TÌNH QUÂN

Chương 10. Tôi đang dị ứng đấy.




Chương 10. Tôi đang dị ứng đấy. 


Cô Vân dứt lời như ném đá giữa mặt hồ. Sắc mặt ai nấy đều bất ngờ, sửng sốt, ngay cả bà Hương cũng kinh ngạc nhìn quanh. Mất một lúc bà Hương mới hiểu lời con gái làm nũng. Bà nở nụ cười tươi, biểu cảm trên gương mặt nói đổi là đổi được ngay. Bà dí ngón tay vào trán cô Vân trách yêu:

“Sao không chịu nói sớm? Chuyện tốt, chuyện tốt cả.”

Bà Hương vui vẻ. Ai mà không biết cậu lớn nhà họ Điền mắt nhìn cao. Phúc lớn rồi, bà trông người con trai nổi bật trước mặt, càng nhìn càng tấm tắc, khen ngợi. Mới vừa nãy bà hãy còn khó chịu, cau có. Mấy nhà đằng sau xì xầm bàn tán. Ông Điền ngoài mặt không đổi sắc, trong lòng nhìn mẹ con cô Vân đánh giá. Nếu thật sự cậu Quân nhìn trúng cô Vân, có chết ông cũng không cho lấy về làm dâu con họ Điền, không được vào cửa Điền gia nửa bước. 

Cô Vân nắm chắc chín mười phần mới dám đánh cược, trai chưa vợ gái chưa chồng, hẹn nhau một chỗ không có ai bị mọi người nhìn thấy. Hẹn nhau làm gì không cần nói ra, mọi người đều có thể suy ngẫm. Cô Vân đã không màng tiếng xấu bám lấy cành cao. Không ai làm chứng rằng cô Vân chạy đi tìm cậu. 

Tình ngay lý gian.

Cậu Quân nghiêm túc nhưng vẫn không ngăn được khoé miệng đang cong cười:

“Tiểu thơ nói xong chưa?”

Cô Vân im lặng trước cách xưng hô của cậu, cậu không có gì là giận dữ. Cô Vân ngượng ngập gật đầu, lòng thoáng bất an.

“Lý nào hẹn tiểu thơ ra đây mà chính tôi còn không biết thế?”

Cô Vân đánh liều, nhất nhẽ cho xong, ấm ức tủi thân:

“Cậu gọi em mà, nếu không em đâu được phép vào đây?”

“Nếu không em làm sao biết đường gặp cậu?”

Lời vặn hỏi của cô Vân không phải vô lý, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Không có sự cho phép của ông Điền hoặc cậu Quân, ai được tự ý vào trong này. Nhà ông Điền rộng như thế, mọi người vừa đi qua, lắt léo vòng vèo, người mới đến không thể nhớ được đường đi lối lại.

“Cái này phải hỏi tiểu thơ rồi?”

“Tôi nào có biết?” 

Cô Vân rơm rớm nước mắt, quay lại lắc đầu với cha mẹ như trống bỏi. Cô gục đầu vào vai mẹ mình, nghẹn ngào nức nở:

“Con không nói dối mà, cậu Quân thực sự hẹn con ra đây."

Bà Hương vỗ vai an ủi con gái, hướng ánh mắt nhìn chồng không biết phải làm sao. Lúc này cha cô Vân đứng trong đám đông mới cất lời:

“Tôi mong ông Điền và cậu Quân trả lời cho thoả. Hôm nay trước mặt bao người, danh tiếng của nó, danh tiếng nhà tôi, ông Điền, cậu Quân nghĩ phải làm sao?”

Ông Điền ung dung không định xen vào:

“Chuyện của bọn trẻ.”

“Ý ông là gì?”

Cậu Quân sắp chịu không nổi cơn ngứa ngáy trong người, cậu không tiếp tục dài dòng mà quay sang cô Vân:

“Tiểu thơ chắc chắn tôi hẹn tiểu thơ ở đây?”

“Chắc chắn, cậu hẹn em tới phòng cậu.” Cô Vân chắc nịch quả quyết.

“Phòng tôi?”

Ha!

Cậu Quân đột nhiên không nói trước giơ cánh tay lên, cô Vân theo phản xạ ôm đầu hét một tiếng. Cô Vân tưởng cậu định đánh mình. Cha cô Vân lấn người lên chắn cho con gái. 

