Chương 11. Ông thì lại biết đường ăn nói quá.
Chương 11. Ông thì lại biết đường ăn nói quá.
Cậu Quân về buồng là đóng sập cửa không cho ai vào, mấy đứa gia đinh nhìn nhau im thin thít. Cậu không vui. Đầu năm đầu tháng mà đã có người làm cậu khó chịu. Ông Điền mượn cớ cậu ốm để dứt tiệc sớm, khách khứa đã truyền tai nhau như thế, ông cũng chẳng giấu diếm làm gì. Ban nãy sắc mặt cậu không tốt, nói chuyện cũng không kiêng nể nể nang, ông có cảm giác cậu ốm nặng hơn ông nghĩ. Máu chảy đến đâu ruột đau đến đấy, càng nghĩ ông càng cau mày. Khách lại nhà hết lượt là ông đi thẳng sang gian cậu Quân. Tết nhất chưa gì đã lắm chuyện xảy tới.
Ông Điền đuổi mấy đứa người làm xuống, sai đi gọi thầy thuốc, đám gia đinh cũng tản đi. Ông đẩy cửa vào, giữa buồng là chiếc bàn tròn lớn, cậu Quân có riêng một gian nhỏ bên trái là bàn sách vở, nhưng không phải lúc nào cậu cũng ngồi trong đấy, mười lần thì có đến ba bốn lần cậu ngồi đây. Chủ yếu gian phụ và tường xung quanh đều đóng từng giá sách lớn nên cậu không nhất thiết phải ngồi phía trong. Bên phải từ cửa vào đặt tấm bình phong, cách bình phong là buồng ngủ, tủ kệ với chiếc giường gỗ cậu nằm. Phòng cậu rộng, nhiều góc còn đặt chậu cây cảnh. Cách ngày là người ở vào buồng mang ra sân phơi nắng, chăm chút từng li từng tí. Dù cậu chẳng ở nhà mấy khi thì buồng cậu vẫn bao nhiêu đồ, bao nhiêu thứ quý giá.
Cậu Quân đang ngồi quay lưng về phía cửa ra vào, dù không nhìn được nhưng cậu vẫn biết người đến là ai. Cậu gọi:
“Cha.”
Cậu Quân không có ý định xoay người lại, vẫn tiếp tục xem xét chỗ dị ứng ở khắp tay, ngực. Ông Điền bước vào thì đóng cửa, ngồi sang chiếc ghế đối diện bàn. Cậu Quân thấy vướng víu, dứt khoát cởi áo dài ra, vắt lên thành bình phong. Tấm lưng trần phơi bày rõ ràng, chằng chịt vết sưng, châm chích, phần da tay ngứa đã bị cào rách.
“Cha, sau lưng thế nào?”
Vì không nhìn thấy, cậu không biết nó có nghiêm trọng thế nào, cậu chỉ thấy cào cấu, ngứa râm ran như cả ngàn còn kiến lửa bò cắn lúc nhúc. Ông Điền nhíu chặt lông mày, ông đứng lên lại gần xem kỹ, mặt ông biến sắc, giọng lo lắng gấp gáp:
“Nặng lắm!”
“Không ổn. Gọi cả thầy thuốc trên Huyện xuống thôi.”
Ông Điền sốt ruột, hỏi cậu thêm:
“Giờ còn thấy khó chịu chỗ nào nữa không?”
Cậu Quân bước lại tủ, lục tìm cái áo lụa ngắn mặc vào:
“Con hơi sốt.”
Dị ứng thôi mà cậu đã lên cơn sốt, trong khi còn chưa đầy hai canh giờ. Ông Điền không đứng yên được nữa.
“Vào giường nghỉ đi, cha cho người chạy xe lên Huyện.”
Cậu Quân gật đầu. Ông Điền không chần chừ lâu, thấy cậu còn ổn, ông bước vội ra khỏi phòng.
“Cha, thằng Lý cứ phạt cảnh cáo là được”
Trước khi bước ra khỏi cửa, ông Điền gật đầu xem như đồng ý với cậu Quân. Thằng Lý còn ít tuổi, ông giao việc quá sức nó cũng làm tốt, chuyện thêm thức ăn còn phải xem xét lại, là đứa nào dám tự ý không nghe nó mà thêm đồ. Hơn nữa, tuy hai cha con ăn ý không nhắc lại nhưng xảy ra chuyện buồn cười vừa nãy, giải quyết nhanh gọn cũng nhờ những chỗ dị ứng trên tay cậu Quân. Không phải là không còn cách khác, nhưng cách vừa rồi ngay cả ông Điền còn không nghĩ tới.
Nhớ lại mấy lời kia của cậu, ông định bảo cậu cái nết mắng người này từ sau phải chú ý một chút, nhưng ông lại không biết nói từ đâu. Dù sao nếu cô tiểu thơ trên Huyện không gây chuyện khó xử, cậu Quân cũng chẳng đến mức như thế. Xưa nay cậu là người có chừng mực, không bao giờ cậy cao mà quá đáng.
