Tích thứ hai: Tích tịch tình tang
Tích thứ hai
Này đò ơi, xin dừng chân bến đỗ Chở ta một đoạn đến vạn dặm trường xa Nơi cốt xưa hòa mình cùng trăng nước In một mảng trăng ngà, chỉ mong trôi về nơi cố hương. Đàn kêu tích tịch tình tang... Ai mang tiếng oán tiếng than bên dòng. Kể chuyện xưa chỉ vì duyên tao ngộ Vì đâu một lần tương cứu, Kẻ gánh oan thiêng, người mang tương tư thành mệnh. Tích tịch tang tình Triều cao, cửa cấm cung không thấu nỗi oán ai Nơi máu hoa, xương trắng, vùi thây đáy ngục tù Này đò kia, Tích xưa nào phải thế chi a Kể rằng: Triều ta vốn bình yên ngờ đâu gặp họa binh biến Giặc ngoài như hùm hổ vây khốn chốn biên thùy Đại quan kia hét rằng: Đám tù tội mau đem mệnh báo quốc. Mang mạng hèn, xác nghiệt trả ơn nợ nước non. Lữ khách trên thuyền bỗng thở than: Lòng kẻ tội đồ nào chí hướng cao xa, Chỉ mong bảo vệ người lỡ duyên sống nơi cung cấm sau thành cao. Đò gia lại chẳng ngắt lời, chỉ lắc đầu ngâm nga khúc tử ly Người ơi người hỡi, Nơi biên cương máu thây chảy thành bể Người đi phương trời, nào biết ngày hội ngộ Sau thành cao chỉ còn tiếng thở tiễn ngựa dặm xa. Tích tịch tình tang, tích tịch tình tang Nơi quan doanh vắng lặng chỉ có tiếng bi than. Đêm trăng, tiếng đàn, tiếng tình nào tỏ cùng ai Đàn ai, tình ai réo rắt tim Bởi: Cõi trần tình duyên vạn mối sầu. Chỉ vì: Đêm sao, nào đêm trăng, nguyện cùng người ước chi? Tình tang, tích tịch tình tang Người ngỡ là trăng cao chốn tiên bồng Lại lỡ ngâm nga khúc tình trần ai Tịch tang tịch tang hồn phiêu lãng, mang tình, mang hồn ta trao ai? |
0 |