Chương 32. Đi thay quần áo
Chương 32. Đi thay quần áo
Cả một tối mệt mỏi nên Tình vào giường đặt lưng là ngủ được ngay, không còn thao thức khó vào giấc như mọi bữa. Chị Nụ nằm cạnh ôm nó ngủ say. Giữa đêm Tình chỉ giật mình tỉnh ngang có một lần, sau đó lại nhanh chóng thiếp đi. So với ngày trước hồi còn đi làm đồng, thậm chí so với những ngày còn sống bên trại trâu với ông Cả thì có vẻ hôm nay Tình uể oải nhất.
Hồn nó đã lơ lửng một thời gian đủ dài, mơ mơ màng màng, không phải cố gồng gánh vì bất cứ điều gì nữa. Là ai đã kéo nó xuống? Chị Nụ ư? Anh Lý ư? Không, màu mè thì là số phận, nói trắng ra thì là hiện thực. Bắt đầu từ hôm nay trở đi, mọi thứ sẽ thay đổi ít nhiều.
Chí ít thì vẫn phải sống, chật vật hay sung sướng thì vẫn sống, chậm từng bước hướng về phía trước. Chí ít thì, nhìn mà xem, quay đi quay lại, qua hai, ba năm, giờ nó có thân phận mới, thành con ở của nhà địa chủ. Nhanh quên cuộc sống trước kia đi, khổ đau của nó là quá khứ, nó đã mất tất cả từ ngày bà không còn, ông Cả chung quy cũng chỉ là kéo dài thêm đôi chút, không phải của mình thì là không phải của mình.
60 đồng.
Thật buồn cười, Tình thiếp đi một cách ngon lành trong sự bảo hộ của 60 đồng, bản thân rẻ cỡ nào, đắt cỡ nào, phân không rõ.
Giờ Dần trời còn tối chưa sáng, Tình tỉnh giấc, ngủ một giấc sâu nên lúc dậy người nó có chút ngơ ngẩn. Tình thừ ra trên giường, nằm im không nhúc nhích, mắt mở to nhìn lên trên, buồng không có ánh đèn, tối om om, nó nhìn không rõ cái gì với cái gì.
Nụ lật người quấn chăn, dùng dằng chưa muốn tỉnh hẳn. Người ở nhà ông Điền sang giờ Mão phải dậy hết lên trên nhà, giờ Mão không phải quá sớm, nhiều nhà địa chủ kẻ hầu người hạ còn vất vả lọ mọ ngày lẫn đêm, ăn không no ngủ không đẫy. Như nhà ông Điền điều kiện quá tốt, khó tránh khỏi mỗi năm tranh nhau đỏ mắt, người nào vào được là không muốn ra.
Chị Lành giường bên đã quấn màn vắt lên, chị không sột soạt mà làm rất khẽ. Chị Lành là người sinh hoạt đúng giờ nhất mà Tình từng biết, đúng giờ ngủ, đúng giờ dậy, chị mà xong xuôi từ ngoài giếng đi vào thì ngoài gian mới có lác đác người mở cửa buồng. Đợi Lành vấn xong tóc, thay xong quần áo sang lay, bấy giờ Nụ mới ngái ngủ ngồi dậy.
“Canh mấy rồi?”
“Sắp qua giờ Dần rồi.” Lành nhắc nhở.
Nụ ngáp thêm rồi dụi mắt, vỗ Tình, chị không biết nó dậy còn sớm hơn cả chị.
“Dậy Tình ơi, giờ Mão là cậu Quân thức rồi, nhanh còn lên hầu cậu.”
Nụ với Lành biết rõ giờ giấc, mọi khi bưng nước rửa mặt cho ông Điền cũng là giờ Mão, ông dậy muộn hơn cậu nửa canh giờ. Sau này cái Tình phải quen việc, cố gắng ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn. Tình làm như giờ mới bị chị lay tỉnh, nhỏ giọng đáp một tiếng rồi cũng dậy theo.
“Shhh, sáng nay lạnh thế!”
Nụ vừa mở cửa buồng đã bị gió tạt cho tỉnh. Năm nay hạ tàn nhanh quá, trời chuẩn bị sang thu dù mới đầu tháng 7.
“Trưa lại nắng ấm đấy, chưa sang mùa hẳn đâu, lạnh thì khoác thêm áo vào.” Lành nhắc cả Tình. “Có quần áo chưa, không có thì khoác tạm áo dài của chị hay Nụ này.”
Tình đang búi tóc ngồi bên giường, thấy hai chị nhìn sang, nó nói nhỏ.
