Chương 2: Tỉnh dậy, sống với một cuộc đời mới
Cảnh báo
"Cọt kẹt."
Một nữ hầu, tuổi mới mười bốn với cái thân hình nhỏ gầy đang đưa cái khuỷu tay của mình ra để đẩy mở cửa căn phòng. Trên tay cô bé còn bưng lấy một chậu gỗ chứa nước, cùng một chiếc khăn khô vắt tạm ở cổ tay. Cô bé mang thả cái chậu lên cái ghế cao trong phòng xong gác cái khăn lên thành chậu rồi đi ra. Một lát sau cô bé quay lại, lần này là bưng khay đồ ăn, vẫn cẩn thận như lần trước đặt bàn xong rời đi ngay.
Mọi hành động của cô bé được thực hiện rất khẽ khàng, cố gắng không gây ra tiếng động lớn để tránh làm cho người đang nằm trên giường tỉnh giấc. Người nằm trên giường chính là Phạm Quý Hải, một thiếu gia của họ Phạm, là cháu nội của Phạm Quốc công, còn cô bé là một người hầu riêng của người thiếu gia này. Đây là một thiếu gia có tính tình rất thất thường, chỉ với những lỗi lầm nhỏ nhặt cậu ta cũng sẽ la mắng. Nếu phạm lỗi nặng hơn, người hầu có thể bị kéo ra đánh một trận đòn roi.
Cô hầu gái vừa mới ra khỏi cửa, thì ở trên chiếc giường gỗ quý cậu thiếu niên Phạm Quý Hải liền mở mắt, cậu ta đã tỉnh lại từ lúc sáng, chỉ là còn đang mải suy nghĩ nhiều thứ vu vơ nên chưa rời giường. Với tính cảnh giác đột nhiên có được, ngay khi phát hiện có người đi vào phòng cậu ta đã nằm im, và luôn chú ý tiếng bước chân xem có tiến lại gần mình hay không. Nhưng tiếng bước chân đó đã không hướng về phía cậu ta.
Từ lúc ổn định được dòng suy nghĩ, Phạm Quý Hải cũng đã cảm nhận được thân thể hiện tại của mình, một cơ thể ốm yếu lại còn đang bị thương. Khi nghe thấy tiếng động, biết có người đi vào phòng này, Phạm Quý Hải tin tưởng, nếu có một người trưởng thành bình thường tiến lại gần cậu ta với ý đồ xấu, chỉ cần tấn công bất ngờ trước, cậu ta tự tin có thể hạ gục người đó ngay lập tức với những đòn hiểm đã hiện ra trong đầu ở thời điểm vừa rồi.
- Thiếu gia của nhà ngươi đâu? Sao hắn không đến võ trường?
- Thiếu gia còn đang nghỉ ngơi vẫn chưa dậy ạ. Tiểu thư Lam cô cứ về nghỉ ngơi trước, khi nào thiếu gia dậy, tiểu nữ sẽ nói lại để thiếu gia tới chỗ tiểu thư có được không?
Từ ngoài sân vọng vào âm thanh của hai cô gái, giọng của một người là cô hầu gái, còn giọng của một người nữa mà cậu ta không nhận ra.
- Không cần! Ta sẽ lôi cổ cậu ta dậy ngay bây giờ.
"Tên khốn kiếp đó! Ngày hôm qua tay chân hắn đã không an phận, hắn mới nhận có một cú đá như vậy, ta vẫn chưa hết tức, phải dậy cho hắn một bài học nữa mới được."
Cô gái nghĩ về chuyện hôm qua trong lòng càng thấy tức tối.
Tiểu thư Lam tên đầy đủ là Mai Tố Lam, được mời đến làm người dạy Phạm Quý Hải học đấu kiếm. Mai Tố Lam gạt cô hầu gái đang đứng chắn trước cửa ra rồi xông vào trong phòng.
Khi Mai Tố Lam bước vào trong phòng, chỉ với một chút ánh sáng nhỏ nhoi chiếu vào, cũng đủ để cho Phạm Quý Hải thấy được khuôn mặt của cô gái, một khuôn mặt trái xoan, mắt sáng như sao, lông mày lá liễu, làn da trắng như mỡ đông. Cách Mai Tố Lam bước đi thật thanh thoát nhẹ nhàng, mặc trên người một bộ váy dài màu lam viền chân váy che khuất mắt cá chân, bên hông còn đeo một thanh kiếm, chắc là một cô gái có đam mê luyện võ.
