Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Trong tòa tháp của Ma Vương

1: Nàng công chúa bị bắt cóc

Ở cuối lục địa, băng qua sa mạc rộng lớn và một khu rừng hiểm trở, xa xa, là tòa tháp của Ma Vương. Hầu hết mọi người đều không dám đến gần sa mạc, chưa từng nhìn thấy Ma Vương, không rõ đó là người hay quái vật. Cứ khoảng ba mươi năm một lần, Ma Vương lại xuất hiện, bắt đi một công chúa. Các dũng sĩ tìm đến cứu nàng, nghe đồn rằng ai đánh bại Ma Vương sẽ được ban phước lành. Dần dần, hy sinh công chúa của một quốc gia để giữ bình yên cho toàn lục địa đã thành thường thức. Có lẽ vì vậy mà phần lớn truyện kể trước giờ đi ngủ hay lời người hát rong ngâm nga bên đường luôn là câu chuyện dũng sĩ đánh bại Ma Vương, giải cứu công chúa.

Tuy nhiên, Eleanor nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành kẻ xui xẻo bị bắt cóc. Nàng tỉnh dậy trong một căn phòng lớn lạ lẫm, sang trọng, ấm áp. Rèm, khăn trải giường và vỏ chăn đều được làm bằng lụa. Bàn trang điểm chạm khắc cầu kỳ và điểm xuyết bằng những loại đá quý nàng chưa nhìn thấy bao giờ.

Cửa sổ gỗ rất lớn, cao hơn cả nàng, nhưng khép chặt, có đẩy cũng không hề nhúc nhích. Trong phòng, đối diện cửa sổ có một phòng tắm rộng rãi. Bên cạnh cửa phòng tắm là tủ váy áo. Còn đối diện giường là cửa ra vào phòng ngủ.

Eleanor không tài nào mở được cửa. Nàng bị nhốt ở nơi này. Cơ thể vốn đã yếu ớt hơi run rẩy, nhiệt độ trong phòng vừa đủ ấm nhưng trán nàng đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Vòng một tay ôm lấy vai, Eleanor hít sâu, cố làm bản thân bình tĩnh lại. 

Đáng ra người bị bắt cóc không phải là nàng. Eleanor vừa mới tống mẹ kế vào tù cách đây không lâu. Mẹ nàng là Nữ Hoàng - người cai trị vương quốc, cha ruột vào cung điện ở rể nên mới có được cái danh “quốc vương”. Thế nhưng, sau khi Nữ Hoàng khó sinh, mất sớm, quốc vương nhanh chóng cưới vợ mới. Hoàng hậu xuất thân cao quý và đầy dã tâm. Bà ta thay thế người hầu trong cung điện, thuyết phục phần lớn quý tộc đứng thành hàng, nhiều lần khiến cho Eleanor khốn đốn. Hơn nữa, vì lúc nhỏ không hề phòng bị nên nàng đã trúng độc, dù có được điều dưỡng thì bây giờ cơ thể vẫn suy nhược.

Nàng kết giao với các thương hội và đội kỵ sĩ, lấy bản thân mình làm mồi nhử, vất vả lắm mới đá bà ta vào ngục, giam lỏng quốc vương và giành lại quyền kiểm soát đất nước, chỉ buông tha cô em gái cùng cha khác mẹ. Em ấy  - Adelaide - là một nàng công chúa tốt bụng, kiêu hãnh, kính trọng nàng hết mực. Nhưng có lẽ nàng đã bị lừa chăng? Không, nửa đêm khi đang trò chuyện, cả hai đột nhiên bị ma pháp ru ngủ. Và rồi, sáng nay, nàng tỉnh dậy ở chỗ này.

Có lẽ nàng nên cảnh giác hơn khi Adelaide nói rằng em ấy nhìn thấy bóng người rình rập bên cửa sổ. Đáng lẽ nàng nên đồng ý cho em ấy chuyển đi ngay lập tức chứ không phải trì hoãn đến tận hôm nay. Vả lại, mới chỉ chưa đầy hai mươi năm kể từ lần cuối có công chúa bị bắt cóc, tại sao Ma Vương lại xuất hiện chứ? Người bình thường không thể làm phép, hay là dũng sĩ nào đó đang dùng phước lành để trục lợi? Hắn sẽ muốn tiền chuộc chăng?

