Tôi Tán Đổ Học Sinh Cuối Bảng

Chương 2: Sapiosexuality*


Hôm nay trong giờ ra chơi, tôi phát hiện thêm một điều về Khánh.

Hắn không chỉ học dốt. Mà chơi thể thao cũng dốt nốt…

Sân trường giờ ra chơi rộn ràng như cái chợ vỡ. Tiếng bóng nảy lộp bộp trên nền xi măng, tiếng mấy đứa lớp khác reo hò inh ỏi, tiếng gió luồn qua hàng cây phượng lá rơi lả tả. Mùi bánh mì nóng và cá viên chiên từ dãy căng tin phả ra thơm nức, quyện với mùi mồ hôi ẩm nồng của đám học sinh ùa ra sân. Tôi đứng ở hành lang tầng một, chống tay lên lan can lạnh ngắt, cúi xuống nhìn.

Ở góc sân, Khánh đang tham gia trận bóng đá. Ban đầu hắn làm cầu thủ, chạy tới chạy lui loạng choạng như sắp vấp vào chính đôi giày thể thao cũ sờn gót. Áo đồng phục xộc xệch, vạt áo lật lên lật xuống mỗi khi hắn vụng về chạy theo bóng, trông nhếch nhác chẳng khác nào bị gió cuốn. Chưa đầy năm phút, hắn bị đẩy xuống khung thành làm thủ môn, rồi sau một cú bắt hụt để bóng đập thẳng vô đầu, hắn lẳng lặng biến thành khán giả…

Điều kỳ lạ là, xuyên suốt cả quá trình thảm họa đó, hắn vẫn cười toe, miệng tươi rói như thể vừa giành được huy chương vàng.

Ý là… thật sự có người dốt toàn diện vậy luôn hả?

Khó hiểu vô cùng.

Ít nhất, nếu đầu óc không dùng được thì tứ chi cũng nên có tác dụng gì đó chứ, đúng không?

Hồi xưa ông bà mình nói: “Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”. Tôi thấy mình đã hiểu sai câu này bao lâu nay. Gặp Khánh rồi, tôi mới thấm. Đúng là chỉ có “phát triển” thôi.

Chứ học không được, chạy cũng không xong, bắt banh thì rớt vô đầu, còn đá banh thì sút thẳng ra ngoài sân. Đám bạn xung quanh thì lăn ra cười, hắn thì vẫn hớn hở như không.

Một lát sau, hắn ngồi phịch xuống băng ghế cạnh sân, mồ hôi ướt đẫm trán. Bình nước lăn lóc dưới chân, dính đầy cát, hắn phủi cho có lệ rồi vặn nắp tu ừng ực từng ngụm lớn. Áo đồng phục dính sát người, tóc ướt lòa xòa, nhưng cái nụ cười thì vẫn tươi rói, làm mấy đứa con gái lớp dưới đi ngang phải ngoái đầu nhìn. Hắn lấy tay áo lau mồ hôi, rồi lại cười hì hì với đám bạn vừa đi ngang.

Trời đất! Đến mức này mà vẫn cười được thì đúng là hết thuốc chữa. Tôi cắn môi, tự dưng thấy tức thay cho cả nhân loại, nhưng mà… nhìn từ góc này hắn đẹp trai thật đó.

Quỷ thật, tôi bị cái gì vậy?

- Con trai lớp người ta nhìn thấy ham, con trai lớp mình nhìn cứ hâm hâm dở dở ấy nhờ.

Linh vừa mua cái bánh mì thịt ngoài căn tin, tay cầm cẩn thận như báu vật, chen vào đứng cạnh tôi. Nó mặc áo sơ mi trắng thẳng thớm, mái tóc buộc gọn gàng sau gáy, trông lúc nào cũng gọn ghẽ như mẫu học sinh gương mẫu bước ra từ áp phích tuyên truyền.

Tôi chọt chọt đôi đũa vào hộp bún thịt nướng còn y nguyên, bún đã khô quắc queo mà vẫn chẳng buồn ăn, bất đắc dĩ gật đầu.

- Ừ, công nhận.

Nhưng mà chết ở chỗ, tôi lại đi thích cái tên hâm hâm dở dở nhất lớp kia chứ.

Vô lý một cách khó hiểu!

- Mà được cái tụi nó không cọc ha? Nhất là thằng Khánh. Cười đẹp trai ghê gớm.

Tôi bất ngờ, giật mình quay sang nhìn Linh. Bắt gặp ánh mắt lấp lánh của nó nhìn tôi như thể vừa khám phá ra điều gì đó.

- Giữa cái đám lăng xăng như đàn vịt chạy lũ thì nó cũng tạm. Mỗi tội học dốt. - Tôi tỏ vẻ bình thản quay đi, gắp miếng bún đưa lên miệng nhưng chẳng nuốt nổi.

- Ờ, đúng là hơi dốt, nhưng dễ thương mà. Đẹp trai nữa chứ. Ở đời thì có ai là hoàn mỹ bao giờ, nhỉ? – Linh nhai nhồm nhoàm, không biết vô tình hay cố tình mà tôi nghe như thể nó đang nhấn mạnh chữ “hoàn mỹ”.

Tôi lườm nó, tỏ vẻ hết nói nổi. Thấy vậy, nó “xuỳ” một tiếng, quay về phía sân trường tiếp tục gặm bánh mì. Một lúc sau, nó lại hỏi:

- Thế không lẽ là thằng Nhân?

- Thằng Nhân thì sao? - Tôi hỏi lại, chưa hiểu ý của nó.

- Thì học giỏi đó, nhìn cũng được, mỗi tội không đẹp bằng thằng Khánh thôi. Nhưng cái tuýp người sapiosexuality* như mày thì chắc cũng hợp lý.

Tôi còn không biết tuýp người nó nói là gì đâu...

- Học cũng tạm đấy, có cái chảnh chó.

Nó lườm, cụng nhẹ vào vai tôi:

- Đừng có ở đó mà tiêu chuẩn kép. Nói tới chảnh chó thì không ai bằng mày đâu.

Tôi hừ một tiếng, cụng ngược lại, rồi tiếp tục gặm hộp bún đã khô cằn.

Hắn vẫn đang ngồi đó, vừa uống nước, vừa cười, mắt dán vào trận bóng. Mấy giọt mồ hôi lăn xuống cằm hắn, phản chiếu ánh nắng gắt của trưa hè, trông vừa bừa bộn vừa sáng rỡ.

Thật sự, tôi chỉ muốn đứng dậy trách quả địa cầu. Tại sao lại để một sinh vật như vậy hít thở chung bầu không khí với phần còn lại của thế giới?

- Này, đi đâu đấy? – Linh cắn dở cái bánh, vừa hỏi vừa nhíu mày nhìn tôi xách hộp bún lững thững đứng lên.

- Đi giải đề.

- Ơ đang giờ ra chơi, mày còn chưa ăn sáng xong mà giải đề gì, cái con điên kia?

Tôi cứ thế bước đi, hộp bún lắc lư trong tay.

Thôi. Phải lấy đề Lý ra giải nốt mấy câu còn lại. Trong một nhà, ít nhất cũng phải có một người học giỏi chứ. Dốt đều thì ai mà chịu nổi. Không phải sao?

——

*Xu hướng bị thu hút bởi trí tuệ, sự thông minh

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px