Bốn


Trăng tròn vành vạnh trên cao, chứng kiến tất cả, nhưng chẳng nói một lời. Và tôi mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt, hoang tàn như những ngọn nến đã cháy đến tận cùng.

Em có thể nghĩ rằng mình đã thoát khỏi tôi. Nhưng em không biết sao?

Bóng tối không bao giờ tan biến.

Nó chỉ lặng lẽ chờ đợi, trong những góc khuất của linh hồn, trong từng cơn gió nhẹ thoảng qua.

Và khi em lạc lối, khi ánh sáng rời xa em, khi màn đêm một lần nữa nuốt chửng tất cả, em sẽ lại tìm đến tôi.

Là con quỷ mà em đã triệu hồi bằng máu.

Và em nợ tôi.

********

Tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể buông tay.

Tôi đã tự nhủ rằng chỉ cần em hạnh phúc, tôi sẽ cam tâm lùi lại, chấp nhận làm một cái bóng lặng lẽ phía sau em. Nhưng khi đứng dưới ánh trăng lạnh lẽo, nhìn em giữa khu vườn rực sáng, đôi mắt em long lanh khi gọi tên kẻ khác, tôi biết mình đã thua.

Không phải trong trò chơi quyền năng giữa quỷ dữ và con người. Mà là trong trận chiến duy nhất tôi không thể thắng: trái tim em không thuộc về tôi.

Tôi nên quay đi. Tôi nên để em rời xa.

Nhưng không.

Tôi là quỷ. Tôi không biết cách từ bỏ.

Em đã triệu hồi tôi bằng chính đôi tay này, đã giao kèo với tôi bằng chính linh hồn em. Vậy thì tại sao tôi phải để em đi?

Tôi bước tới.

Tiếng gió lặng đi khi tôi vươn tay ra. Một lời thì thầm, một câu chú ngữ lướt qua đầu lưỡi tôi, nhẹ như hơi thở. Không khí xung quanh đông cứng lại.

Em giật mình quay lại, chạm phải ánh mắt tôi.

Kinh hoàng. Sững sờ. Và một thoáng đau đớn khi em nhận ra điều gì đang xảy ra.

Cơ thể em run lên, bàn tay vươn về phía hắn như thể cầu cứu, nhưng vô ích. Tôi đã giam em trong tầm tay mình, bóng tối quấn chặt lấy cơ thể em như những dây xích vô hình.

Em mở miệng muốn hét lên, nhưng giọng nói bị nuốt chửng.

Tôi nhẹ nhàng nâng tay.

Em ngã xuống.

Không tiếng động.

Không lời từ biệt.

Chỉ có bóng tối chào đón em.

**********

Em tỉnh dậy trong một căn phòng chỉ có đêm tối và mùi hoa hồng u uẩn.

Những cánh hoa trải dài khắp nơi, đỏ như máu, như tội lỗi, như những lời thì thầm ám ảnh tôi suốt bao năm tháng.

Màn che đen buông xuống tựa cánh chim xấu số, những ngọn nến leo lét trong giá cắm bạc, ánh sáng yếu ớt của chúng vẽ lên bóng tối những hình thù méo mó. Không có cửa sổ, không có lối thoát, chỉ có một cánh cửa duy nhất và tôi là người duy nhất nắm giữ chìa khóa.

Em khẽ động đậy, hơi thở mơ hồ, hàng mi run rẩy như những cánh bướm mắc kẹt trong mùa đông giá rét. Rồi em mở mắt.

Chúng ta lại gặp nhau, nhưng lần này, ánh sáng không còn thuộc về em nữa.

"Kai...?"

Giọng em vẫn vậy, nhẹ như gió, nhưng không còn sự bình thản như trước.

Tôi đứng đó, giữa những cánh hoa tàn, ngắm nhìn tạo vật xinh đẹp nhất mà tôi từng có được.

"Em đã ngủ rất lâu."

Em ngồi dậy, ánh mắt dần trở nên cảnh giác.

"Thầy đã làm gì?"

Tôi chạm nhẹ vào một cánh hoa, để nó trượt qua những ngón tay tôi. Ngay lập tức, nó héo rũ, sắc đỏ chuyển thành đen, rồi vỡ vụn thành tro bụi.

"Ta chỉ đưa em đến nơi em thuộc về."

"Nơi em thuộc về?" Em lặp lại, giọng run lên, nhưng không phải vì sợ hãi.

Em lao về phía cánh cửa, nhưng vừa chạm tay vào, những sợi xích vô hình quấn chặt lấy cổ tay em, kéo em về phía tôi.

Tôi giữ lấy em, siết nhẹ, đủ để hơi thở tôi phả lên làn da em.

"Em nghĩ rằng em có thể chạy trốn khỏi ta sao?"

"Thầy không thể giam cầm em!"

"Ta không thể?" Tôi bật cười, cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt em. "Vậy thì em thử đi."

Em vùng vẫy, nhưng vô ích.

Định mệnh đã buộc chặt em vào tôi ngay từ khoảnh khắc em triệu hồi tôi.

Tôi vuốt nhẹ một lọn tóc em, cảm nhận sự mềm mại đang run rẩy trong tay mình.

"Hắn không thể cứu em đâu."

Em nhìn tôi, lần đầu tiên trong đôi mắt ấy có một thứ gì đó rất giống nỗi đau.

Tôi biết em đang nghĩ gì.

Tôi biết em vẫn chưa chấp nhận sự thật.

Nhưng rồi em sẽ hiểu.

Tình yêu không phải thứ mà em có thể lựa chọn.

Bởi vì ta đã chọn em từ khoảnh khắc em gọi tên ta.


"Chào mừng em đến với thế giới của ta, tình yêu."


Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}