Dao găm và thuốc giải độc giấu dưới váy mất tích. Trâm cài sắc nhọn trên tóc cũng không còn. Túi đựng đồ càng không cần phải bàn. Nàng cúi đầu, phủ váy che kín những ngón chân trần đang dẫm lên thảm, khẽ thở dài.

Bỗng, cửa mở. Eleanor lập tức lùi lại, núp đằng sau góc giường, rồi nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi bị đá vào phòng. Thật sự. Bị đá vào phòng.

Chàng trai ngã chổng vó, nằm sấp mặt trên thảm. Nhưng tiếng cửa đóng sầm như làm cậu ta bừng tỉnh, nhanh như chớp bật dậy, vừa đập cửa vừa gào lên thảm thiết:

“Jack, đừng mà! Con không làm được. Thả con ra. Jack!”

Chàng trai khoác một chiếc áo choàng đen bạc màu che kín cả người. Cậu quay đi quá nhanh, nên Eleanor chỉ nhìn thấy những sợi tóc đen thoáng lộ ra khỏi chiếc mũ choàng. Tóc đen, vậy có khả năng cậu ta là Ma Vương, hoặc là người của Ma Vương.

Cả người căng chặt, Eleanor cố gắng bình tĩnh dò hỏi:

“Cậu phải giết tôi à?”

Nghe thấy giọng Eleanor, chàng trai hốt hoảng quay đầu lại. Khác với tưởng tượng của nàng, mặt mày cậu bạn trắng bệch. Cậu lắc đầu, yếu ớt đáp:

“Không.”

Dứt lời, cậu rụt cổ, người như dính sát vào cánh cửa, từng bước một lùi vào góc phòng đối diện, đến khi không lùi được nữa mới thôi. 

Dựa theo quan sát nãy giờ, Eleanor lại hỏi:

“Vậy cậu bị Ma Vương phạt hay sao mà phải vào đây? Đừng sợ, hắn bắt cậu làm chuyện gì khó lắm à?”

“Không phải.”

Chàng trai vẫn chỉ đáp lại bằng giọng nói lí nhí, áp lưng vào tường, nghiêng đầu đi, cố đứng cách xa Eleanor càng xa càng tốt. Ai không biết nhìn vào còn tưởng là nàng mới là Ma Vương đáng sợ trong truyền thuyết cũng nên.

Căn phòng rơi vào im lặng. Eleanor nhẹ nhàng hỏi tiếp:

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Nghe vậy, chàng trai cuối cùng cùng quay đầu nhìn Eleanor. Cậu ta trông chỉ trạc tuổi nàng. Đôi mắt màu lam xanh biếc trông như mặt hồ trong suốt. Sống mũi cao. Môi mỏng hồng nhạt. Một mỹ nhân. Nếu không phải vì mái tóc đen bị nguyền rủa, có lẽ đối phương hẳn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. 

Má cậu bạn đỏ ửng, chính xác hơn là cả khuôn mặt cậu đang đỏ bừng. Cậu né tránh ánh mắt của Eleanor, nhỏ giọng đáp:

“Tên tớ là Kenelm. Tớ là… Mọi người gọi tớ là Ma Vương.”

Cậu ta vừa dứt lời, Eleanor lùi lại một bước. Lưng nàng chạm vào tấm màn đằng sau. Eleanor gác tay lên cột giường, nhận thấy mồ hôi đã thấm ướt lưng váy.

“Nếu cậu là Ma Vương thì người vừa nãy là ai?”

“Jack là… thầy của tớ.”

Eleanor chưa bao giờ biết trên đời còn có thầy của Ma Vương. Nếu là “thầy” thì Kenelm sẽ nghe lời hắn chứ? Nàng có thể đàm phán không? Thư viện trong mật thất có sách ghi chép về sự xuất hiện của Ma Vương, dường như là nhờ giao kèo bí mật nào đó, nhưng từ khi lên nắm quyền, nàng bận rộn tới mức không có thời gian tìm hiểu.