- Thật đẹp...!
Vừa bước vào phòng cô gái tên Lam đã nghe được một lời nói phát ra, và dường như cô ta cũng đã nghe câu nói này trong ngày hôm qua, chính xác là câu nói được cậu thiếu niên ở trong phòng này nói ra. Mai Tố Lam bỗng nhớ tới sự việc ở ngày hôm qua, trong lúc cái tay của Phạm Quý Hải đang táy máy không an phận, cậu ta đã nói câu đó. Nghĩ đến nó, Mai Tố Lam cảm thấy càng tức giận hơn, cô ta quyết định, chắc chắn hôm nay sẽ để cho Phạm Quý Hải chịu một bài giáo huấn.
- Hải thiếu gia, sao đến giờ này rồi mà cậu còn chưa đến võ trường?
Khi cô gái tên Lam đi vào trong phòng, cùng lúc đó Phạm Quý Hải cũng đã rời khỏi chiếc giường xa hoa của cậu ta. Thời điểm Phạm Quý Hải nghe thấy giọng nói của Mai Tố Lam, một đoạn ngắn kí ức vừa lướt qua tâm trí của cậu ta. Phần kí ức đó vừa hiện lên, Phạm Quý Hải liền vô thức mà đưa tay lên che phần ngực của mình, có vẻ đó là một kí ức không quá tốt đẹp.
Phạm Quý Hải là một thiếu niên mười sáu tuổi, da trắng nhợt nhạt, thân hình gầy guộc như người bệnh, khuôn mặt có chút góc cạnh nhìn khá nghiêm nghị, đôi mắt sáng mà thiếu linh hoạt, chân đứng khó vững, đúng là biểu hiện của một kẻ thường xuyên uống rượu đàn đúm thâu đêm suốt sáng.
- Nam nữ không nên ở trong cùng một phòng khi hai người đều chưa cưới hỏi. Tiểu thư Lam, cô có biết điều này không?
Phạm Quý Hải vừa nói hết câu thì Mai Tố Lam tiến lại gần, rồi nhanh chân đưa ra với ý định gạt khớp chân sau, để làm cho cậu ta phải khuỵu gối xuống. Cô ta tin rằng, là con gái của chủ một quán võ đã rèn luyện lâu năm và được chỉ dạy một cách có bài bản, thì chỉ cần một chiêu thôi sẽ làm cho Phạm Quý Hải có một cú ngã úp mặt xuống đất.
Nhưng hơn cả một bản năng, Phạm Quý Hải với thân hình gầy ốm, cũng mới theo Mai Tố Lam tập võ công được ba ngày, lại có thể tránh được cái đòn bất ngờ của Mai Tố Lam, chỉ bằng một cái bước chân như vô ý di chuyển, điều này đã làm cho Mai Tố Lam trợn mắt ra nhìn.
- Tiểu thư Lam, cô làm gì đó? Sao lại áp sát vào tôi như thế?
Thực ra trong lòng Phạm Quý Hải đã có đáp án. Hôm qua trong lúc tập luyện đối chiến, Phạm Quý Hải đã giả vờ ngã xô vào Mai Tố Lam để chạm vào ngực của cô ta, không chỉ vậy ngay thời điểm chạm trúng, cậu ta đã không thèm giả vờ nữa mà còn nhả nhớn với câu nói "thật đẹp", trong lúc cơ thể hai người đang dính sát với nhau.
Câu nói này đã làm cho Mai Tố Lam tức giận, khi hai người vừa tách nhau ra, Mai Tố Lam đã tặng Phạm Quý Hải một cú đá trời giáng vào ngực. Cậu ta bị đá bay người ra sau mấy mét, rồi ngất lịm từ lúc đó sáng nay mới tỉnh lại.
- Hừ! Chuẩn bị đi, bây giờ chúng ta đến võ trường tập luyện.
- Tiểu thư Lam, cô không thấy tôi đang bị thương hay sao? Cô không nhớ là cô đã làm gì với tôi hôm qua à? May mà tôi không bị gãy cái xương nào.
- Cậu... Cậu... Hải thiếu cậu còn nói tôi được nữa hả? Không phải tại...
Mai Tố Lam mang vẻ mặt ngơ ngác, bối rối mà đáp lại.
- Vừa bước đi một bước mà tôi thấy khó chịu rồi, tôi cần phải đi nghỉ ngơi. Tiểu Hồng, mời tiểu thư Lam trở về giúp ta.