“Em có áo rồi, em không lạnh.”
“Ừ.”
“Thôi nhanh lên, mày ra giếng cùng chị không?”
“Em có.”
Lành xong trước nên lên nhà trước không đợi hai đứa. Lành bảo sẽ lấy cơm sẵn cho cả ba. Nụ nghe câu được câu mất, lúc này đã đi xa khỏi cửa buồng.
Ngoài cửa bếp bấy giờ đang có gia đinh tìm Tình.
“Cái đứa hầu riêng của cậu tên gì ấy nhỉ?”
“Sao cơ? Cậu cả có hầu riêng lúc nào?” Bếp lác đác người, người nghe được nhốn nháo nhìn sang.
“Làm sao? Có chuyện gì?”
“Nó đâu rồi? Mẹ, giờ này còn chưa thấy mặt trên nhà, biết làm việc không đấy?”
Gia đinh tới cửa là người tính tình nóng nảy, giọng sang sảng cả bếp đều nghe được. Chỉ mấy câu mà làm người hầu có mặt ở bếp xôn xao nhìn nhau.
“Đứa nào đi nấu nước cho cậu rửa mặt đi, để tao mang lên. Đợi nó đến bao giờ?”
Gia đinh cáu kỉnh gọi một đứa phụ bếp sang. Bác Ban ra dấu gọi lại.
“Bác đun nước rồi, một tí nữa.”
“Vâng, bác nhanh hộ con.” Nghe giọng bác Ban gia đinh cũng xuôi cơn.
“Anh Ất, cậu cả có hầu riêng á? Sao không ai nghe gì?”
“Đúng rồi, chuyện từ bao giờ đấy anh?”
Bác Ban định dập đi nhưng không thành, đằng nào mọi người cũng biết, nhưng biết trong tình huống thế này thì ấy quá, mới sáng đầu tiên hầu cậu đã lên muộn. Cũng chưa hẳn muộn, tính ra một lúc nữa mới sang giờ Mão, nhưng không ai để sát giờ mới lên như thế, bình thường tầm này nó phải bê nước đứng sẵn cửa buồng cậu rồi. Sau này còn lo liệu cơm nước phải lên sớm hơn, để cậu rửa mặt xong là dùng bữa sớm. Chết cái ngày đầu tiên hầu hạ, cậu về gấp quá, tối qua Tình lại ở trên đấy nên bác Ban không kịp bảo.
“Tao không biết tên nó mới phải hỏi.”
“Hầu mới của cậu là cái Tình.”
“Tình nào? Nghe lạ thế?”
“Phải con bé mới vào mấy tháng nay không?”
“Chắc nó chứ ai.”
Cái Mai mặt lạnh đi sau khi nghe được mọi người bàn tán.
“Mới thôi, có khi chưa kịp thông báo, cậu mới về trưa qua mà.”
Một bên cô Hoài với phụ bếp nói đỡ cho Tình, một bên vẫn tranh thủ tam sao dị bản, nghĩ ra hết cái này tới cái khác về lý do con Tình lên làm hầu riêng cho cậu Quân. Đời nào cậu cả có hầu riêng cho được, hai mươi mốt năm nay, tính cả tuổi mụ cậu đã hai mươi hai rồi, đâu có xuất hiện hầu riêng bao giờ? Toàn gia đinh hầu cậu, ai đứng gác cậu sai, đâu cố định. Lý nào lại thế?
“Ất đâu, nước được rồi, qua bưng lên cho cậu này.”
Bác Ban múc nước đổ gần đầy cái chậu đồng thau, gọi gia đinh sang lấy.
“Vâng, bác để con.”
Mọi người tránh đường cho anh Ất đi ra, đi đến cửa thì gặp đúng Nụ với Tình đang bước chân vào. Mọi người đổ dồn ánh mắt sang. Lúc này vừa đúng giờ Mão không chệch đi đâu. Gia đinh khó chịu ra mặt với cái Tình, nhưng đàn ông không thể so đo với đàn bà con gái.
“Mấy giờ rồi mà giờ mới lên?”
Cũng không chờ cho hai đứa phản ứng lại, anh Ất đã đi trước.
“Tình đâu, đi theo anh Ất đi, lên hầu cậu.” Bác Tuyển nhanh mắt giục.
“Vâng.”
Tình xoay người đi theo luôn sau khi nghe được. Nụ nhìn mọi người, nhìn bóng lưng cái Tình lẽo đẽo theo sau gia đinh. Nụ chưa kịp hiểu chuyện gì, không rõ sao mọi người cứ cấm cẩu nhìn ra đây.
