu ngồi một lát đây.
 
- Vậy, cháu xin tiễn ông Mạnh một đoạn.
 
- Được.
 
 Phạm Quý Hải tiễn thầy thuốc Mạnh ra tận cửa khu nhà. Đợi hai người đi khuất qua khu nhà trước, rồi cậu ta mới lấy tờ đơn thuốc ra, cậu ta đưa cho một người lính canh sai người này đi mua thuốc.
 
 - Ngươi đến cửa hàng dược Y Mạnh, mua cho ta thuốc trên đơn này, mua lấy mười phần.
 
- Vâng, thưa thiếu gia.
 
 (Thiếu gia, cách người bề dưới, người làm của một phủ xưng hô người trẻ tuổi là nam trong phủ. Nếu là người ngoài chỉ xưng hô công tử).
 
 Sắp xếp xong mọi thứ, Phạm Quý Hải đã đi ăn để bổ sung dinh dưỡng và nghỉ ngơi hồi phục, cậu ta muốn tiếp tục tập luyện sử dụng kiếm vào buổi chiều. Ngoài việc tập luyện sử dụng kiếm, Phạm Quý Hải còn phải tập luyện cảm nhận kiếm. Muốn dùng kiếm giỏi sẽ phải tốn thời gian để tập luyện quen thuộc với kiếm của mình. Đây là một phương pháp tập luyện khác mà Phạm Quý Hải đã thấy ở trong phần kí ức khác lạ kia. Thế nhưng hiện nay cậu ta còn chưa có thanh kiếm tốt nào để giúp cho việc tập luyện cảm nhận kiếm, chỉ có thể dùng tạm những thứ trước mặt.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px