Chương 8. Cậu Cả, cổ cậu?
Chương 8. Cậu Cả, cổ cậu?
Lý cúi người hồi lâu, không nghe thấy cậu cả đáp lời. Đợi qua lúc lâu, Lý mới ngẩng đầu, cậu cả chẳng còn đứng đó nữa. Hiên nhà vắng lặng, như thể Lý hoa mắt, nếu không phải bên trong gian ở của cậu, đèn vừa chớp tắt, Lý cũng không dám tự tin nói mình vừa gặp cậu cả.
Cậu cả trong nhà là người con duy nhất của ông Điền. Năm xưa bà cả còn hoài thai một người con nữa, nhưng chẳng may bà không giữ được đứa bé, cũng không qua cơn nguy kịch. Ông Điền về không kịp. Lý nghĩ đó là nỗi ân hận day dứt của ông Điền sau từng ấy năm. Kể từ đó, ông Điền đổi khác. Những người làm lâu trong nhà đều bảo, thuở xưa bà cả còn sống, ông Điền đi đâu cũng nhớ về, ông yêu thương bà cả, ông dịu dàng, ông không như bây giờ.
Mất bà cả, ông Điền chẳng lấy thêm ai, tình cảm của ông dành hết cho cậu Quân. Không chỉ vì cậu Quân là người con duy nhất, mà còn vì cậu Quân giống bà.
Khi ấy Lý còn quá nhỏ, lúc bị bán vào Điền gia luôn ở gian buồng sau, hằng ngày dọn dẹp, giặt giũ, quét tước. Được một năm Lý vào ở, bà cả mất. Lý không nhớ rõ mặt bà cả, Lý chỉ được gặp bà đôi ba lần. Tháng Giêng ra Tết là giỗ bà cả cùng cậu chủ nhỏ. Có lẽ gần tới ngày, cậu Quân mới còn thức đến giờ.
Lý ở nhà ông Điền từ năm bốn tuổi, năm nay đã 19, cậu Quân hơn Lý một tuổi. Dẫu vậy, 15 năm sống ở nhà ông, Lý rất ít khi gặp cậu cả. Người Lý không hiểu nhất cũng là cậu.
Cậu Quân được ông Điền cho đi học trên Huyện lớn, ông cất một căn nhà riêng trên đấy cho cậu ở, có người hầu hạ riêng, chỉ có giỗ mẹ, em trai và lễ Tết, cậu mới ở làng Lỵ. Những ngày cậu chuẩn bị về, người làm người ở, gia đinh, tất cả người hầu đều bị gọi lại dặn dò.
Cậu Quân không thích bị làm phiền. Không được làm ồn gian ở của cậu, dọn dẹp xong phải đi luôn. Nếu có việc, ông Điền sai mới được qua gõ cửa buồng cậu. Cậu ăn cơm vào đầu giờ Tuất, nghỉ ngơi vào giữa giờ Hợi, dậy vào giờ Mão, không mấy khi sai sót.
Từ đồ ăn đến quần áo cậu mặc phải chỉn chu. Cậu thích quần áo gấm, nếu không cũng phải là lụa Đông Phương thêu chìm. Cậu còn kén ăn, ngoài một vài thứ không ăn được, cậu cũng không ăn tanh, không ăn ngọt,… Có tận hai trang người hầu trên Huyện đã ghi lại để gửi ông Điền cho người làm ở nhà ghi nhớ.
Ông Điền không ở nhà, mọi việc cậu Quân làm chủ.
Đặc biệt: Cấm tiệt đứa nào ve vãn cậu Quân, ông biết ông đánh chết.
Lý lắc đầu, xua đi một nghìn lẻ một những điều thắc mắc về cậu cả. Lý còn chuyện phải làm ngày mai, leo lên giường, Lý nằm một lúc là ngủ luôn.
***
Sáng mùng hai, trời chưa sáng Lý đã dậy. Người hầu trong nhà cũng lục tục làm việc. Ở nhà ông Điền, mùng hai Tết mới là lễ to. Tối giao thừa đốt pháo, mùng một là hội họp nội tộc trong nhà, họ hàng thân thích nhà ông Điền sẽ tới từ sớm, được phân vào các phòng khách hai bên sườn nhà, trước mặt là sảnh hiên chạy dọc nối các gian với nhau.
Đúng giờ trong nội tộc sẽ tế lễ cầu cúng ở gian Tổ, gian thờ, rồi chuyển qua ngồi nhà khách. Những gì cần nói, cần chúc, cần dặn đều từ mùng một, kết thúc là bữa tiệc chiều rồi thôi. Sau mùng một Tết, người có việc có thể về trước, người thư thả thì ở lại cỗ tiệc mùng hai, chơi tới vãn Tết.
Đa phần nội tộc nhà ông Điền đều trông chờ ngày này để quen biết nhiều hơn, mở rộng mối quan hệ tạo điều kiện cho buôn bán sau này, ít ai chối từ mà về ngay chiều hôm trước. Lý tranh thủ hôm qua lúc cỗ chu toàn mới sang trại trâu với ông Cả.
