Chương 31. Quần áo ngủ treo bên này.
Chương 31. Quần áo ngủ treo bên này.
Anh Lý chờ ngoài mãi mà không thấy Tình đi ra, một chốc anh lại ngó nghiêng bên khe hở cửa buồng. Trong buồng không có động tĩnh gì, chẳng biết được tình hình thế nào. Thời gian không còn sớm, anh không thể đứng đợi ngoài này mãi, còn phải lên hầu hạ cơm nước tối cho ông, như hôm nay thì giờ cơm sẽ chuẩn chỉnh hơn vì ông ở nhà từ sớm, ông không lên Huyện.
Lúc này Tình đang loay hoay ở buồng sách cậu lớn, sau khi cậu sai nó dọn dẹp thì Tình cũng im lặng quay người vào gian. Nó vần mãi toát mồ hôi mới dựng được chiếc bàn gỗ đang đổ ngang đổ ngửa, bàn gỗ nặng trịch, người quen việc đồng áng như Tình còn thấy khó khăn. Mực dưới sàn đã khô, bám két lại trên nền, lau không ra nên đành bỏ dở đấy. Giấy bút và sách vở của cậu mỗi chỗ một nơi, Tình nhặt nhạnh xếp lại đặt trên mặt bàn. Chỗ nào không bị dính mực thì để riêng, sắp được thành hai chồng cao, không dám vứt đi cái gì.
Mọi khi Tình lên dọn gian sách này cùng chị Nụ thì chỉ cần lau với quét bụi là xong, vị trí để đồ lúc nào cũng ngay ngắn như chưa có ai động vào. Hôm nay rối tinh rối mù, các chỗ sắp xếp nó cũng không rành, có nhiều cái chẳng biết nhặt lên xong thì bỏ vào đâu mới đúng, đành đặt gọn hết trên mặt bàn.
Đợi đến khi cái Tình dọn dẹp tàm tạm đi ra thì trời cũng sập tối. Bên ngoài gia đinh đã bắt đầu đốt đèn, cậu Quân cũng tiện tay vặn đèn cho sáng, cậu còn đốt được hai ba nụ trầm xông ngoài gian chính với gian trong. Nụ tùng mùi thơm, ngửi vào dễ chịu sảng khoái, đầu óc cũng thư thái hơn.
“Xong rồi?”
Cậu Quân đậy cái nắp lư hương lại, cậu không quay người nhưng vẫn biết nó ra, tiếng chân tuy không to nhưng phòng im ắng nên nghe không khó để phát hiện.
“Vâng, còn phải lau sàn nữa ạ.”
“Mực à?” Cậu Quân tiện hỏi.
Mực dính sàn khó lau, nhưng cũng phải không lau được, vất vả tí thôi. Tình thấy cậu nhìn sang mình thì gật đầu trả lời cậu.
“Xuống lấy chanh mang lên cọ là hết. Hoặc muối cũng được.”
Tâm trạng cậu Quân chưa hẳn ổn định nhưng cũng khá hơn so với ban nãy, sau khi bình tĩnh thì nét mặt cậu lại như mọi ngày, cậu không làm khó gì nó, ngược lại còn lạnh nhạt nhắc nhở đôi câu.
“Vâng ạ.”
Tình mở cửa đi ra anh Lý đã thấy.
“Sao rồi?”
Tình đóng cửa rồi nhìn anh trả lời, không nghĩ anh còn đứng ngoài này chờ nó lâu như thế.
“Không có gì ạ.”
“Cậu có làm khó em không?”
Thấy anh còn lo lắng, Tình lắc đầu tỏ ý không có chuyện đó, nó không biết vì sao anh Lý lại nghĩ cậu sẽ làm khó mình. Cậu Quân từng giúp đỡ nó, cậu không phải người như thế.
“Không có thì tốt rồi.”
Anh Lý chỉ đi cùng Tình hết hiên nhà gian chính của cậu. Xuống sảnh thì Tình đi nhà dưới, anh lên nhà trên tìm ông Điền, trước khi rời đi anh còn kịp dặn dò:
“Có chuyện thì gọi anh.”
“Vâng.”
Tối nay cơm nước của cậu không đến phiên Tình làm, cậu không ăn riêng mà ở cùng ông trên nhà lớn. Bác Ban muốn bảo Tình nấu thêm phòng trừ cậu không ăn đồ bác thì còn những món của nó, nhưng chưa kịp bảo, nhìn trước ngó sau bác đã không thấy Tình đâu, hỏi ai cũng không biết. Đến khi Tình về dưới bếp thì cũng không cần nó đun nấu thêm nữa, nửa bữa trôi qua rồi.
“Vừa đi đâu đấy?”