Phạm Quý Hải giả vờ bị đau, rồi ôm lấy ngực mình mà xuýt xoa.
- Vâng thưa thiếu gia!
- Mời tiểu thư Lam, thiếu gia nhà tiểu nữ hôm nay thấy không khỏe trong người. Tiểu thư Lam xin hãy trở về ngày khác lại tới ạ.
- Tiểu thư Lam, cô cứ về nghỉ ngơi, bao giờ khỏe lại tôi sẽ cho người tới mời cô tới dạy võ công tiếp, cô yên tâm tiền công những ngày này tôi vẫn trả đủ cho tiểu thư.
Phạm Quý Hải cũng nói thêm một câu để khuyên Mai Tố Lam đi về.
- Thật chứ? Đây là cậu nói đấy nha! Hải thiếu cứ nghỉ ngơi cho khỏe, khi nào cần thì để người dưới đến báo trước cho tôi một lời. Vậy tôi đi về nha Hải thiếu?
- Ừ! Cô đi đi.
Mai Tố Lam nghe được mình không cần phải làm việc mà vẫn nhận được tiền công, cô đã đồng ý ngay rồi lập tức rời đi.
Thời điểm không còn ai trong phòng, Phạm Quý Hải ngồi vào cái bàn mà tiếp tục suy nghĩ.
Rất lâu, rất lâu... Sau khi sắp xếp lại dòng ký ức thì cậu ta đã tạm thời có cho mình tư duy rõ ràng.
"Mọi thứ chỉ là một giấc mơ, thực tại chắc chắn bản thân mình là Phạm Quý Hải, cháu nội của Phạm Quốc công, là Hải thiếu gia của họ Phạm."
Cha của Phạm Quý Hải là Phạm Quý Thái con thứ hai của Phạm quốc công, và là một tướng quân tài giỏi với nhiều chiến công lập được khi còn rất trẻ. Thời điểm Phạm Quý Thái mới cưới vợ được gần một năm, ông ta phải dẫn binh đi vây quét quân phản loạn. Trong trận đánh đó ông đã bị mai phục đánh lén dẫn đến tử trận. Người em trai của ông ta cùng tham gia trận chiến đó thì mất đi cánh tay phải, vẫn còn may mắn là giữ được một cái mạng. Vợ của Phạm Quý Thái khi nhận được tin chồng tử trận ngoài chiến trường, vì đau buồn quá mà dẫn đến ảnh hưởng cái thai hơn bảy tháng tuổi. Sau hai ngày chịu giày vò từ những cơn đau, cả về thể xác lẫn tinh thần, bà ấy đã sinh non. Bởi vì mất máu quá nhiều trong lúc sinh nên bà đã không qua khỏi, chỉ để lại một bé trai yếu ớt do sinh ra thiếu tháng.
Tuổi thơ của Phạm Quý Hải luôn gắn liền với người chú Phạm Minh Hiến của mình, ông ta mất đi một tay lại còn là cánh tay thuận, ông ta dần trở nên chán nản và bắt đầu sa đọa vào các cuộc vui chơi. Phạm Minh Hiến luôn rất thương yêu đứa con duy nhất của người anh đã mất. Ngay từ bé Phạm Quý Hải đã được ông ta đưa đi du ngoạn khắp nơi, và cậu ta cũng đã gặp được những cuộc hội họp ngang đường của Phạm Minh Hiến với các tay ăn chơi sành sỏi nhất Kinh thành.
Từ những lần gặp gỡ đó, Phạm Quý Hải đã được biết đến các kỳ thú của thế gian từ nhóm người ăn chơi này. Lúc mười tuổi, Phạm Quý Hải đã tỏ ra mình là một tay lão làng trong giới chơi bời của Kinh thành, qua đêm ở nhà hoa, đánh bạc thua cắm cả đất phủ Quốc công. Nhưng nào có kẻ dám nhận món nợ này, họ chỉ biết giữ lấy người rồi chờ người nhà đem bạc đến trả. Những nghề hái ra tiền này đều của kẻ tai to mặt lớn, vì đó mà kể cả quan sai cũng phải nể nhau ba phần. Cho dù không đòi hết nợ thì họ cũng phải lấy được một khoản đầy đặn thì mới tha người.
So sánh cuộc sống hiện tại với cuộc sống trong phần kí ức mới kia, Phạm Quý Hải cũng phải lắc đầu khi nghĩ đến, cậu ta quyết định bản thân cần phải có sự thay đổi, thay đổi triệt để.