Ông lớn sai gia đinh đánh xe đi ngay trong chiều hôm đó, ông không tin tưởng ai, ông giao cho Lý. Nó vâng dạ rồi lên đường nhanh chóng. Lễ Tết mùng ba được thông báo sẽ giản lược nhất có thể, bên nội tộc họ Điền muốn ở lại thăm cậu cả nhưng ông Điền từ chối hết, bảo cậu cần phải nghỉ ngơi. Từ lúc đó đến chiều tối, người cũng về vãn, khách khứa lên xe.
“Từ bé tới giờ, đây không phải lần đầu nó dị ứng, không sao đâu.”
Mặc dù nói vậy nhưng còn một câu ông Điền chưa nói.
“Lần này là nặng nhất.'
Cậu Quân khi bé cực kỳ khó nuôi, cậu hay phát ban nổi mẩn, đêm quấy khóc. Cậu ốm yếu, dặt dẹo, năm ngày ba bữa phải mời thầy. Cậu cũng hay dị ứng, mỗi lần ăn phải cái gì mới, ông và bà cả chỉ dám cho thử ít một. Sau một canh giờ, nếu cậu không có vấn đề mới dám để cậu ăn nhiều.
Cậu dị ứng tôm cua ốc, nghêu trai cũng không ăn được, không ăn cá chép, đồ tanh gần như cắt hết. Cậu không ăn quá ngọt, cậu dị ứng nặng nhất với thịt bò, hành hăng, nấm hương mộc nhĩ… Thường thì dị ứng nhẹ cậu chỉ phát ban đến nửa ngày, uống thuốc là hôm sau khỏi, nhưng cũng nếu mà nặng là mất cả nửa tháng. Ông Điền và bà cả nhìn nhau sau khi ghi ra được hai trang giấy đồ cậu ăn không thích, không thể động đến, dở khóc dở cười, vừa sốt ruột vừa lo lắng.
Thế này quá kén!
Chắc bởi khó như thế nên cậu Quân hồi nhỏ thấp bé. Sau này lớn rồi bên bếp lựa dần, biết được nấu ăn như nào cậu ăn ngon hơn, cậu mới thay da thay thịt, cao lớn như từng này. Cậu còn cao hơn ông Điền nửa cái đầu. Lên trên Huyện đi học, cũng có đầu bếp riêng nấu cho cậu ăn, Không biết cậu bắt đầu trổ mã từ khi nào.
Thầy thuốc được mời từ làng bên, có tiếng là thầy giỏi thuốc tốt trong vùng. Ông Điền nói sơ qua về tình trạng cậu Quân, khả năng ăn trúng đồ dị ứng. Lúc lại gần giường cậu, cậu Quân đang nằm ngủ, mắt nhắm nghiền, ông Điền định lay cậu dậy. Nhưng lay một lúc, không thấy cậu phản ứng. Ông Điền bị doạ sợ.
"Đây là bị làm sao thế này?"
Thầy thuốc lách chen vào, bắt mạch cho cậu Quân, mạch vẫn đập nhưng có yếu, mạch rối, cậu thở hụt hơi, hơi thở nóng rẫy, người sốt nóng bừng. Thầy thuốc lần đầu thấy người bị dị ứng đồ ăn mà phản ứng kinh khủng thế này:
“Ông cho con hỏi, lần gần nhất dị ứng là bao giờ?”
Ông Điền vẫn còn đang bị doạ, suy nghĩ không biết bắt đầu từ đâu:
“Hình như là năm 5 tuổi.”
Đúng thế. 5 tuổi. Sau năm 5 tuổi, cậu Quân không còn ốm vặt nữa, khoẻ mạnh lên dần. Thầy thuốc dừng tay, nhét lại tay cậu vào trong chăn, nói với ông Điền.
“Bẩm ông, cậu dị ứng nặng quá.” Thầy thuốc lắc đầu. “Con chưa từng gặp người nào như này.”
Ông Điền ngắt lời.
“Khoan, cậu bị làm sao, sao gọi không dậy?”
Thầy thuốc băn khoăn, trả lời:
“Cậu lịm đi rồi. Không biết lịm do sốt hay do dị ứng sinh độc trong người, con không dám tự ý kê thuốc. Bẩm ông, ông cho người lên Huyện mời xem, thầy Hà trên đấy giỏi không ai bằng.”
Ông Điền nghe xong tái mặt không nói gì, lệnh cho gia đinh đưa thầy thuốc về. Ông Điền tất nhiên biết thầy Hà trên Huyện giỏi giang. Ông cũng cho người mời rồi nhưng đường sá xa xôi, nửa khuya rạng sáng chắc mới đến. Ngày xưa cậu Quân bị dị ứng, lần nào nặng cũng phải mời ông Hà đến khám mới không sao.
Cậu hôn mê. Ông Điền không biết phải làm gì, ngồi ở bàn thức trắng trông nom. Ông Điền có thể là người hiên ngang không sợ trời không sợ đất, gồng gánh cả Điền gia, một tay xưởng lớn nhỏ, nhưng ông cũng chỉ là một người cha, ông có mỗi đứa con này. Thấy con nằm đó, bất lực không làm gì được, trong lòng vừa giận dữ vừa xót xa.