“Em dọn phòng cậu.” Mực khô lâu nên mất sức chà mãi mới bong mực, nữa là phải kiểm tra xem còn sót chỗ nào không, Tình đã làm nhanh lắm rồi.
“Thôi vào ăn cơm luôn đi, muộn rồi.”
“Khẩn trương lên, bắc bếp đun nước nóng cho cậu.”
Bên bếp người ở đã đứng dậy gần hết, ai làm việc người nấy.
Tình ăn uống vội vàng nhanh chóng. Đang lúc nó dở bát đũa thì trên nhà báo xuống cậu dùng bữa xong. Giờ cậu về đến buồng rồi, pha trà không có nước mới gọi đứa hầu.
Mọi người chuyện gì cũng dặn Tình, nhưng mọi người quên dặn Tình cậu Quân thích uống trà. Lúc nào buồng cậu cũng phải có ấm nước nóng, hoặc chuẩn bị sẵn, hoặc đun luôn ngoài sân cho cậu. Phần cũng vì chủ quan, như mọi bữa chuyện này là gia đinh làm, gia đinh nhanh chân nhanh tay lại còn khỏe hơn, cậu sai phút mốt là có.
Căn bản từ trước tới nay cậu không có hầu riêng nên không ai biết chính xác công việc của Tình gồm những gì, thứ tự ra sao mà dạy bảo cho đúng. Mọi người chỉ biết có bao điều về cậu thì nhắc nhở trước, còn đâu nó phải tự lăn lộn, lựa dần xem cậu sinh hoạt như nào để rút ra.
“Biết pha trà không?”
Trông cậu ngồi bên nhàn nhã, nhìn nó đổ nước nóng vào cái ấm trên bàn. Tình ngẩn ra rồi lắc đầu.
“Không ạ.”
Cậu Quân cũng chỉ hỏi thế, đoán được nó không biết, biết mới là lạ đấy. Mọi khi mình cậu trên này không sao, giờ có thêm nó. Nguyên một tối Tình không nghỉ tay, loay hoay chạy đi chạy lại từ gian dưới lên trên gian cậu. Cậu uống trà xong thì xuống bếp chuẩn bị nước nóng cho cậu tắm.
“Nước nóng gia đinh mang lên cho cậu rồi ạ.”
“Lấy quần áo đi.”
Quần áo với cậu Quân là thứ đồ riêng tư, mỗi lần đổi quần áo cậu thường lựa rất kỹ, người khác muốn sờ vào không phải chuyện dễ dàng. Có lẽ hôm nay quá mệt với cậu, mệt đến mức cậu cũng muốn tùy tiện cho xong, không buồn xét nét thêm. Tình biết tủ quần áo của cậu ở đâu, nhưng không biết cậu muốn mặc gì, nó đành phải từ trong buồng hỏi ngược ra.
“Cậu mặc gì ạ?”
Cậu Quân mới đầu không nghe rõ, giọng nó bé tí.
“Chuyện gì?”
Lần này Tình đóng tủ đi ra, nó đụng cậu cũng đang đứng dậy đi vào. Cậu cau mày hỏi lại một lần nữa.
“Chuyện gì?”
“Cậu mặc gì ạ?”
Có quá nhiều đồ trong tủ, Tình không biết lấy cái nào mới đúng. Cái nào chất liệu và dáng vẻ cũng giống nhau, chỉ khác màu sắc, không phân biệt nổi đâu là mặc nhà đâu là mặc ra ngoài. Nhìn nó tóc tai không còn gọn gàng, cậu Quân phải cố gắng lắm mới có thể im lặng, dời tầm mắt khỏi đỉnh đầu nó.
“Gì cũng được.”
Cậu Quân cứ nghĩ lời mình nói đủ rõ ràng, nhưng mặt cái Tình nghe xong vẫn còn ngây ra, có thể trong ánh nhìn của những người khác thì nó vẫn thế không khác, nhưng vào mắt cậu Quân biểu cảm của nó cứ chậm thế nào ấy.
May là trước khi cậu khó chịu thì Tình cũng xoay người vào buồng lần hai. Lần này nó cũng làm đúng theo những gì cậu bảo, gì cũng được, bốc đại một bộ đồ vàng nhạt treo bên ngăn tủ trên.
Cậu Quân nhìn thấy nó đi ra, xoay người định sang buồng đặt nước tắm bên cạnh, thế rồi mắt cậu đóng đinh lại trên tay nó. Cậu Quân nhắm mắt rồi mở ra, thở dài trong bụng, không hiểu nghĩ cái gì nữa, nó định cho cậu mặc gì thế này?
Cậu Quân đưa tay ra trước mặt nó, bàn tay cậu to lớn, khớp xương rõ ràng. Tình nhìn không hiểu, tối nay cứ hễ cậu không nói thì nó không hiểu cậu muốn gì ở nó và muốn nó làm gì.