“Thầy của cậu muốn gì?”

“Jack... muốn chúng ta làm quen.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

Mũ áo choàng tuột xuống, Eleanor thấy được hai vành tai Kenelm cũng đỏ lên. Kenelm túm chặt hai vạt áo choàng, cúi đầu nhìn thảm trải sàn một lúc lâu, lắp bắp mãi cậu mới nhỏ giọng nói:

“Là vì… Ma Vương… đời tiếp theo. Xin hãy… kết hôn với tớ.”

Kenelm càng nói càng nhỏ giọng, mấy từ cuối cùng gần như đã nhỏ như muỗi. Sững sờ tại chỗ, Eleanor chợt nhớ đến những nàng công chúa từng bị bắt cóc. Mỗi một đời Ma Vương đều bắt đi một công chúa, dù cho Dũng Sĩ có tiêu diệt Ma Vương thì đời kế tiếp vẫn xuất hiện. Trong quán rượu, nàng từng nghe vô số câu chuyện mà người ta thêu dệt về những nàng công chúa bị mất tích. Cho dù nàng đã lờ mờ đoán ra được, cho dù nàng đã tưởng đến trường hợp tồi tệ nhất, nhưng đến tận lúc này nàng mới thật sự thấy sợ hãi. 

Eleanor siết chặt bàn tay đang run rẩy, nói:

“Đất nước còn đang rối loạn, nên chúng tôi không ai biết rõ về nội dung của giao ước. Là các vương quốc đồng ý cho Ma Vương một công chúa? Ba mươi năm một lần? Lần lượt từng nước một?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng tính từ lần trước cũng mới hai mươi năm thôi. Thế mẹ cậu đâu? Công chúa trước đây đâu?”

“Mẹ tớ… khó sinh.”

Kenelm né tránh ánh mắt của nàng, nhưng không phải vì sợ, mà giống đang trốn tránh hơn. Cậu ta cố ý lấp lửng. Vậy nên Eleanor siết chặt nắm tay, gom góp hết dùng khí để hỏi:

“Là tự nhiên qua đời hay là khi công chúa hết giá trị lợi dụng thì bị các người giết hại?”

Kenelm mở to mắt, xua tay.

“Không, thật mà. Jack bảo là bởi vì cơ thể người thường… không thích hợp để chứa đựng một sinh vật ma pháp…”

“Vậy là tôi sẽ chết.”

Chàng trai càng thêm kích động, đứng thẳng dậy, lớn tiếng nói:

“Không, không! Tớ sẽ nấu ăn, sắc thuốc, giúp cậu tĩnh dưỡng. Cậu sẽ hồi phục!”

Kể từ khi bị đá vào phòng, đây là lần đầu tiên Kenelm nói được một câu một mạch lưu loát. Trông cậu ta không giống đang nói dối.

Tầm mắt của hai đứa chạm nhau, cậu chợt rụt vai, lo lắng nói:

“Nãy giờ cậu đổ nhiều mồ hôi lắm, tớ... có thể... tẩy… Xin lỗi!”

Kenelm xua tay và một làn gió thổi qua. Váy áo trở nên sạch sẽ khô ráo. Toàn thân Eleanor bỗng dễ chịu và mát mẻ như vừa mới rời khỏi bồn tắm, nàng còn ngửi thấy hương bạc hà trong khoang miệng, hẳn là phép tẩy sạch.

Làm xong, rồi như sợ Eleanor nổi giận, Kenelm lập tức ngồi xuống đưa tay che mặt, co ro trong góc phòng. Sau đó, dường như còn nghĩ tới điều gì, cậu bạn ngập ngừng nói tiếp:

“Từ giờ đến lúc Jack chịu mở cửa sẽ không có gì ăn. Tớ có thể nhịn, có thể trộm nấu… còn cậu… có muốn ăn không?”

“Thầy cậu bắt chúng ta nhịn đói đến bao giờ?”

Kenelm đỏ bừng mặt, há miệng nhưng mãi không trả lời. Nhìn cậu, Eleanor thử liệt kê ra suy đoán của mình:

“Một ngày? Ba ngày? Hay đến khi chúng ta ngủ?”