“Ô hay, mới sáng giở ra.”
Tình lẽo đẽo sau lưng anh Ất, nó giữ im lặng không phiền anh. Tình không biết mình làm sai chỗ nào, nhìn thái độ thì chỉ biết mình sai thôi. Người ngoài trông vào sẽ thấy gia đinh bước từng bước lớn, tay bưng chậu nước có vẻ vội, còn cái Tình gần như phải sải chân chạy theo. Tới cửa buồng gia đinh mới mở lời nhìn nó, trùng hợp nó cũng đang mấp máy.
“Em…”
“Gì? Gõ cửa gọi cậu đi, đứng ì ra đấy. Biết muộn rồi không?”
Anh Ất bê chậu nước không còn tay gõ cửa mới bất đắc dĩ nói chuyện với nó, chứ không thì cũng không ưa.
“Thưa cậu.”
Cậu Quân nghe tiếng gõ nhỏ, giọng nói khác mọi khi, một lúc mới đứng dậy từ trong buồng đi ra. Quên mất, mới có đứa hầu mới. Cậu vừa, còn chưa thay quần áo, hôm qua cậu ngủ ngon, tâm trạng tốt hơn nhiều. Thấy cậu mở cửa nghiêng người nhường đường, gia đinh cúi người vào trước, quen đường quen nẻo đặt chậu nước lên kệ phía cạnh cửa sổ lớn, sau đó gia đinh lui ra. Tình đứng thừa thãi trong phòng không biết làm gì. Người nó tuy thấp bé nhưng cảm giác tồn tại cao ngất, ít nhất thì nãy giờ cậu Quân đang nhìn nó.
“Khăn đâu?”
Hầu mới đúng thật là mới tinh, gì cũng không biết.
Khăn? Khăn ở đâu? Chuyện này…
Lần đầu Tình hầu hạ một người rửa mặt, nó không biết phải đi đâu lấy khăn.
Cậu Quân nhìn nét mặt thì không đoán ra, nhưng thấy tay nó hơi co lại là biết nó không chuẩn bị gì nên hồn. Nhìn một người không cứ mặt mũi, xem cử chỉ là cách rõ nhất, mấy cái nhỏ nhặt sẽ phản ánh nội tâm bên trong đang nghĩ gì. Không phải mặt lạnh nhạt đồng nghĩa bên trong cũng lạnh nhạt như thế. Nhiều người giả vờ rất tốt.
“Cậu nói cho con được không?”
Giọng Tình nhỏ, chậm chậm cất lời, không hiểu sao cậu Quân nghe vào tai có cảm giác như mình đang bắt nạt nó. Rõ là nó làm việc không đến nơi đến chốn. Cậu cau mày. Hai người cứ nhìn nhau như thế.
“Vào trong tủ hôm qua, ngăn kéo bên dưới có khăn.”
Còn lằng nhằng với nó nữa thì nước nguội mất.
“…”
Tình như được xá tội. Nó nhanh chóng tìm được khăn rồi đưa cho cậu rửa mặt. Cậu mặc kệ nó đứng gần, không để ý nó nữa, khăn trong tay nhúng vào chậu nước còn ấm. Cậu vò qua vò lại rồi vắt nước, hơi ngửa cổ để khăn úp lên mặt. Khăn ấm làm mắt dễ chịu hơn, tỉnh ngủ hơn. Cậu lau mặt kỹ mấy lần, rồi lấy khăn lau tay, vắt lên thành treo bên cạnh.
“Lát nữa mang giặt đi.”
“Lần sau mang hai cái ra.”
Một cái lau mặt, một cái để cậu lau tay.
“Vâng.”
Lần này cậu từ gian giữa quay vào buồng, Tình do dự đi theo. Cậu Quân mới đứng lại nhìn cái đuôi đằng sau.
“Đi thay quần áo.”
“…”
Tình ngẩn ra sau khi hiểu ý cậu, tay nó co lại còn hơn cả ban nãy, xoay người về lại bên chậu nước. Tình quay lưng với buồng ngủ, không dám nhìn theo cậu nữa. Buồng ngủ và gian chính phân cách bằng bốn tấm bình phong lớn, tuy khoảng cách xa nhưng bình phong làm từ gỗ khắc hoa văn, không phải kín hoàn toàn.
Cậu Quân cởi bỏ cái áo, nửa người trên để trần. Cậu với tay mở tủ lấy chiếc áo xanh gấm mặc vào, tầm mắt bất giác qua kẽ hở mấy tấm bình phong nhìn ra bên ngoài.
Cái đuôi nhỏ không còn trong buồng nữa.