“Dạ?”
“Đưa quần áo đây.”
Cậu Quân cầm lấy bộ đồ nó đưa sang, tay nó giơ nhanh lên va trúng tay cậu, cậu cau mày nhưng không nói gì, đợi cậu cầm lấy thì Tình buông ra. Cậu không đi sang buồng bên như Tình nghĩ, ngược lại cậu quay vào buồng ngủ, đi vượt qua, để Tình đứng im đờ ra không biết làm gì tiếp.
“Đi vào đây.” Cậu gọi nó theo.
Cậu Quân cất lại bộ đồ treo lên tủ quần áo, mở một tủ khác gần giường, nói với nó. Cậu biết nó đang nhìn cậu.
“Quần áo ngủ treo bên này.”
Ban nãy Tình không mở đến cái tủ này nên không biết, có ba bốn cái tủ, nó mở ba tủ vẫn là quần áo một kiểu nên cứ nghĩ giống nhau hết lượt. Bên trong tủ cậu mở cho nó xem toàn là quần áo dệt bằng tơ tằm hoặc lụa trơn, có cả chất vải khác mà nó không biết, nhưng nhìn dễ chịu và thoáng hơn so với bộ đồ Tình mang ra lúc ban đầu.
“Ra ngoài đứng đợi.”
Trời đã giao mùa sắp vào thu, tối mát hơn với hè, thi thoảng trời sẽ đổ mưa to bất chợt, may là hôm nay thì không. Ngoài hiên sảnh im ắng, tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá bị gió thổi xào xạc. Hè năm nay qua nhanh hơn mọi năm, không biết vì lý do gì nữa.
Gia đinh có người đứng ngáp ở vị trí gác, sắp đến giờ đổi ca ban tối, hình như muộn lắm rồi. Tình nhìn sang cũng thấy buồn ngủ theo. Nó dời mắt về chỗ, đứng cúi đầu. Tình ngẩn ra như thế mãi đến khi nghe cậu Quân gọi mình.
“Gọi người mang nước xuống.”
“Thu dọn quần áo rồi xuống nhà đi.”
Cậu Quân không giữ đứa hầu ở lại, tắm xong cậu sẽ làm việc thêm một lúc, vào giờ Hợi mới đi ngủ. Cái Tình quanh quẩn cũng chẳng làm được gì. Trông nó lôi thôi lắm rồi.
Tình nhặt quần áo của cậu mang xuống, gia đinh khiêng nước trong gian bên ra. Quần áo của cậu phải giặt bằng tay, phải kiêng cữ đủ thứ nếu không sẽ hỏng vải, sểnh ra một bộ chắc bằng cả chục năm nó ở đợ nhà ông. Quần áo hôm nay cậu thay ra không nhiều.
“Bình thường sẽ có người giặt quần áo cho cậu đấy, cái Cúc chơi với hội con Mai. Tóc ngắn ngắn, người cao hơn chị. Chắc mày không biết đâu, để hôm nào chị chỉ cho.”
“Giờ mày hầu cậu rồi thì thôi, làm luôn đi không phải để nó làm nữa. Mất công người ta nói ra nói vào mày đùn việc. Tao nhức đầu con Mai lắm rồi.”
Nụ vừa xem vừa nhắc nhở. Nhắc đến cái Mai Nụ lại bực mình không xưng nổi chị em.
“Vâng ạ.”
“Từ từ thì quen, mới nên còn bỡ ngỡ, sau làm chắc cũng nhanh ấy mà. Cậu Quân ít sai vặt lung tung lắm, ở nhà mình nhàn nhất là hầu cậu rồi.” Nụ lầm bầm. “Thực ra tao nói thế nhưng tao không biết có phải không.”
Tình múc nước bên giếng đổ vào chậu, vò quần áo bằng tay nhẹ nhàng, thi thoảng chị Nụ nhắc nó thêm.
“Khẽ thôi không hỏng.”
Giặt xong hai bộ quần áo của cậu treo lên thì không biết đã sang canh nào rồi, Nụ ngáp lên ngáp xuống.
“Xong thì vào ăn cơm, chị bớt cho mày bát cơm ở buồng đấy, nay chưa ăn xong đúng không?”
“Vâng, nhưng em ăn no rồi.”
“Đói chết mày đi, lát vào sau nhé, tao đi ngủ đây.”
“Vâng ạ.”
Tình rửa chân tay xong cũng không vội vào buồng, để chân tay khô đã, nó ngồi ở chỗ bậc thềm ban nãy chị Nụ ngồi, mắt nhìn ra sân. Cứ như này cũng tốt. Bận đến mức không có thời gian mà nghĩ ngợi lung tung gì nữa.