Qua mỗi một câu hỏi, Kenelm càng cúi thấp đầu, vùi mặt vào đầu gối. Eleanor không nhịn được to tiếng:

“Cho tôi biết sự thật đi!”

Kenelm bị giật mình, ngẩng đầu lên nhìn nàng đầy áy náy, nhưng cậu không dám đi qua. Có lẽ cậu ta cũng biết là nàng không muốn cậu đến gần.

Cậu bất chấp tất cả, nói:

"Đúng vậy, nhưng xin lỗi, tớ không làm được."

Kenelm hoàn toàn không giống Ma Vương chút nào. Eleanor có thể tưởng tượng ra cảnh cậu ta chần chừ rình mò bên ngoài ban công, bị người ta phát hiện mà không biết. So với cậu ấy thì ông thầy có vẻ khó nhằn hơn nhiều. Ai lại ép học sinh làm chuyện trái lương tâm như thế này.

Nếu cậu ta quyết đoán bắt cóc Adelaide từ ngày đầu tiên thì có khi mình đã không ở đây, nhưng nếu em ấy bị bắt đi thì mình... Eleanor thầm nghĩ, bỗng phát hiện ra một chuyện.

"Cậu có nhầm người không? Tại sao lại là tôi? Chẳng phải tôi nhìn không hề khỏe mạnh chút nào sao?”

Kenelm che mặt, nhỏ giọng đáp:

"Không nhầm. Là cậu thì hơn."

"Cậu từng gặp tôi?"

Cậu ta không đáp lại, khẽ gật đầu.

Mình đã làm gì nên tội? Sắc mặt Eleanor xanh mét. Bụng nàng quặn đau. Miệng và môi đều khô khốc. Từ tối qua đến giờ nàng còn chưa có gì bỏ bụng. Eleanor cắn môi, còn đang mơ hồ thì thấy một gói kẹo sữa lơ lửng ngay trước mặt.

"Xin lỗi. Cho cậu đấy!" Kenelm nhỏ giọng nói. "Tớ sẽ cố, ít nhất có thể... thơm má..."

Tiêu chuẩn thấp nhất là hôn, nhưng đối phương quá ngượng nghịu. Vị ngọt nơi đầu lưỡi xoa dịu cảm giác bất an nơi lồng ngực. Eleanor tạm thời tha thứ cho cậu ta.

"Chúng ta gặp nhau hồi nào?"

Tầm mắt lơ đãng trôi đi, tâm trí cậu bạn dường như đang tìm về ký ức của quá khứ.

"Có lẽ cậu không nhớ đâu, nhưng hồi nhỏ tớ rất buồn vì bị thầy mắng. Tớ sợ sệt nhát gan, chẳng hề giống... đàn ông con trai chút nào. Tớ đã hỏi cậu liệu trên đời có ai thích đứa thảm hại như thế này không… và cậu khẳng định là có. Cậu nói rằng có người luôn thích tớ, thương yêu tớ, quý trọng tớ. Tớ chỉ có thầy nên đã tưởng: Cậu cảm thấy thầy yêu tớ sao?"

Đúng là Eleanor không nhớ gì hết. Nàng thường xuyên trốn khỏi cung điện, gặp và trò chuyện với rất nhiều người. Nhưng nếu là nàng, vậy thì câu trả lời dành cho Kenelm hẳn là…

"Cậu yêu bản thân mình…"

Đôi mắt xanh biếc như mặt hồ bỗng như tỏa sáng. Kenelm nở một nụ cười rạng rỡ, hai má đỏ bừng, nói:

"Đúng vậy, cho dù bị Jack nhắc nhở, mắng mỏ, tớ vẫn yêu bản thân, kiên trì làm chính mình... sau đó thích cậu."

Tim Eleanor đập nhanh hơn. Nàng hối hận vì đã an ủi đối phương sao? Nàng tức giận vì cậu ta bắt cóc mình sao? Cảm giác xốn xang nhộn nhạo trong lồng ngực là gì vậy? Ai lại thích người ta chỉ vì một câu nói? Thứ kẹo mà nàng ăn không bỏ bùa yêu hay thêm tình dược đấy chứ? Nàng còn quá ít kinh nghiệm tình trường nên mới rung động - tại vì chưa từng có ai thổ lộ trực tiếp với nàng mà thôi, không nên ở chung với cậu ta quá lâu, cần tìm cách ra ngoài.

