Đoạ
Này này lái đò kia, Sao vội chẳng neo dòng, Chở ta qua bến hẹn, kẻo người sẽ ngóng trông. Đò đưa mấy bận mấy thời, lắc đầu buông tiếng, lòng thầm thở than: Áo hoa, sương phấn, thiếp vàng Lầu son gác tía, sao còn đợi mong. Khách cười ánh mắt miên mang, bảo rằng: Trăng đêm lỡ mất dây tơ hồng Cầu kiều phủ bóng lụa là thướt tha Gót hài chạm búp sen non Chạm vào đáy mắt, chạm vào tim ta. Hỡi ôi phải nàng là tiên tử Nàng đoạ trần ai, lạc chốn nhân gian. |
0 |
Bình luận
Tư Hồng
Mình không biết có phải tại ép vần không nhưng từ “miên mang” có lẽ phải là “miên man” á? 😃