Hôm nay gian bếp sáng đèn từ sớm, nhóm khói, bắt đầu chuẩn bị lên thực đơn, người làm luôn chân luôn tay. Hôm qua phân việc rõ ràng nên mọi người làm đâu ra đấy. Lý nhìn thấy cái Đình đang le te, túm lấy nó:
“Này Đình, qua anh bảo gì?”
Đình trợn mắt, giãy ra:
“Em có làm gì đâu?”
Lý cười cười:
“Anh cũng làm gì đâu? Hỏi thôi mà.”
Đình bật lại anh Lý:
“Em ra giúp mọi người, sao nào? Có thế anh cũng không cho à?”
Anh Lý vẫn giữ nụ cười không đổi, nhướng mày chất vấn, giọng điệu không thương lượng:
“Anh phân hôm nay cắm hoa cơ mà?”
“Ra giếng đi, đội cắm hoa đang chờ nãy giờ rồi đấy, không kịp thì liệu hồn.”
Đình giận dỗi quay người đi. Đợi nó đi khuất, Nụ với Lành đang ngồi nhặt rau mới tủm tỉm chen vào:
“Chỉ có anh Lý mới nói được nó thôi.”
“Không dám, chúng mày làm ăn cẩn thận cho anh nhờ.”
“Đừng quên, nhặt rau với phụ bếp thôi đấy Nụ, cháy một lần nồi rồi.”
Nụ nhăn mặt kêu:
“Eo anh lại trêu em!”
Lý bật cười rời khỏi bếp. Anh kiểm tra hết từ sân chính đang bày bàn tới sân sau, giục mọi người nhanh một chút. Giờ Mão ông Điền sẽ thắp hương cúng lễ mùng hai. Khách tới tầm giờ Thìn, ăn cỗ giờ Tỵ. Tất cả người làm giờ Thìn lên hết sân chính để hầu hạ khách cho chu đáo, vẹn toàn. Dưới sắp xếp của Lý, mọi việc xong sớm hơn kế hoạch, ông Điền rất hài lòng.
Đúng giờ Mão, cậu Quân bước ra khỏi cửa, người làm đều cúi thấp chào, nhưng vẫn len lén nhìn cậu. Hôm nay cậu mặc áo dài màu xanh đậm, vẫn hoa văn thêu chìm bằng sợi tơ vàng như cậu hay mặc.
Cậu đẹp lắm.
Không phải cái đẹp người ta dễ dàng tả được bằng lời. Cậu nổi bật xuất chúng, cậu đứng ở đâu cũng thu hút ánh mắt người khác.
Dáng người cậu cao lớn, màu da không quá trắng, trông khoẻ mạnh giống làn da ông Điền. Giương mặt cậu góc cạnh, ngũ quan sắc bén có chiều sâu, nhìn một lần là ấn tượng sâu sắc.
Cậu có đôi mắt phượng, ánh nhìn sắc như dao lam. Nghe đồn ngày xưa bà cả lấy lá trầu vẽ dáng mày cho cậu. Quả thế, sau này lông mày cậu dày, đậm rõ. Mày kiếm lúc nhướn lên đầy vẻ kiêu hãnh.
Nếu bảo cái đẹp trên thường hưởng ông Điền thì có lẽ, dáng mũi cao thẳng và khuôn miệng cậu Quân thừa hưởng từ bà cả. Cậu Quân có nụ cười đào hoa hút hồn.
Vẻ ngoài là thế, tâm tư cậu thì kín kẽ, khó đoán, khó dò.
Người hầu trên Huyện một đồn mười mười đồn trăm, đếm không xuể các tiểu thơ có tiếng thương thầm bên trường Huyện, có người còn theo cậu tận về nhà. Trước nay cậu Quân không mảy may để ý. Lý nghĩ bụng, năm nay và những năm sau nữa có khả năng cậu chuyển về làng Lỵ, chẳng lẽ mấy cô theo tận về đây, không đến mức đó chứ?
Cậu Quân đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn qua về phía này, Lý giật mình cúi thấp đầu hơn.
Đúng là Lý nói sao, chuyện xảy đến như vậy.
Sau khi ông Điền với cậu Quân cùng hàng dài nội tộc hoàn tất lễ nghi bước ra khỏi gian Tổ, khách khứa nối nhau vào cửa ông Điền chúc Tết. Cửa bắt đầu mở từ lúc đó không đóng. Người ra người vào đạp mòn lối đi.
Khách khứa đông không kể xiết, các ông các bà lớn trên Huyện, khách buôn, khách làm ăn, nghệ nhân,… đủ cả. Loáng thoáng các ông các bà mang theo cả con gái. Lý trông thấy mười mấy cô tiểu thơ xinh đẹp lụa là, yêu kiều thướt tha đang thẹn thùng ở sân nhà chính.