Nghĩ vậy, trong ánh mắt ngạc nhiên của Kenelm, Eleanor chậm chạp bước đến gần cửa rồi gõ cửa phòng.

"Này, thầy của Ma Vương, ta đói rồi. Ngừng vụ miễn cưỡng làm quen này được chưa? Có muốn cũng không làm nên cơm cháo gì được. Có thể cho ta đồ ăn trước không?"

Nàng gõ cửa đến lần thứ ba thì cửa tự động mở ra. Một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc như một quản gia, đứng trước cửa, trầm trồ nói:

"Ngạc nhiên thật. Công chúa lần này thật biết điều."

Người đàn ông cũng có mái tóc đen, nhưng tóc anh ta dài hơn Kenelm một chút. Mắt của Jack có màu đỏ tươi, trông giống màu đá ruby, nhưng cũng giống màu máu. Tròng mắt của anh ta trông rất lạ, Eleanor không nhớ là nó trông giống loài động vật nào, nhưng tuyệt đối là giống tròng mắt của động vật ăn thịt. 

Nhìn vào mắt của đối phương, Eleanor cảm thấy như bị dã thú theo dõi, hoàn toàn không thể tập trung quan sát gì nữa, chỉ sợ sẽ bị lao đến cắn đứt cổ. 

"Tên ta là Eleanor. Thầy Jack, làm ơn gọi ta là Eleanor."

Chờ mãi anh ta vẫn không nói gì, khiến Eleanor cảm thấy bất an. Tay trái của nàng bóp chặt cổ tay phải, giữ cho hai tay không run rẩy. Dưới lớp váy dài, hai chân đã hơi run, nhưng nàng vẫn cố đứng vững.

Cuối cùng, Jack cúi người xuống và mở rộng cửa phòng. Anh ta nở nụ cười thân thiện, đưa tay ra mời, như một người quản gia tận tụy chuẩn bị dẫn khách vào nhà.

"Công chúa Eleanor, mời ngài đi lối này."

Nói rồi, Jack cũng quay đầu về phía Kenelm và nói:

"Kenelm, ra ngoài ăn thôi."

Eleanor để ý thấy cách Jack nói chuyện với Kenelm nghe giống như là ra lệnh. Bên ngoài là một hàng lang dài, nhưng nàng không có cơ hội quan sát hành lang, vì Jack mở cổng phép thuật giúp cả ba dịch chuyển đến phòng ăn. Eleanor thầm nghiến răng, nhìn kiểu gì cũng không thấy cơ hội chạy trốn, chỉ có thể chờ người tới cứu. Cũng may nàng đã xử lý lượng lớn công việc, chắc bí thư có thể cầm cự ít nhất một tháng.

Bữa sáng bày sẵn trên bàn. Thực ra Eleanor cũng chỉ cần một chiếc bánh mì và một cốc sữa mà thôi. Đằng này, bữa sáng trên bàn ăn - hẳn là làm phép mà ra - trông y hệt như bữa sáng hoàng gia vậy.

Nàng ngạc nhiên đến mức buột miệng hỏi:

"Bữa ăn bằng ma pháp ăn được thật à? Sẽ không đau bụng sao?"

Jack bật cười đáp:

"Bữa sáng lấy đồ ăn từ cung điện của quốc vương. Hẳn là sẽ hợp khẩu vị công chúa."

Eleanor cầm khăn ướt lau tay, sau đó lẳng lặng ăn. Trộm bữa sáng của lão cha già, khiến ông ta nhịn đói một bữa, nàng ủng hộ. 

Kenelm chỉ ăn một chút. Trong suốt thời gian còn lại, cậu bạn chỉ ngồi một góc,  vờ chơi với những sinh vật bóng đêm nhỏ xíu không biết từ đâu xuất hiện, nghiêng đầu nghe ngóng.

Ăn vừa đủ no, Eleanor đặt dao nĩa xuống và quay qua nói với Jack:

"Ta chấp nhận lời cầu hôn."