Nửa khuya, chó sủa, gia đinh gác cổng mở cửa cho người vào. Lý dẫn theo thầy Hà chỉ đường nhanh đến phòng cậu. Ông Điền nghe thấy tiếng, đứng bật dậy mở cửa buồng. Thầy Hà nhìn ông Điền bằng ánh mắt trách cứ, mở lời đầu tiên:
“Đã dặn ông để ý thằng bé, từ bấy giở đi không được để nó dị ứng nữa. Sao giờ lại bị nữa thế?”
Ông Điền không biết trả lời như thế nào. Với ông Hà, ông chỉ là người nhà bệnh nhân như bao người khác, không được đối xử hơn, có của cải giàu có bằng mười cũng mặc thây. Năm xưa ở Huyện lớn hai người từng là bạn học. Sau này ông Hà nối nghiệp nhà làm thầy thuốc, ông Điền thì bán buôn, ít khi gặp nhau, họa hoằn lúc bệnh tật, đau ốm nặng.
Ông Hà không hổ là thầy thuốc, nhanh tay nhanh chân, mới thấy ông đặt hộp thuốc xách theo lên bàn mà chớp mắt đã thấy ông đứng bên giường quan sát cậu Quân.
“Lớn từng này rồi à?”
“Cũng ra hình ra dạng đấy nhỉ?”
Cậu Quân nằm trên giường, trán lấm tấm mồ hôi vì sốt, mày chau lại như thể có cơn đau. Ông Hà lật chăn, thấy được rõ hai cánh tay đang sưng nề mẩn đỏ, vết rách da do gãi, mặt ông cau có.
“Làm gì mà nặng đến mức này? Ăn phải cái gì có biết không?”
“Không rõ. Thằng bé lịm đi rồi, chưa kịp hỏi. Hình như ăn một món bị luôn.”
Ông Hà mặt mũi tối sầm, giọng nghiêm túc:
“Lại còn hình với chả như.”
“Đi hỏi đi, tôi cho nó uống tạm bát thuốc để giảm sốt và sưng nề đã, nhưng phải hỏi xem nó ăn gì mới chữa khỏi được.”
Ông Điền cũng không bực thầy Hà to tiếng, bây giờ thầy Hà là lớn nhất. Lý nhận đơn thuốc, mang xuống cho người đem đi sắc.
“Nó có tỉnh lại được không?”
“Tỉnh thì sớm muộn cũng tỉnh, nhưng phải hạ sốt đã.”
Người làm mang chậu nước ấm và khăn vào theo lời dặn dò của thầy Hà. Thầy Hà nhúng nước, vắt kiệt rồi đặt lên trán cậu Quân, lật chăn không để cậu đắp nữa, chườm cho cậu vài nơi, vừa làm vừa giải thích với ông Điền:
“Làm như này mới hạ sốt, ủ ấm thế kia để đi thiêu à?”
Ông Điền buột miệng:
“Nó lạnh thì sao?”
“Ông hỏi người sốt là có lạnh không? Tôi thấy tôi chữa nó xong qua chữa ông là vừa đấy.”
Ông Điền bực mình, nhìn cậu Quân đang nằm trên giường, nhìn ông Hà, phất tay đi ra bàn ngồi. Ông Điền rót chén trà, uống cạn, bực lại rót thêm chén nữa. Cái lão này trước giờ mồm miệng chỉ có hơn không có kém. Thầy Hà xong việc cũng đi ra, ngồi bên kia bàn, lật ngửa chén, tự rót nước cho mình, không có tý gì làm khách.
“Giận cái gì? Mùng hai tết tôi bị lôi sang đây, bà nhà tôi ăn Tết một mình kia kìa.”
Ông Điền xuôi cơn, cũng không giận đến mức đấy. Quả đúng Tết nhất đã phiền hà, chẳng qua sống chết quan trọng hơn, không có cách nào khác.
“Nhắc mới nhớ, tôi đi cả đường với thằng bé kia, đến giờ còn chưa ăn gì đâu."
Ông Điền hiểu ý, gọi người đi làm cơm.
“Cái đứa người làm nhà ông đấy, đứa đi mời tôi ấy.” Thầy Hà tấm tắc. “Tôi thấy mặt mày khôi ngô sáng sủa, mau mồm mau miệng, nhanh nhẹn. Hay là cho nó sang bên nhà tôi đi, lên trên Huyện làm cho tôi. Ông biết đấy, con Nguyệt bốc thuốc cứ chê người làm chậm chạp, nói chuyện với khách không biết đường ăn nói, tôi đang tìm người phụ con bé đây.”
Giờ thì giận đến mức đó rồi đấy.
“Ông thì lại biết đường ăn nói quá, nói câu nào bực mình câu đấy.” Ông Điền nghĩ bụng.
Ở đấy mà tính lôi người làm của ông Điền đi. Nghĩ hay nhỉ? Không có cửa đâu.