Cậu Quân treo lên môi nụ cười giả dối, sợ như này mà một câu bảo thương, hai câu bảo yêu. Tình yêu của cô Vân thật rẻ mạt. Cậu kéo lớp tay áo xuống, cả hai tay, áo dài cuộn để lộ hai cánh tay trần săn chắc nhưng đỏ rực sưng tấy.

“!!!”

“Gì thế?”

Cha cô Vân không hiểu gì cả, mọi người cũng không hiểu gì, chợt một hai người nhớ ra, nói nhỏ với nhau, hình như dị ứng.

Ông Điền đứng xem không xen vào. Cô Vân biết cậu Quân không có ý định kia, từ sau lưng cha ngượng ngùng đứng thẳng dậy. Mắt cô mở lớn hoang mang. 

“Kia…”

Cậu Quân duỗi tay, hai cánh tay lại được giấu trong lớp áo, cậu chắp hai tay sau lưng, cong môi trào phúng nhìn gương mặt cô Vân tái mét:

“Gọi tiểu thơ vào ngủ với tôi khi cơ thể như thế này à?”

“Tiểu thơ chẳng lẽ cũng bằng lòng?”

Cậu Quân nói không hề nể nang, châm biếm:

“Tôi đang dị ứng đấy.”

Ừ thì, dị ứng cơm hay dị ứng cái người đang diễn trò kia? 

Có khi là cả hai.

Mấy cô tiểu thơ bên dưới thở phào, cầm khăn che miệng cười khúc khích. Đám đông lần nữa sôi trào, đi hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Cậu Quân đến tên người ta còn không biết, một câu tiểu thơ, hai câu tiểu thơ châm chọc. Lời cậu nói sắc như dao, đâm khoét trái tim cô Vân. Cô Vân bẽ mặt.

Cậu Quân chán ghét sự diễn trò không hỏi ý của cô Vân. Nếu cô Vân biết đủ, biết dừng lại, cậu đã không đến mức như thế. Cậu sầm mặt chế giễu, từng câu từng chữ nặng nề.

“Lý!” Cậu gọi, Lý len người lên. “Mời tiểu thơ và ông bà lại nhà, hôm nay đến đây thôi.”

Cô Vân mắt đỏ hoe, nước mắt chảy ròng ròng, một chốc đã ướt đẫm bàn tay đang cấu chặt. Cha mẹ cô Vân cũng xám xịt vạ lây. Dạy con không hay người ta chỉ đầu cha mẹ, cô Vân còn là thân con gái, cô Vân lại để đến nước này?

Cậu Quân dợm bước đi, rồi như nhớ ra điều gì thú vị, xoay bước tiến gần phía cô Vân, cậu đứng cạnh hơi cúi người nói nhỏ bên tai:

“Mà này, đây là gian ở của cha tôi. Kích thích như tiểu thơ, e là cha tôi không chịu đâu.”

Giọng tuy nhỏ, nhưng xung quanh thấy cậu quay lại đều yên lặng, thành ra nghe rõ mồn một. 

“!!!”

Lời nói đau hơn cái tát. Cô Vân mặt mũi xây xẩm. Tại sao, tại sao cô lại thích một người như thế này? 

Cô Vân hối hận rồi.

Lần này cậu Quân đi thật, nhìn từ sau lưng, cậu cao lớn đường hoàng, cậu sải dài bước tiếp bậc sảnh phía trước.

“Ngại thật đấy!”

“Xấu hổ quá, thì ra đây là gian ở của ông Điền à?”

“Cũng không trách cô Vân được, ai mà có ngờ đi qua ba cái sân, qua tận ba gian nhà mà vẫn chưa tới gian ở của cậu cả họ Điền cơ chứ, hahaha..”

Không biết giọng ai nói mà tai cô Vân ù đi. Cô khóc, gạt đám đông chạy ra ngoài. Cha mẹ cô Vân cũng xấu hổ đi theo. Lý dẫn họ ra.

“Bịa chuyện cũng diễn được như thật.”

Ông Điền cau mày, màn đệm này cứ không đầu không cuối kết thúc. Hóa ra ông cho xây nhà to rộng lại có cái phước của nhà to rộng. Cậu dứt dẽ, chẳng cho người ta mặt mũi nhìn ai.


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px