Kenelm lảo đảo, suýt thì ngã khỏi ghế. Cậu cùng một đám sinh vật bé xíu đồng loạt quay ngoắt qua nhìn Eleanor. Còn Jack thì chỉ mỉm cười và trả lời bâng quơ:

"Tốt quá rồi."

"Nhưng ta còn có việc cần làm, sức khỏe cũng không được tốt lắm. Ta cần trở về, còn thầy muốn gì?"

Coi như đây là hỏi cưới, chẳng qua nếu lựa chọn Kenelm thì sinh người thừa kế rất nguy hiểm. Thân là Nữ Hoàng dự bị của vương quốc, nàng lén nhận được rất nhiều lời cầu hôn. Không thiếu kẻ muốn lợi dụng nhân phận của nàng, nhất là khi nàng gầy yếu từ nhỏ, bị đày đọa mấy năm, đến giờ vẫn không đủ khỏe mạnh. Bác sĩ đều nói rằng nàng khả năng cao sẽ sinh khó, nhưng vương quốc lại cần người thừa kế. Có đứa trẻ, loại bỏ nàng, đối phương liền có thể nắm giữ quyền lực. Thương hội tuy cưu mang giúp đỡ nhưng cũng ngấm ngầm ám chỉ nàng lựa chọn người của họ. Eleanor mệt mỏi ứng phó với các thế lực, đã mường tượng ra tương lai ảm đạm của mình, cho tới giờ phút này. Cùng lắm là chết, nàng không muốn cuộc đời mình bị kẻ khác quyết định.

"Ta không muốn phải ở nơi này đến chết. Nếu muốn đi ra ngoài chơi thì ta phải làm gì?"

Lần này, Jack không trả lời mà chỉ nhìn Eleanor chằm chằm. Nàng hít sâu một hơi, tiếp tục hỏi:

"Chẳng lẽ tranh thủ được đi ra ngoài chơi quá đáng lắm sao?"

Jack che miệng cười, tay còn lại búng ngón tay, khiến cho bàn tiệc biến mất. Thế rồi, anh ta kích động trả lời:

"Không quá đáng. Không quá đáng chút nào. Chúng ta ký kết khế ước, sau đó ngài có thể dắt Kenelm ra ngoài. Trừ thời gian mang thai, thời gian còn lại ngài cứ tùy ý. Công chúa thấy sao?"

Chưa kịp để nàng hỏi kỹ về khế ước, Jack đã biến ra một cuộn giấy. Một bản hợp đồng đơn giản, yêu cầu công chúa Eleanor Evergreen phải sinh hạ Ma Vương đời kế tiếp. Mỗi lần ra ngoài cần phải có Kenelm đi cùng. Đêm phải về phòng ngủ. 

Quản con không bằng. Eleanor cúi đầu đọc thật kỹ từng chữ một. Yêu cầu và lợi ích viết đủ ngắn gọn, điều kiện rộng thùng thình, nàng còn tưởng sẽ có giới hạn thời gian. Không phát hiện bẫy rập nào, có bẫy rập thì nàng cũng chịu. Ngẫm nghĩ một lát, nàng gật đầu.

"Ta đồng ý."

Vừa dứt lời, Eleanor liền cảm thấy có gì đó thay đổi. Câu nói của nàng như bị yểm ma thuật. Chữ ký của nàng hiện lên trên bản hợp đồng. Jack trông vui vẻ ra mặt, rút ra khăn tay lau những giọt nước mắt không tồn tại, nói liên tục:

"Gặp được công chúa Eleanor thật tốt quá. Chỉ cần một lần thôi mà Kenelm cũng không chịu. Tôi còn đang lo là nếu cứ để mặc thì đến đời nào mới có người thừa kế…"

Eleanor còn đang nổi da gà vì màn giả khóc phù hoa của Jack thì Kenelm đã bật dậy, lớn tiếng hỏi:

"Còn ý kiến của con thì sao?"

"Trăm sự nhờ hết vào ngài."

Jack làm lơ câu hỏi, thân thiết vỗ vai nàng và dùng vòng dịch chuyển tiễn cả hai người về phòng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px