Người làm người ở xong công việc nhà dưới là lên trên này hầu hạ. Việc cứ liền tay không lúc nào ngơi. Lý phải chạy xuống kiểm tra có người nào trốn việc không, bắt được cái Đình đang từ phòng bếp chui ra:
“Đình! Lên nhà trên hầu hạ khách, món lên hết bàn rồi còn vào đây làm gì?”
Đình cãi lại:
“Một món đây, em mang lên còn gì!”
Đình giơ đĩa thức ăn, Lý thấy là đồ ăn thật nên cũng không bắt bẻ, tránh đường cho nó đi. Lý kiểm tra một lượt, chạy cũng nhanh chóng để vòng lên nhà trên, gặp cả Nụ cũng đang đi lên với mình:
“Anh.” Nụ gọi.
“Nãy anh thấy mày trên sân chính rồi, đi đâu đấy?”
“Em đưa khách đi rửa tay.” Nụ trả lời.
“Ừ.”
“Anh ơi, đoán xem em đưa ai?”
Lý hơi mất tập trung, đáp lại Nụ theo phản xạ:
“Ai cơ?”
“Cậu lớn nhà họ Phan ạ, Phan gì em không nhớ.”
“Cậu Phan Văn Quyết.”
Anh nhìn quanh:
"Thế cậu Quyết đâu?"
"Lên nhà rồi anh, đi một lần mà nhớ đường hơn cả em."
“Ừ, vậy thôi nhanh lên. Mọi người vào bàn chuẩn bị hết rồi.”
Lý ngắt ngang không để Nụ kể chuyện thêm. Nụ cũng nhấc chân chạy theo anh Lý. Khai cỗ, người hầu đứng ở các bàn, lại đứng đầy hai sảnh chờ gọi. Lý vẫn đang ngẫm nghĩ, nãy bếp đã báo lên hết món rồi, sao lại thêm món cái Đình cầm trên tay?
Lý cúi đầu nhưng vẫn lén đưa mắt nhìn quanh, thế rồi, Lý phát hiện bàn ông Điền và cậu Quân dư một đĩa.
“Ơ…” Lý vỡ lẽ ra.
Món này không có trong danh sách! Cái Đình bê lên không phải đồ ăn bếp nấu trong bữa cỗ hôm nay. Viên chay trong thực đơn nấu có rưới sốt, của cái Đình thì không.
Lý bối rối, lòng nóng như lửa đốt, Lý chưa dám hình dung ra hậu quả sẽ như thế nào. Lý có quyền chọn im lặng, sẽ không ai biết ngày hôm này xảy ra sơ suất nhỏ vặt vãnh này, chỉ thêm một đĩa thức ăn thôi, ngày hôm nay Lý đã làm tốt công việc được ông Điền giao phó. Nhưng Lý không cho phép mình làm thế, không biết không nói còn đỡ, chứ nếu đã biết thì bắt buộc phải bẩm lên với ông Điền.
Lỡ món cái Đình xảy ra vấn đề? Lý không tưởng tượng hậu quả nghiêm trọng như thế nào sẽ xảy đến.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Nụ, Lý cúi người rảo bước qua các bàn, nhanh đến bàn ông Điền ở phía trên. Ông Điền đang tiếp khách, Lý cúi thấp đợi ông nói xong câu mới nhỏ giọng báo bên tai ông chuyện người ở bày thêm một món ở bàn này, không phải đồ trong thực đơn.
Sắc mặt ông Điền nhìn không thay đổi, nhưng mồ hôi lạnh toát lưng Lý, Lý biết mình xong rồi, sau bữa cỗ hôm nay, không ai biết phải đối mặt cơn giận của ông như thế nào. Đĩa Đình bê thêm được đặt ở ngay vị trí bát cậu cả. Ông Điền cất giọng:
“Thay đĩa này xuống.”
Lý nặng nề, giữa bữa cỗ, sai kẻ ăn người ở hạ bất cứ món nào trên mâm khi vừa bắt đầu động đũa cũng là tối kỵ. Quả nhiên, sau khi ông dứt lời, khách đưa mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì, không rõ ám chỉ gì. Cậu Quân thì ung dung đặt đũa xuống.
Lý đi sang bên đằng cậu, nhấc đĩa ra, chợt, Lý thấy phần cổ cậu Quân lộ ra khỏi vải áo, da cậu lấm chấm đỏ.
“Cậu Cả, cổ cậu?”
Lý nhìn kĩ một lần nữa, dấu mờ đỏ như châm kim sưng lên bằng mắt thường trông thấy, Lý nhìn đĩa thức ăn mình đang cầm, nhìn bát cậu đang dở. Như nghĩ ra điều gì kinh khủng lắm, Lý run lẩy bẩy, người rụng rời đổ đốt, nhìn sang ông Điền, lạc giọng:
“Bẩm ông, hình như cậu cả… dị ứng rồi.”